Chương 7: Cô ấy sao lại có chút... ngơ ngơ thế nhỉ?

Tiết học đầu tiên buổi sáng.

Giáo viên môn Ngữ văn vừa bước vào lớp, ánh mắt quét một lượt khắp phòng như đang tìm kiếm điều gì đó.

“Thưa cô, cô đang tìm gì ạ?” Có học sinh tò mò lên tiếng hỏi.

“Lớp mình hình như có bạn học mới chuyển đến đúng không? Ai là học sinh mới thì giơ tay để cô nhận mặt nào.”

Ôn Dư nhẹ nhàng giơ tay lên: “Thưa cô, em ở đây ạ.”

“Em tên là Ôn Dư đúng không?”

Cô khẽ gật đầu.

Giáo viên Ngữ văn mỉm cười dịu dàng: “Chào mừng em Ôn Dư đến với đại gia đình lớp 8. Hy vọng trong một năm rưỡi sắp tới, em có thể hòa nhập thật tốt với mọi người, cùng nhau học tập và sống chan hòa.”

“Em cảm ơn cô ạ.”

*

Chuông báo tiết học cuối cùng của buổi sáng vang lên.

Dưới ánh nắng nhàn nhạt, tiếng ồn ào của học sinh vang vọng khắp hành lang.

Du Tân Nguyệt cầm thẻ ăn cơm lên, quay sang hỏi Ôn Dư: “Cùng đi ăn không?”

“Ừm.”

Du Tân Nguyệt thân thiết khoác lấy tay Ôn Dư, cười rạng rỡ: “Cô gái ngồi chỗ cậu trước đây từng là bạn ăn cơm chung với tớ đấy. Cậu ấy đi rồi, tớ còn đang lo chẳng biết đi ăn với ai. May quá, cậu đến đúng lúc. Đúng là duyên trời định.”

Ôn Dư mỉm cười: “Ừ, đúng là duyên phận.”

Hai người khoác tay nhau, vội vã rời khỏi lớp học, thẳng tiến về phía nhà ăn.

“Đi xuống bằng cầu thang bên kia đi.”

Thời Thầm nhìn cậu: “Nhìn cậu ấy à?”

“Ừ.” Thẩm Thanh Xuyên cúi đầu liếc nhìn đồng hồ, rồi kéo Thời Thầm chạy đi: “Nhanh lên nhanh lên, có khi giờ cậu ấy đi rồi cũng nên.”

Hai người băng qua hành lang nối giữa hai tòa nhà, chạy thẳng sang bên kia.

Vừa đến nơi, họ thấy tầng ba bên đó gần như đã vắng bóng người.

Thẩm Thanh Xuyên có chút thất vọng: “Chắc là không kịp gặp rồi.”

Lời còn chưa dứt.

Hai nữ sinh từ trong lớp bước ra.

Một cô tóc ngắn, nụ cười mang theo lúm đồng tiền nhỏ nơi má, trên người là bộ đồng phục học sinh năm cuối phổ thông giống nhau.

Ánh mắt Thẩm Thanh Xuyên tình cờ chạm vào cô gái ấy.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu có cảm giác tim mình như ngừng đập.

Cô gái dường như chỉ vô tình nhìn thoáng về phía họ, rồi nhanh chóng kéo bạn mình đi xuống lầu.

Thẩm Thanh Xuyên quay sang Thời Thầm, cười nói: “Viên mãn rồi, hôm nay cậu ấy vẫn dễ thương như vậy.”

Thời Thầm khẽ “ừm” một tiếng.

“Này, cậu nói xem, lúc nãy cô ấy có nhìn tớ không?” Vừa nói, Thẩm Thanh Xuyên vừa hồi tưởng lại ánh mắt thoáng lướt qua ban nãy.

“Chắc là có đấy.” Nói xong, Thời Thầm quay sang nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm túc: “Cậu thích người nào vậy?”

“Cô tóc ngắn ấy! Trời ơi, lâu vậy rồi mà cậu vẫn không biết tớ thích ai à?”

“Không để ý lắm.”

Thẩm Thanh Xuyên kéo Thời Thầm đi tiếp, vừa đi vừa lảm nhảm không dứt.

“Cậu còn là anh em của tớ không đấy? Tớ thích người ta lâu như thế rồi mà cậu còn không biết mặt cậu ấy thế nào.”

“Người tớ thích đâu phải cậu ấy, sao tớ biết được.”

“Trời ạ, không có tình cảm gì hết trơn.” Thẩm Thanh Xuyên nói rồi ngẫm nghĩ: “Mà nói cũng đúng thật.”

Nói xong, cậu bỗng khựng lại: “Khoan đã, chẳng phải là cậu vốn dĩ chẳng bao giờ nghe tớ nói chuyện đàng hoàng đúng không?”

