Chương 5: Cứ tưởng tượng bọn họ là một đám… cải thảo

Thời Thầm khẽ khàng khép cánh cửa sau lưng.

Căn phòng vắng lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ tích tắc trôi đi. Cậu bước đến trước gương, mặt đối mặt với hình ảnh phản chiếu—một gương mặt lạnh lùng, vết máu khô loang trên gò má như vết tích từ một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng hỗn loạn.

Không trách ánh mắt cô gái khi nãy lại mang theo sự cảnh giác xen lẫn dè chừng như thế.

Cậu mở gói bông tăm, thấm thuốc sát trùng rồi không chút do dự ấn mạnh lên vết thương. Đau rát. Nhưng cậu đã quen rồi—cái đau thể xác vốn chẳng là gì so với những vết cắt trong lòng.

Điện thoại rung lên, màn hình lóe sáng. Là tin nhắn từ “Một Muỗng Kem”.

Cậu mở khung chat, ngón tay thoáng dừng lại trên dòng chữ:

Một Muỗng Kem: [Người hàng xóm đối diện không phải người xấu.]

Khóe môi Thời Thầm cong lên, không rõ là giễu cợt hay đơn thuần là tò mò.

S: [Như thế nào?]

Một Muỗng Kem: [Tớ vừa nhận ra, cậu ấy chính là người đã giúp tôi trên tàu điện lần trước.]

S: [Trùng hợp thật. Nhưng cẩn thận vẫn hơn.]

Một Muỗng Kem: [Được.]

Một Muỗng Kem: [Ngày mai phải đến trường mới rồi. Phải tự giới thiệu trước lớp… hơi lo.]

Thời Thầm nheo mắt.

S: [Đơn giản thôi. Cứ tưởng tượng bọn họ là một đám… cải thảo.]

Một Muỗng Kem: [Cải thảo?]

S: [Ừ. Đối mặt với cải thảo, chắc không đến mức run rẩy đâu nhỉ?]

Phía bên kia im lặng vài giây rồi hiện lên dòng chữ:

Một Muỗng Kem: [Tớ sẽ thử.]

Thời Thầm nhếch môi. Một nụ cười rất nhẹ—rất mờ, như sương tan trong gió sớm.



Tại một nơi khác, Ôn Dư đang tựa người vào thành giường, điện thoại đặt trên đùi, ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt cô gái mặc áo len trắng và váy dài xếp ly. Trong lòng cô dường như cũng có thứ gì đó vừa được xoa dịu. Một dòng tin nhắn cuối cùng gửi đi:

Một Muỗng Kem: [Khai giảng rồi, chắc tớ sẽ ít online hơn.]

S: [Sao vậy? Phải học hành chăm chỉ à?]

Một Muỗng Kem: [Ừm.]

S: [Vậy thì, hẹn gặp cậu trên đỉnh cao.]

Một Muỗng Kem: [Hẹn gặp trên đỉnh cao.]



Sáng hôm sau, bầu trời lất phất vài hạt sương, ánh nắng mỏng nhẹ như được lọc qua lớp voan mờ. Ôn Dư mặc áo khoác dày màu hồng nhạt, bên dưới là chiếc váy trắng dài quá gối. Mái tóc buộc thấp khẽ đung đưa theo từng bước chân.

Khi đến trạm xe buýt, chiếc xe vừa kịp lăn bánh trước mắt cô. Đành chờ chuyến sau.

Thời gian chầm chậm trôi, khi cô đặt chân xuống xe buýt, đồng hồ đã chỉ đúng bảy giờ.

Trường học sừng sững trước mắt, như một thế giới mới chưa ai khai phá. Cô men theo bức tường đi dọc theo cổng thì bất ngờ trông thấy một chiếc cặp đen nằm trơ trọi dưới đất.

Cô cúi xuống nhặt lên, đang định mang đến phòng bảo vệ thì…

“Mặc áo hồng, giúp một tay đi.”

Giọng con trai vang lên đột ngột khiến Ôn Dư giật mình. Cô ngẩng đầu, mới thấy một nam sinh đang ngồi vắt vẻo trên bức tường gạch.

