Chương 20: Cảm ơn vì đã công nhận

"Tuyệt đối không phải đâu." Ôn Dư nói xong, muốn giải thích: "Chữ cậu và bạn tớ đều quá đẹp, nên tớ không biết chọn ai đẹp hơn."

Thời Thầm nhìn cô hai giây, bỗng thấy trêu chọc cô rất thú vị.

Cậu cúi đầu khẽ cười: "Vậy tớ tin cậu."

"Ừm." Ôn Dư nói xong, rồi bảo cậu: "Vậy chúng ta đi thôi."

"Ừm."

Hai người cùng nhau xuống lầu trở về lớp.

Lúc này, trên bục giảng không có giáo viên, cả lớp đều đang làm bài tập của mình.

Ôn Dư và Thời Thầm đi từ cửa sau vào, rồi đi thẳng đến trước bảng đen.

Du Tân Nguyệt và Thẩm Thanh Xuyên thấy hai người trở về, liền đi ra phía sau giúp đỡ.

Ôn Dư cầm bản phác thảo đơn giản đó, khẽ kéo ống tay áo Thời Thầm, nhỏ giọng nói với cậu: "Cậu viết mấy chữ này vào giữa nhé, không cần viết thẳng, cứ viết như trên giấy là được."

Thời Thầm không nghe rõ cô nói gì.

Cậu cúi đầu, nghiêng tai, dường như muốn nghe cô nói lại lần nữa.

Hai người đứng rất gần, Ôn Dư ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người cậu.

Thật dễ chịu.

Ôn Dư có chút xao động, cô lặp lại lời mình một lần nữa.

Lần này Thời Thầm nghe rõ: "Được." Nói rồi, cậu hỏi Ôn Dư: "Màu gì?"

Ôn Dư chọn một viên phấn màu vàng đưa cho cậu.

"Được." Thời Thầm nhận lấy viên phấn đó.

Du Tân Nguyệt chợt nhận ra, Ôn Dư có lẽ không với tới được phần trên bảng, cô liền chạy về chỗ ngồi, mang chiếc ghế của Ôn Dư lại.

Ôn Dư khẽ nói: "Cảm ơn Nguyệt Nguyệt."

"Tớ nên làm mà."

Ôn Dư đặt ghế ngay ngắn, rồi bước lên. Cô bẻ đôi viên phấn trong tay, một nửa nắm trong lòng bàn tay, một nửa dùng để vẽ.

Cô bé phác thảo rất thuần thục, chỉ vài nét đã vẽ xong một chiếc đèn l*иg.

Du Tân Nguyệt ở dưới đỡ ghế giúp cô bé, ngẩng đầu nhìn cô bé vẽ.

Trong lớp có người lén lút nhìn về phía sau, nhìn vài cái rồi lại thu tầm mắt về làm bài tập của mình.

Thời Thầm viết xong năm chữ, hỏi Thẩm Thanh Xuyên: "Thế nào rồi?"

Thẩm Thanh Xuyên: "Đẹp trai."

"Tớ hỏi vị trí chữ cơ."

Thẩm Thanh Xuyên cầm bản phác thảo nhìn vài lần, lùi lại mấy bước, giơ tay ra hiệu, cuối cùng gật đầu khẳng định: "Được đó."

Thời Thầm nhìn vào phần cô bé đã đánh dấu cần kẻ viền, đưa viên phấn cho Thẩm Thanh Xuyên: "Kẻ viền đi."

"Được được được."

Ôn Dư đã phác thảo xong gần hết, chuẩn bị vẽ ô cho phần chữ của Thời Thầm.

Cô bé đứng trên ghế, để vẽ những đường thẳng dài cần phải di chuyển ghế.

"Hay là để tớ vẽ cho?" Một giọng nói bất chợt vang lên bên cạnh.

Ôn Dư đang cau mày nhìn đường thẳng vẽ không thẳng chút nào, bị giọng nói đột ngột làm giật mình.

