Chương 6: Chữ “Ôn” trong ấm áp, chữ “Thời” trong thời gian

“Bạn học mới, trước đây cậu học trường nào vậy?” Vừa ngồi xuống, Ôn Dư đã bị cô gái thắt bím ngồi bên cạnh bắt chuyện.

“Trường Trung học số 18 Nghi Thành.”

Thấy cô gái có vẻ đang suy nghĩ xem mình đã từng nghe qua cái tên thành phố đó chưa, Ôn Dư liền nói thêm một câu: “Cách đây khá xa, có lẽ cậu chưa từng nghe tới đâu.”

“Vậy à.” Cô gái mỉm cười rạng rỡ rồi chủ động giới thiệu: “Tớ tên là Du Tân Nguyệt. Chữ “Du” trong “đặc biệt”, “Tân” là tươi mới, còn “Nguyệt” là “mặt trăng”.

“Một cái tên rất hay.”

“Cảm ơn cậu.” Du Tân Nguyệt bị ánh mắt của Ôn Dư nhìn đến mức hơi đỏ mặt.

Cô ấy thật xinh đẹp!

Từ dãy bàn phía sau, một nam sinh thò đầu lên chào hỏi: “Chào bạn học mới, tớ tên là Thẩm Thanh Xuyên.”

“Chào cậu.”

Thẩm Thanh Xuyên chỉ tay về phía chiếc ghế trống cạnh mình, quay sang Ôn Dư nói: “Chỗ này là của lão đại bọn tớ, không biết hôm nay sao lại không đến.”

Ôn Dư hơi tò mò liếc nhìn chiếc ghế trống phía sau mình.

Lão đại.

Chẳng lẽ người ngồi sau cô là một nhân vật nổi bật trong trường?

Bá chủ học đường.

“Chắc là lão đại ngủ quên rồi.” Du Tân Nguyệt nói xong lại cảm thấy không chắc lắm, bởi Thời Thầm hầu như chẳng bao giờ đi trễ.

Ôn Dư cuối cùng cũng hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Các cậu gọi cậu ấy là lão đại, cậu ấy là... bá chủ của trường à?”

Du Tân Nguyệt chỉ tay ra sau, hạ giọng nói nhỏ: “Không phải lão đại, người ngồi sau tớ mới đúng.”

Ôn Dư lại nhìn về phía Thẩm Thanh Xuyên ngồi ngay sau Du Tân Nguyệt.

Cậu con trai ấy đang cười híp mắt, trông có vẻ rất hiền lành, thân thiện.

Cô thật sự không thể nào liên tưởng con người này với hai chữ “bá chủ học đường” được.

“Cậu có cảm thấy cậu ấy trông rất hiền lành không?” Du Tân Nguyệt ghé sát lại, nhỏ giọng nói. “Cậu chưa từng thấy cảnh có người khıêυ khí©h lão đại đâu, cậu ấy vừa cười vừa đè người ta xuống đất, đánh không trượt phát nào.”

Ôn Dư lại quay đầu nhìn thêm một lần nữa.

Thẩm Thanh Xuyên vẫn giữ nụ cười tươi rói, quay sang hỏi Du Tân Nguyệt: “Tớ thấy cậu vừa rồi lén chỉ tay vào tớ đó, có phải đang nói xấu tớ với bạn học mới không?”

Ôn Dư và Du Tân Nguyệt cùng lắc đầu: “Không có đâu!”

Ánh mắt Thẩm Thanh Xuyên đảo qua lại giữa hai người: “Thôi được, tớ tin.”

Du Tân Nguyệt kéo Ôn Dư lại gần, tranh thủ giới thiệu sơ qua tình hình trong lớp, rồi giải thích vì sao Thẩm Thanh Xuyên lại gọi Thời Thầm là lão đại.

Ôn Dư bỗng có một cái nhìn khác về người bạn học ngồi sau mình, dù chưa từng gặp mặt.

Thành tích đứng đầu, thể thao xuất sắc, ngoại hình nổi bật. Vì luôn giữ vững hạng nhất toàn khối, nên bị hai người bạn trêu chọc gọi là “lão đại”. Còn cậu ta thì hoàn toàn chẳng bận tâm đến cái biệt danh ấy.

Ôn Dư, không hiểu sao, bắt đầu cảm thấy có chút tò mò về người ngồi sau mình.

“Báo cáo!”

Giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo một cảm giác quen thuộc lạ kỳ.

Ôn Dư ngẩng đầu lên - đúng lúc bắt gặp ánh mắt bình lặng, không gợn sóng kia.

Là cậu ấy.

Thì ra… cậu ấy tên là Thời Thầm.

“Sao em lại đến muộn?” Tất Trường Lạc đang viết giáo án thì ngừng bút, ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớp, nơi Thời Thầm đang đứng.

“Giúp một bà cụ qua đường ạ.”