Tóc cắt ngắn gọn gàng, áo khoác đen phủ bụi, đôi mắt hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch, dưới mắt còn hai nốt ruồi nhỏ. Vẻ mặt anh ta có gì đó vừa bất cần, vừa chán đời lại vừa nghịch ngợm như thể… cả thế giới này chẳng liên quan gì đến mình.

“Có thể ném giúp tôi cái cặp lên đây không?” Giọng nói trầm thấp nhưng không quá xa cách.

Ôn Dư nhìn chiếc cặp trong tay, rồi nhìn anh ta, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

Cô dùng sức ném lên—vẽ nên một đường cong hoàn hảo. Nhưng "hoàn hảo" đến mức… nện thẳng vào mặt cậu ta.

“Ái!”

Nam sinh ấy khẽ nhíu mày, tay xoa xoa sống mũi bị va trúng. Nhưng chỉ vài giây sau đã nở nụ cười: “Cảm ơn nha, bạn áo hồng.”

Trước khi biến mất sau bức tường, cậu ta còn quay đầu lại, cười nói: “Tốt nhất là cậu nên cẩn thận, Diệt Tuyệt Sư Thái đang ở cổng đấy.”



Đúng như lời cảnh báo.

Khi Ôn Dư vừa tới cổng trường, một giọng nữ sắc như dao cứa vang lên: “Học sinh lớp nào mà giờ này còn chưa vào?”

Nói xong, cậu ta liền nhảy xuống phía sau bức tường.

Mãi đến khi đi đến cổng trường, Ôn Dư mới hiểu được lời “cẩn thận” ban nãy có ý gì.

Trước cổng trường có hai bảo vệ đang đứng, bên cạnh là một người phụ nữ mặc áo khoác dài, đeo kính gọng đen, trông khoảng bốn mươi lăm tuổi. Vừa thấy Ôn Dư, bà ta đã lạnh mặt quát lên: “Học sinh lớp nào đấy? Giờ này còn không biết là mấy giờ rồi à?”

“Cô giáo, em là học sinh mới chuyển đến hôm nay ạ.”

Dương Tâm nhìn chằm chằm Ôn Dư vài giây, rồi nhớ ra đúng là hôm nay có học sinh mới chuyển tới.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, có hai nam sinh định lén lút chuồn đi.

Dương Tâm chỉ liếc mắt một cái: “Lại đây, đứng đó.”

Hai nam sinh cụp đuôi quay lại, mặt mũi tiu nghỉu.

Cô vẫy tay với Ôn Dư, giọng cũng dịu đi vài phần: “Em đi tìm giáo viên chủ nhiệm của mình để báo danh đi.”

“Dạ vâng.”

*

Trong văn phòng.

Trước mặt Ôn Dư là một người đàn ông tóc chải gọn gàng, đeo kính gọng đen, mặc chiếc áo lông màu lam tím hơi cũ kỹ và đứng đắn.

Ông chính là giáo viên chủ nhiệm mới của Ôn Dư - Tất Trường Lạc.

Thầy Tất đang giới thiệu với Ôn Dư về tình hình của trường cấp ba Nhất Trung Giang Thành.

“Trường Nhất Trung của chúng ta là một ngôi trường danh tiếng trăm năm, có tỷ lệ đậu đại học cao nhất ở Giang Thành. Học sinh lớp chúng ta đều rất ngoan, là lớp ngoan nhất trong hai mươi lớp. Tôi thì cực kỳ hiền hòa, dễ nói chuyện.”

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đến trước cửa lớp 8 - lớp mới mà Ôn Dư sẽ chuyển vào học.

Đúng lúc đó, một chai nước suối bay vèo ra từ trong lớp, đập thẳng vào kính của thầy chủ nhiệm.

Chỉ nghe “bốp” một tiếng.

Cặp kính của thầy Tất văng ra, lăn vài vòng trên mặt đất rồi... hy sinh oanh liệt.

Về câu nói “học sinh đều rất ngoan” ban nãy, Ôn Dư không khỏi bắt đầu hoài nghi.

Cô bước tới hai bước, nhặt kính của thầy lên, định đưa lại cho thầy thì...

Lại thấy thầy Tất đang lẩm bẩm điều gì đó.