Cô ngoan ngoãn đưa viên phấn và thước thẳng cho Thời Thầm, rồi bước xuống khỏi ghế.

Thời Thầm nhận lấy, dứt khoát bắt đầu vẽ những đường thẳng.

Bốn người ai nấy đều bận rộn việc của mình, rất nhanh ba mươi phút đã trôi qua.

"Sắp hết tiết rồi." Thẩm Thanh Xuyên nhỏ giọng nhắc nhở ba người còn lại.

"Đi rửa tay nhé?" Du Tân Nguyệt hỏi Ôn Dư.

"Được." Ôn Dư đặt phấn vào hộp phấn.

Du Tân Nguyệt nắm lấy tay Ôn Dư rồi kéo cô bé ra ngoài.

"Đi thôi, đại ca, đi rửa tay."

"Ừm."

Khi Ôn Dư và Du Tân Nguyệt bước ra, Thẩm Thanh Xuyên và Thời Thầm cũng vừa vặn đi ra.

"Trời ơi, rửa tay vào mùa đông đúng là trải nghiệm đau khổ nhất." Thẩm Thanh Xuyên nói xong, định lau nước trên tay vào người Thời Thầm.

Thời Thầm né tránh, liếc nhìn cậu ta một cái, ánh mắt đầy vẻ chê bai không nói thành lời.

"Cần giấy không?" Ôn Dư đưa xấp giấy trong tay cho cậu.

"Cảm ơn bạn học Ôn Dư, cậu tốt bụng quá." Thẩm Thanh Xuyên vui vẻ nhận lấy. Sau đó đưa cho Thời Thầm một tờ.

"Cảm ơn." Thời Thầm nói.

"Không có gì."

Tiếng chuông tan học vang lên, cả lớp như bầy xác sống vỡ trận, một đám người xông ra ngoài.

Du Tân Nguyệt kéo tay Ôn Dư chạy xuống lầu: "Tiểu Dư, đi thôi, đi ăn lẩu ở căn tin nhỏ."

"Được."

Cả hai phóng một mạch xuống lầu.

Thời Thầm và Thẩm Thanh Xuyên cũng đi đến căn tin.

...

Buổi trưa, khi Ôn Dư và Du Tân Nguyệt trở lại lớp, Thời Thầm đã đang viết chữ rồi.

Thẩm Thanh Xuyên, Tiểu Béo, Thằng Khỉ Gầy và vài người khác đang tô màu.

Thấy Ôn Dư về, mấy người nhường chỗ cho Ôn Dư vẽ.

Ôn Dư cầm phấn lên, bắt đầu tiếp tục vẽ nốt bức tranh còn dang dở buổi sáng.

Những người còn lại vì tranh giành chỗ tô màu mà bắt đầu cãi vã như gà con mổ thóc.

Mấy người cãi nhau qua lại, suýt chút nữa đυ.ng vào ghế của Ôn Dư.

Thời Thầm dừng bút, liếc nhìn mấy người: "Cãi gì mà ồn ào thế?"

Mấy người lập tức im thin thít.

Thẩm Thanh Xuyên, người cãi vã hăng nhất, lên tiếng: "Đúng đó, đúng đó, cãi gì mà cãi. Không thể trưởng thành và điềm tĩnh như tớ chút nào, chẳng hiểu chuyện gì cả, thật là!"

Tiểu Béo: ...

Chuột: ...

Thằng Khỉ Gầy: ...

Văn Hưng: ...

Vưu Tân Nguyệt: "Tớ hình như nghe thấy ai đó đang nói dối trắng trợn."

"Cậu nghe nhầm rồi." Thẩm Thanh Xuyên nói.

Bốn người lén lút cười khúc khích.

Thầy Tất vừa vào lớp, nhìn thấy mấy người đang bận rộn ở phía sau, ông hài lòng gật đầu, rồi đến bục giảng ngồi xuống.