“Không có nghe.”

“Rõ ràng là có mà.”

“Không nghe.”

“Thôi được rồi, tin cậu vậy.”

Nói xong, trong đầu Thẩm Thanh Xuyên lại hiện lên khung cảnh vừa gặp cô bạn ấy.

Cậu đã thích cô gái ấy từ rất lâu rồi. Cô hiện đang học lớp 12, chỉ còn nửa năm nữa là tốt nghiệp.

Thẩm Thanh Xuyên không muốn làm phiền cô vào giai đoạn nước rút quan trọng này.

Cậu muốn đợi đến khi cô tốt nghiệp, rồi mới thổ lộ tình cảm.

*

“Này Lão Chu, nghe nói lớp 8 mới chuyển đến một cô gái siêu xinh đấy.”

Chu Nghiễn chỉ lơ đãng đáp lại một tiếng “Ừ.”

“Này, Lão Chu, cậu có đang nghe tớ nói không vậy?” Cậu bạn tỏ vẻ bất mãn.

“Ừ ừ ừ, xinh, xinh lắm, đang nghe đây.”

“Cậu còn chẳng biết tớ vừa nói gì mà đã xinh rồi.”

Chu Nghiễn vừa định đáp lại thì đúng lúc đó, có hai nữ sinh đi ngang qua bên cạnh.

Một trong hai cô gái bước đi hơi vội, lúc ngang qua bên cạnh cậu thì vô tình va phải, làm rơi thẻ ăn trong tay cậu.

Ôn Dư nhận ra mình vừa va trúng ai đó, liền dừng lại quay đầu xin lỗi: “Xin lỗi cậu nhé, mình làm rơi thẻ ăn của cậu rồi.”

Chu Nghiễn nhìn cô cúi người nhặt thẻ lên đưa cho mình, khẽ cười: “Không sao đâu, bạn học áo hồng.”

Tay Ôn Dư hơi khựng lại khi đưa thẻ, nhìn kỹ lại - chẳng phải là cậu con trai trèo tường sáng nay sao?

Chu Nghiễn nhận lại thẻ ăn, cười nói: “Sáng nay không bị Diệt Tuyệt Sư Thái tiêu diệt chứ?”

“Không, tớ là học sinh mới chuyển đến, cô ấy không làm khó gì cả.”

“Bảo sao nhìn cậu lạ thế.” Chu Nghiễn nói xong liền chủ động giới thiệu: “Chào cậu, tớ là Chu Nghiễn, lớp 9.”

“Lớp 8, tớ là Ôn Dư.”

Du Tân Nguyệt bật cười: “Tiểu Ôn nhà chúng tớ là học sinh mới, chứ không thì trong trường này làm gì có ai không biết Chu học trưởng.”

Nghe vậy, Chu Nghiễn cũng bật cười, ánh mắt khi cong lên lại mang theo một vẻ quyến rũ khó tả: “Tớ nổi tiếng đến vậy sao?”

“Chu học trưởng đẹp trai, ai mà chẳng biết.”

“Chỉ là người bình thường thôi.”

“Thôi thôi thôi, cậu mà là người bình thường, thì bọn tớ chắc là cục đất nặn của Nữ Oa mất rồi.”

Chu Nghiễn bật cười trước lời của Du Tân Nguyệt, rồi lại đưa mắt nhìn sang Ôn Dư: “Hai cậu đi ăn nhanh đi.” Dừng một chút, cậu nói thêm: “Tớ gợi ý cậu nên ghé căn tin nhỏ ăn trưa.”

Ôn Dư khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu, vậy bọn tớ đi ăn trước nhé.”

“Ừ.”

Du Tân Nguyệt thu ánh mắt về, lại kéo tay Ôn Dư nhanh chóng rảo bước về phía nhà ăn.

*

“Cậu là hàng xóm đối diện với bạn học mới à?”

Thời Thầm gật đầu: “Ừ.”

Thẩm Thanh Xuyên ngẩng đầu, vừa lúc trông thấy Du Tân Nguyệt và Ôn Dư phía trước: “Đằng trước chẳng phải là Tiểu Du và bạn học mới sao?” Rồi lại nói: “Người đi cạnh họ là Chu Nghiễn.”

Thời Thầm nhìn về phía trước một cái.

Du Tân Nguyệt đang nắm tay Ôn Dư, cả hai đang đi về hướng căn tin nhỏ.

Cậu thu ánh nhìn lại, nhẹ nhàng đáp một tiếng “Ừ”, rồi quay sang Thẩm Thanh Xuyên: "Chẳng phải cậu muốn ăn thịt heo luộc cay (thịt luộc Tứ Xuyên) sao?"

Thẩm Thanh Xuyên như chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức kéo Thời Thầm lao về phía nhà ăn, vừa chạy vừa kêu ầm lên: “Thịt bò cay của tớ!!”