Nếu nghe kỹ sẽ nghe thấy ông đang tự niệm: “Không tức giận, không tức giận, tức giận sinh bệnh thì không ai gánh thay.”

Giây tiếp theo, một tiếng quát đầy phẫn nộ vang khắp tầng ba: “Đứa nào làm? Bước ra đây cho tôi!”

Lớp học vừa rồi còn náo loạn lập tức trở nên im phăng phắc.

Ôn Dư lặng lẽ rút tay đang chuẩn bị đưa kính lại về.

Một nam sinh gầy gò từ trong lớp chạy ra. Vừa đúng lúc ánh mắt cậu ta chạm vào ánh mắt của Ôn Dư, trong khoảnh khắc ấy, cô thấy được sự ngỡ ngàng... và cả một tia kinh diễm thoáng qua trong mắt cậu ta.

“Cậu, bây giờ cầm vở của mình đến văn phòng viết cho tôi bản kiểm điểm hai nghìn chữ!”

“Đừng mà, thầy chủ nhiệm, hai nghìn chữ nhiều quá rồi!”

“Mười nghìn!”

Ôn Dư cảm thấy giọng thầy Tất dường như đang nghiến răng nghiến lợi.

Nghe vậy, cậu nam sinh như gió thổi dưới chân, vội vã: “Vậy vẫn là hai nghìn đi, em đi liền đây!”

Lúc quay đi, cậu ta lại liếc nhìn Ôn Dư đứng cạnh thầy Tất: “Cậu là học sinh mới à?”

Ôn Dư gật đầu.

Cậu nam sinh cười tươi, định nói vài lời chào đón thì thầy Tất liếc mắt nhìn cậu ta: “Cậu, viết xong ba nghìn chữ rồi hãy về đây.”

“Không phải hai nghìn sao?”

“Thôi, mười nghìn luôn.”

Cậu nam sinh vội vàng chạy đi.

Tất Trường Lạc quay lại, nét mặt hoàn toàn bình thản, không hề như lúc nãy nổi giận, mỉm cười với Ôn Dư nói: “Em đứng đợi ở cửa một lát nhé.”

Ôn Dư gật đầu: “Dạ vâng ạ.”

Thầy Tất đi về phía bục giảng, nói với cả lớp: “Lớp mình hôm nay có một bạn học sinh chuyển đến, là chuyển từ thành phố khác đến, mọi người hãy cùng chào đón bạn ấy nhé.”

Mọi người trong lớp sớm đã để ý thấy có người đứng ở cửa, ai nấy đều vươn cổ ra nhìn.

Thầy Tất mỉm cười nhìn Ôn Dư, ra hiệu cho cô tự giới thiệu bản thân.

Ôn Dư nhìn xuống dưới, bỗng nhớ đến câu nói của S: “Hãy tưởng tượng họ là một đám bắp cải.”

Cô không hiểu sao lại bật cười khẽ trong lòng.

Cô vẫy tay xua tan những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, cầm phấn trên bàn viết lên bảng hai chữ “Ôn Dư”, rồi nhìn xuống dưới nói: “Tớ tên là Ôn Dư, “Ôn” trong ấm áp, “Dư” trong ban tặng.”

Lời vừa dứt, dưới lớp vang lên một tràng “Chào mừng bạn mới!”

Thầy Tất nghe tiếng ồn ào làm đầu muốn nổ tung, vội vàng ngắt lời: “Đủ rồi đủ rồi, im ngay! Đừng làm bạn mới sợ hãi.”

Tiếng ồn trong lớp lập tức biến mất.

Ông nhìn xuống dưới, nhíu mày: “Không biết còn tưởng lớp mình toàn đám khỉ đột đến học.”

“Có khỉ nào thông minh như tụi mình không?”

“Đúng rồi.”

Thầy Tất liếc mắt nhìn hai người vừa phát biểu, rồi nhìn về phía cuối lớp, nói với Ôn Dư: “Chỗ ngồi ở hàng thứ tư tính từ cuối có một bạn vừa chuyển đi, em ngồi đó nhé.”

“Vâng ạ.”

Ôn Dư xách cặp đi xuống, nhận thấy chỗ ngồi phía sau mình cũng đang trống.