Chương 3: “Nhìn đủ chưa?”

Hai ngày trôi qua lặng lẽ, Giang Du bước vào ngày 5 tháng 2. Còn đúng ba ngày nữa, Ôn Dư sẽ nhập học tại ngôi trường mới.

Cô tỉnh giấc trong làn chăn ấm, ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mùa đông hắt qua khung rèm mỏng. Mò lấy điện thoại bên gối—tám giờ sáng.

Mặt mày còn ngái ngủ, cô lê bước vào phòng tắm, rửa mặt, cột tóc thành đuôi ngựa thấp rồi thay bộ đồ đơn giản. Ra đến bàn ăn, không khí trong nhà tĩnh lặng đến lạ.

Chúc Thanh đã đi làm từ sớm. Chỉ còn Ôn Chính ngồi ở bàn, vừa ăn xong miếng bánh mì cuối cùng. Ông liếc nhìn con gái rồi đứng dậy.

“Bữa sáng trong nồi, ba đi làm đây.”

“Dạ.” Ôn Dư đáp nhỏ, giọng vẫn còn vương mơ hồ.

Cô mở nắp nồi—là trứng luộc. Lần này nữa.

Dù đã nói bao lần rằng mình không ăn được trứng luộc, bữa sáng vẫn luôn lặp lại một cách máy móc.

Ngồi thẫn thờ, mắt dán vào quả trứng trắng ngà vô cảm, điện thoại chợt sáng lên.

[Tiểu Tuyết mời bạn tham gia cuộc gọi video.]

Màn hình vừa mở ra, gương mặt Trì Tuyết gần như dí sát vào camera.

“Ôn Dư! Tuyệt giao đi! Không thèm gọi video gì cả!”

Ôn Dư bật cười, không khí trong lòng cũng dịu đi một chút.

“Cậu nói sóng yếu, ở quê không tiện gọi mà.”

“Đó là cái cớ! Cậu không muốn gặp mình thì nói đại ra đi!”

“Muốn gặp mà.” Cô dịu dàng nói, nụ cười rạng lên nơi khóe mắt.

Trì Tuyết lải nhải một lúc, không quên dặn: “Nếu thấy không quen ở trường mới thì nói với mình nhé.”

“Ừ, được rồi.”

“Mình cho phép cậu kết bạn mới, nhưng cấm quên mình đấy!”

“Làm sao mà quên được.”

Trì Tuyết là người bạn thân thiết nhất của Ôn Dư, từ cấp hai cho đến tận bây giờ, hai lớp học chỉ cách nhau một vách tường.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi bà nội Trì Tuyết gọi. Không gian trở lại tĩnh lặng.



Buổi trưa.

Ôn Dư bước ra khỏi phòng, định tìm thứ gì đó để ăn thì chợt nghe thấy tiếng động ngoài hành lang. Tiếng cãi vã, tiếng chửi rủa xen lẫn tiếng va chạm.

Căn hộ cũ, cách âm kém. Âm thanh bên ngoài lọt vào rõ mồn một.

Cô do dự một chút rồi rón rén bước lại gần cửa. Tay đặt lên tay nắm, từ từ vặn xuống.

“Cạch…”

Mọi thứ yên lặng cho đến khi bản lề cánh cửa kêu lên một tiếng “két” chói tai.

Ôn Dư thoáng rùng mình.

Cửa chỉ hé một khe nhỏ, vừa đủ để cô nhìn thấy mọi chuyện bên ngoài.

Trước cửa căn hộ đối diện, một người đàn ông trung niên cầm chai rượu, gào lên điên cuồng, định giáng thẳng chai xuống người thiếu niên đang đứng trước mặt.

Cậu tránh sang một bên, rồi thẳng chân đá một cú mạnh vào bụng gã.

Đúng lúc ấy, cậu quay đầu.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Cậu ấy có gương mặt rất đặc biệt—đôi mắt dài hơi xếch, sống mũi cao, làn da trắng. Một nốt ruồi nhỏ nơi chóp mũi làm gương mặt ấy càng thêm khó quên.

Đó là Thời Thầm.

Gương mặt dính chút máu, nhưng ánh mắt lại lạnh hơn cả gió mùa đông.

“Nhìn đủ chưa?” Giọng cậu trầm, mang theo sắc lạnh.

L*иg ngực Ôn Dư như siết lại. Ánh mắt ấy, giọng nói ấy—có cảm giác như cậu đang cảnh cáo: “Còn nhìn nữa, tôi móc mắt cô đấy.”

Cô vội khép cửa, tim đập dồn dập.

Là cậu.

Là chàng trai từng giúp cô trên tàu điện.

Không ngờ… lại là hàng xóm đối diện.

Phía ngoài, Thời Thầm lạnh nhạt liếc nhìn cánh cửa vừa khép lại. Khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.

Lại thêm một người—chỉ biết đứng nhìn để thỏa trí tò mò.

Đối diện cậu, người đàn ông trung niên trong bộ dạng bệ rạc chính là cậu ruột của Thời Thầm—Tống Thiên Thụy.

Gã say khướt, đôi mắt vằn đỏ, giọng gào lên điên cuồng: “Tiền của mẹ già phải để lại cho con trai! Mẹ mày là đàn bà gả ra ngoài, dựa vào đâu mà thừa kế?”

Thời Thầm chẳng thèm nhìn gã: “Cút.”

“Mẹ mày là đồ điên! Có tiền cũng chẳng sống được bao lâu! Bố mày chết rồi, mẹ mày cũng điên rồi, tiền phải là của tao!”

“Chát!”

Một cái tát giáng thẳng vào miệng gã. Thời Thầm nhìn thẳng vào gã, ánh mắt sắc lạnh: “Không biết nói tiếng người thì câm miệng đi. Bố tôi hy sinh vì Tổ quốc.”

Tống Thiên Thụy ôm mặt, đau đến choáng váng. Nhưng gã vẫn gào lên: “Đồ tạp chủng! Mày hại chết em gái mày rồi!”

Đáy mắt Thời Thầm ánh lên một tia giận dữ.

Cậu giật phắt chai rượu trong tay gã, túm lấy cổ áo, ghé sát mặt hắn: “Còn muốn vào đồn công an lần nữa không?”

Khoảng cách gần đến nghẹt thở, ánh mắt cậu như lưỡi dao, lạnh lẽo và sắc bén.

Gã lập tức mềm nhũn người, miệng lắp bắp, cả người run rẩy: “Tao là… cậu ruột mày mà…”

“Ông cũng xứng sao?” Giọng Thời Thầm đầy khinh miệt.

Tống Thiên Thụy hoảng loạn bỏ chạy, miệng không quên rủa xả. Nhưng khi ánh mắt Thời Thầm liếc qua, gã run lên như thể bị gió đông đâm xuyên người, hồn vía bay mất.

Tiếng “Rầm!” vang lên.

Có vẻ như gã đã lăn từ cầu thang xuống.

Thời Thầm chỉ nhếch môi, cười khẩy.