“Lớp chúng ta đúng là toàn những đứa trẻ có lòng tốt.” Nghe vậy, Tất Trường Lạc mỉm cười, vui vẻ cho phép Thời Thầm về chỗ ngồi.

Phía sau, Thẩm Thanh Xuyên cố nín cười: “Thần mẹ nó chứ, giúp bà cụ qua đường? Lão đại đúng là biết nghĩ ra cái lý do ngớ ngẩn ấy thật đấy.”

Nói xong, cậu ta như chợt nhớ ra chuyện gì, tức tối bổ sung: “Hồi trước tớ đến muộn, cũng nói là giúp bà cụ qua đường, lão Tất bắt tớ đứng ngoài cửa phơi nắng!”

Du Tân Nguyệt chen vào phụ họa: “Cậu mà có thành tích được như lão đại, dù có ngủ tới trưa mới tới lớp, lão Tất cũng khen cậu ngủ ngon.”

Thẩm Thanh Xuyên thấy hoàn toàn hợp lý:

“Cậu nói đúng thật!”

Ôn Dư bị hai người này làm cho bật cười.

Thời Thầm ngồi xuống ghế, lặng lẽ treo cặp lên móc bên cạnh bàn.

“Lão đại, hôm nay sao cậu lại đi trễ thế?”

Thời Thầm lấy xấp tài liệu trong ngăn bàn ra, thản nhiên đáp: “Giúp một bà cụ qua đường.”

“Cậu nói thật á? Tớ tưởng cậu bịa đại một lý do để qua mặt lão Tất cơ!”

“Không thì sao?”

Thật ra, Thời Thầm vốn rất ít khi đi học muộn. Hôm nay trên đường đến trường, cậu gặp một bà cụ đang loay hoay định băng qua đường.

Cậu dìu bà sang bên kia, nhưng vừa đến nơi thì nhận ra bà cụ ấy bị Alzheimer - hoàn toàn không biết mình đang đi đâu, chỉ vô thức lang thang khắp phố.

Lúc ấy, Thời Thầm nhìn thấy nơi cổ tay áo bà có khâu một mảnh vải nhỏ, bên trên là số điện thoại liên lạc. Cậu bèn mượn điện thoại của người qua đường để gọi.

Chỉ khi người nhà bà cụ đến đón, cậu mới rời đi.

“Lão đại, lớp mình có bạn học mới đấy, ngồi ngay trước mặt cậu.”

Thời Thầm chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, giọng dửng dưng như thể chẳng mấy bận tâm.

Thẩm Thanh Xuyên nói xong, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Ôn Dư, rồi quay sang Thời Thầm giới thiệu: “Đây là bạn học mới chuyển tới lớp mình.”

Ôn Dư quay đầu lại, vừa đúng lúc Thời Thầm đang viết gì đó - đặt bút xuống và ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một tia kinh ngạc lóe lên trong đáy mắt Thời Thầm: “Là cậu.”

Thẩm Thanh Xuyên và Du Tân Nguyệt liếc nhìn nhau, đầy nghi hoặc.

Hai người này… quen nhau à?

Du Tân Nguyệt không giấu được tò mò: “Các cậu quen nhau à?”

Thẩm Thanh Xuyên cũng tròn mắt - chẳng phải hai người họ mới gặp nhau lần đầu sao?

“Không quen.” Thời Thầm và Ôn Dư đồng thanh phủ nhận.

Ôn Dư cười nhẹ, giải thích: “Bọn tớ là hàng xóm đối diện, từng gặp nhau vài lần thôi.”

Du Tân Nguyệt và Thẩm Thanh Xuyên đồng thời à lên một tiếng như chợt hiểu ra.

“Không ngờ cậu lại là hàng xóm đối diện của lão đại, đúng là trùng hợp thật đó.”

Ôn Dư gật đầu: “Đúng là rất trùng hợp.”

Nói xong, cô quay sang Thời Thầm, khẽ mỉm cười: “Chào cậu, tớ tên là Ôn Dư, chữ “Ôn” trong ấm áp, “Dư” trong ban tặng.”

“Thời Thầm, “Thời” trong thời gian, “Thầm” trong nhiệt thành”

Ban đầu, Ôn Dư còn tưởng là chữ “Thầm” có bộ “Vương” - 琛, ai ngờ lại là “Thầm” trong nhiệt thầm, nhiệt huyết - 忱.

Loa phát thanh đột nhiên vang lên vài tiếng xẹt xẹt.

Tiếp đó là giọng nói của một nữ sinh truyền đến từ loa trường: “Tất cả học sinh các lớp xuống sân theo trật tự, chuẩn bị cho buổi sinh hoạt đầu giờ.”

Thầy Tất đứng dậy, hướng về phía cả lớp nói lớn: “Xuống sân trật tự nhé, lớp mình vẫn đứng ở vị trí cũ!”

“Đi thôi, cùng nhau xuống.” Du Tân Nguyệt rủ Ôn Dư.

“Ừm.”