Cậu bạn đứng cạnh Chu Nghiễn thấy Ôn Dư đã đi xa, liền quay sang nói nhỏ với cậu: “Lúc nãy cô ấy nói chuyện tớ còn không dám nhìn thẳng nữa kìa, xinh quá… Khuôn mặt nhỏ nhắn mà ngũ quan sắc nét quá chừng, trời ơi, mẹ ơi con yêu rồi…”

Chu Nghiễn vỗ một cái rõ kêu lên đầu cậu ta: “Lại yêu nữa à?”

“Lần này là thật mà!”

“Lại thật nữa cơ đấy.”

……

Trường Nhất Trung Giang Thành có tổng cộng ba nhà ăn. Nhà ăn số 1 hai tầng, nhà ăn số 2 ba tầng, còn nhà ăn nhỏ thì có hai tầng.

Nhà ăn nhỏ nổi tiếng vì món ăn phong phú, hương vị ngon, được học sinh yêu thích nhất.

Nhưng lý do quan trọng hơn chính là - các cô chú ở đây múc đồ ăn “không run tay”.

Du Tân Nguyệt kéo Ôn Dư chạy thẳng lên tầng hai của nhà ăn nhỏ.

Khi hai người đến nơi, các quầy bán đồ ăn trong nhà ăn nhỏ đã chật kín người xếp hàng.

Du Tân Nguyệt kéo Ôn Dư đứng vào cuối một hàng dài dằng dặc.

“Tiểu Dư, món thịt heo xào chua ngọt ở tầng này ngon cực luôn, nhất định cậu phải thử đấy.”

“Được, cậu giới thiệu thì chắc chắn là ngon rồi.”

Hai người đứng ở cuối hàng, Du Tân Nguyệt tranh thủ lúc chờ liền kéo Ôn Dư ra tám chuyện.

“Tiểu Du.”

Đang kể tới đoạn cao trào, Du Tân Nguyệt bỗng nghe thấy có người gọi mình.

Quay đầu lại thì thấy Thẩm Thanh Xuyên và Thời Thầm cũng đang xếp hàng phía sau.

“Cậu với đại ca cũng đến đây ăn à?”

“Ừ đó, tới ăn thịt heo cay luộc.” Nói rồi, cậu quay sang hỏi: “Cậu cũng giới thiệu bạn học Ôn đến đây ăn phải không?”

“Đương nhiên rồi, nhà ăn số 1 là thế giới của ẩm thực tăm tối, nhà ăn số 2 thì mấy cô múc đồ ăn tay run như bị Parkinson, vẫn là căn tin nhỏ số một. Mình mê nhất món sườn xào chua ngọt với thịt heo xào chua ngọt ở đây luôn.”

“Tớ chỉ cần thịt heo cay luộc là đủ.”

Ôn Dư đứng bên cạnh, cười tươi như hoa, lặng lẽ nghe hai người trò chuyện ríu rít.

Cô vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt Thời Thầm - người nãy giờ vẫn im lặng, đứng sau lắng nghe cuộc trò chuyện.

Cậu cao hơn cô khá nhiều, cô phải hơi ngước lên mới nhìn thấy rõ.

Hai người nhìn nhau mấy giây, rồi Ôn Dư lập tức dời mắt đi.

Thẩm Thanh Xuyên như sực nhớ ra điều gì, quay sang hỏi: “Bạn học Ôn Dư, hôm nay là ngày đầu tiên cậu nhập học mà, sao lại quen Chu Nghiễn vậy?”

Vừa dứt lời, Ôn Dư liền cảm thấy có ba ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình.

Cô bình tĩnh kể: “Sáng nay, cậu ấy trèo tường, đúng lúc mình đi ngang qua bên dưới, cậu ấy gọi mình. Mình chỉ nghe thấy tiếng, không thấy người đâu, tìm mãi mới phát hiện ra cậu ấy đang ở trên tường. Sau đó cậu ấy nhờ mình ném cặp sách lên giúp.”

Du Tân Nguyệt vừa nghe xong liền bật cười: “Trèo tường á?”

Ôn Dư gật đầu: “Đúng thế, lúc đó chỉ nghe thấy tiếng người gọi mà không thấy người, mình còn tưởng gặp ma rồi cơ.”

Du Tân Nguyệt và Thẩm Thanh Xuyên cùng phá lên cười.

Ôn Dư kể rất nghiêm túc, không hiểu sao hai người lại cười, chỉ đứng đó ngơ ngác, trông vô cùng đáng yêu.

Thời Thầm nhìn chăm chú vào biểu cảm ngơ ngác của cô, rồi lại khẽ rút mắt về chỗ khác.

Cô ấy sao lại có chút... ngơ ngơ thế nhỉ?