Ôn Dư đã tô màu xong những chiếc đèn l*иg và các phần khác ở phía trên, còn những phần đơn giản thì giao cho mấy người còn lại.

Mấy người bắt đầu thi nhau chê bai người khác tô màu xấu, nhưng thực ra mình cũng chẳng khá hơn là bao. Đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.

Đến gần giờ nghỉ trưa, bảng tin cuối cùng cũng hoàn thành.

Mấy người bắt đầu khen ngợi thành viên trong tổ.

Tiểu Béo: "Một chút của bạn học Ôn Dư và một chút của tớ khác nhau một trời một vực."

Văn Hưng: "Đúng thật."

Chuột: "Chữ của đại ca và tranh của bạn Ôn Dư đều đẹp."

Thằng Khỉ Gầy: "Đồng ý."

Thẩm Thanh Xuyên: "Đại ca và Ôn Dư đúng là một cặp trời sinh."

Lời cậu vừa dứt, bảy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía cậu.

"Là tranh và chữ cơ." Thẩm Thanh Xuyên nhận ra ánh mắt của Thời Thầm đang nhìn mình, vội vàng bổ sung.

"Cậu không thể nói hết một câu à, suýt nữa làm người ta sợ chết khϊếp." Du Tân Nguyệt cứ tưởng có chuyện gì mà cô không biết xảy ra.

Thầy Tất nhìn bảng tin phía sau, cười tủm tỉm nói: "Bảng tin lần này của tổ Năm vẽ rất đẹp."

Lời thầy vừa dứt, cả lớp đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau.

"Trời ơi, đây là lần đầu tiên bảng tin của lớp mình đẹp thế này đúng không?"

"Tôi thừa nhận là đẹp hơn mấy cái người que trước đây của chúng ta rồi."

"Lần đầu tiên thấy Thời Thầm làm bảng tin, chữ đẹp quá chừng, tranh của Ôn Dư cũng đẹp nữa, tuyệt vời luôn."

Những lời bàn tán xôn xao và ánh mắt đổ dồn của mọi người khiến Ôn Dư cảm thấy hơi nóng mặt.

"Được rồi, được rồi, được rồi, tất cả đi nghỉ trưa đi." Thầy Tất liếc nhìn đồng hồ phía sau, đã đến giờ rồi.

Cả lớp tức thì im lặng.

Ôn Dư ngủ một lát rồi tỉnh dậy, cô uống một ngụm nước ấm, lôi sách bài tập ra bắt đầu làm.

Làm được mấy bài, cô quay đầu nhìn bảng tin phía sau.

Ôn Dư thu tầm mắt lại, nhìn Thời Thầm.

Cậu ấy đang nằm nghiêng để ngủ, tay kê trên bàn, để lộ một phần cổ tay gầy guộc với những khớp xương rõ ràng. Sợi dây đen ẩn hiện trong tay áo, chiếc mũ hoodie che đi gần hết khuôn mặt, đường nét sườn mặt rất thanh thoát.

Ôn Dư lại một lần nữa đặt ánh mắt lên dòng chữ trên bảng đen phía sau.

Cô phải thừa nhận, chữ của Thời Thầm và chữ của S thực sự rất giống nhau.

Trong khoảnh khắc ở văn phòng, cô suýt chút nữa đã nghĩ đó là chữ của cùng một người.

Nhưng Ôn Dư nghĩ rằng chắc sẽ không trùng hợp đến thế, với lại cô chỉ mới thấy một phần chữ viết của S.

Có lẽ chỉ là cả hai cùng luyện chung một kiểu chữ mà thôi.

"Thích bảng tin hôm nay à?" Thời Thầm không biết đã tỉnh từ lúc nào, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào bảng đen phía sau.

Ôn Dư giật mình hoàn hồn, gật đầu: "Ừm, chữ của cậu rất đẹp."

"Cảm ơn vì đã công nhận, tranh của cậu cũng không tệ đâu."