Trên đường đi, Du Tân Nguyệt ghé sát lại, nhỏ giọng than thở: “Tớ nói thật với cậu, lần nào xuống cũng mất ba bốn mươi phút mới được về.”

“Sao vậy?”

“Thầy chủ nhiệm khối của tụi mình ấy, lần nào cũng nói lâu ơi là lâu.”

Ôn Dư nghe vậy thì bất giác nhớ lại thầy chủ nhiệm trường cũ của mình - cũng y chang như vậy.

Trong lúc hai người trò chuyện, họ đã đến sân trường.

Khi tất cả các lớp đã tập hợp đông đủ, buổi sinh hoạt bắt đầu bằng bài phát biểu của giáo viên xuất sắc, tiếp theo là giáo viên chủ nhiệm tiêu biểu, rồi đến lượt thầy chủ nhiệm khối lên phát biểu.

Mà thầy chủ nhiệm khối này, hễ đã cầm micro là quên cả thời gian - nói liền một mạch ba mươi phút mới sực nhớ ra còn phần tuyên dương những học sinh đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi cuối học kỳ trước.

Sau khi đọc hết danh sách khối Văn, đến lượt khối Tự nhiên.

“Sau đây, các bạn có tên được gọi lên sân khấu nhận thưởng.”

“Giải nhất môn Ngữ văn: Thời Thầm.”

“Giải nhất môn Toán: Thời Thầm.”

Từ cuối hàng, Thời Thầm bước lên bục, Ôn Dư khẽ quay đầu nhìn theo bóng lưng cậu khi đi ngang qua.

Gió thổi nhẹ, làm mái tóc cậu khẽ lay động.

Cậu bước lên bục danh dự, bình thản nhận phong bì từ tay thầy chủ nhiệm khối.

“Giải nhất môn Vật lý: Thời Thầm.”

Thầy lại cười tươi, đưa tiếp phong bì cho cậu.

“Giải nhất môn Sinh học: Thời Thầm.”

Liên tiếp mấy cái tên được xướng lên, giải nào cũng là Thời Thầm đứng đầu.

Cậu đứng nguyên trước mặt thầy chủ nhiệm khối, không hề di chuyển lấy nửa bước.

Thầy chủ nhiệm nhìn cậu, sớm đã ấp ủ câu hỏi này, giờ mới có dịp mở lời: “Bạn Thời có kinh nghiệm học tập nào muốn chia sẻ với các bạn không?” Vừa nói, thầy vừa đưa micro, ánh mắt đầy mong đợi.

Thời Thầm nhận lấy micro, cúi mắt nhìn xuống bên dưới.

Cậu mặc bộ đồng phục đông màu xanh đậm xấu xí mà bao học sinh từng than phiền. Nhưng với dáng người cao ráo, chân dài, đường nét khuôn mặt sắc sảo, xương mày góc cạnh, nốt ruồi nhỏ nơi chóp mũi lại càng khiến vẻ lạnh lùng của cậu thêm nổi bật.

Cậu cất giọng: “Chào mọi người, mình là Thời Thầm, lớp 11A8. Về chuyện học, chắc mấy cái gọi là “kinh nghiệm” mọi người cũng nghe chán rồi. Mình chỉ muốn nói bốn chữ—”

Toàn bộ sân trường bỗng chốc yên lặng, tất cả đều chờ xem câu tiếp theo là gì.

Giọng nam sinh vang lên, vừa dễ nghe, vừa mang theo chút ngạo nghễ của tuổi trẻ: “Học xong là được.”

* ("Cứ học đi, rồi sẽ thấy" - Ngụ ý học rồi sẽ hiểu, sẽ thành công, không cần nói nhiều)

Thầy chủ nhiệm vẫn giữ nụ cười, tưởng đâu cậu còn định nói thêm gì nữa.

Nhưng Thời Thầm đã đưa lại micro.

Phía dưới bắt đầu có tiếng xôn xao:

“Đệch, ai đây? Kiêu vãi mà nhìn ngầu thật đấy.”

“Thời Thầm đó, lần nào cũng đứng nhất toàn khối.”

“Được rồi, cậu ta mà có cưỡi lên đầu hiệu trưởng, hiệu trưởng cũng phải khen một câu cưỡi hay lắm.”

“Học bá người ta với mình đúng là học hai loại học khác nhau.”

Không biết ai hô lên một câu: “Tuổi trẻ chỉ có một lần, học là được!”

Thế là cả sân trường bắt đầu hô vang theo.

Buổi sinh hoạt đầu giờ vốn ảm đạm bất ngờ trở nên sôi sục, nhiệt huyết như được bùng lên.

Ánh mắt của Ôn Dư rơi lên người Thời Thầm đang đứng trên bục danh dự.

Thiếu niên dáng người cao ráo, tư thế đứng không quá nghiêm túc nhưng vẫn toát ra khí chất kiêu bạc. Ánh mắt thản nhiên đảo qua đám đông bên dưới.