- 🏠 Home
- Ngược Tâm
- thanh xuân vườn trường
- Sâu Kín Cuối Đông
- Chương 2: Đã từng gặp ở đâu đó
Sâu Kín Cuối Đông
Chương 2: Đã từng gặp ở đâu đó
“Tiểu Dư, con về rồi à?”
Vừa bước vào nhà, tiếng gọi quen thuộc của mẹ — Chúc Thanh — vang lên từ phòng khách, dịu dàng và đầy vẻ chào đón.
Ôn Dư khẽ đáp lại một tiếng, bước qua khung cửa, nhưng ánh mắt lập tức sững lại.
Trên ghế sofa không chỉ có mẹ và Ôn Chính, mà còn một người phụ nữ lạ mặt — khoảng ngoài bốn mươi, khoác áo dài tay màu đen, mái tóc uốn xoăn gọn gàng, thần thái có chút khoa trương.
Chưa kịp mở lời, Chúc Thanh đã giới thiệu với nụ cười đầy khách sáo: “Tiểu Dư, đây là dì Trương ở tầng dưới nhà mình đấy, mau chào dì đi.”
“Cháu chào dì Trương ạ.” Ôn Dư lễ phép cúi đầu.
Người phụ nữ cười rạng rỡ, mắt ánh lên sự tán thưởng: “Ngoan quá. Con gái vẫn là đáng yêu hơn con trai, nhà dì có thằng nhóc nghịch đến phát mệt.”
Chúc Thanh cười theo, giọng điệu như quen biết lâu năm: “Con trai mà dì, cái tuổi đó đứa nào chẳng nghịch ngợm.”
Ôn Dư không thích chen vào những cuộc trò chuyện kiểu này, nhẹ giọng nói: “Con lên phòng trước nha mẹ.”
“Ừ, con đi đi.” Chúc Thanh gật đầu, vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng mà chỉ xuất hiện khi nhà có khách.
Ôn Chính từ đầu đến cuối không nói một lời, mắt vẫn dán chặt vào điện thoại, như thể mọi chuyện trong căn nhà này chẳng liên quan đến mình.
Vừa đi đến cửa phòng, Ôn Dư chợt khựng lại. Từ phòng khách vọng tới tiếng dì Trương hạ giọng thì thầm: “Suýt nữa thì tôi quên mất… Hai người cẩn thận nhà đối diện nhé. Nghe bảo mẹ nó thần trí không bình thường, còn thằng con trai thì điên. Người ta đồn chính nó đã hại chết em gái mình đấy, ghê chưa…”
Giọng nói ấy không lớn, nhưng đủ để Ôn Dư nghe rõ từng chữ. Cô quay đầu nhìn về phía phòng khách — hai người phụ nữ vẫn đang ngồi trò chuyện đầy hào hứng, chẳng hề biết rằng người con gái họ vừa nhắc đến đã nghe thấy tất cả.
Cô không nói gì, quay đầu bước vào phòng, khép cửa lại.
*
Mở điện thoại lên, Ôn Dư nhìn thấy tin nhắn mới từ S — người bạn trong game mà cô đã quen từ lâu.
S: [Về đến nhà rồi.]
Một muỗng kem: [Tớ cũng vừa về.]
S: [Thành phố mới thế nào?]
Cô dừng lại một chút, rồi gõ:
Một muỗng kem: [Cũng ổn, nhà mới khá tốt, chỉ là…]
Thời Thầm nhìn chằm chằm vào đoạn tin dở dang, tim như khẽ thắt lại.
S: [Sao thế, hàng xóm không tốt à?]
Cô ngập ngừng, hồi tưởng lại những lời đồn vừa rồi. Nhưng rồi nhanh chóng gạt đi. Cô không muốn kết luận điều gì chỉ từ miệng người khác.
Một muỗng kem: [Không hẳn. Chỉ là nghe vài lời đồn về hàng xóm mới.]
S: [Kể thử xem nào.]
Một muỗng kem: [Dì dưới nhà bảo đối diện là một kẻ điên, dặn gia đình tớ tránh xa.]
Thời Thầm nhìn chằm chằm vào hai chữ “kẻ điên”, bàn tay đang cầm điện thoại khẽ siết lại.
S: [Ý là bị thần kinh sao?]
Ngay khi Ôn Dư chuẩn bị trả lời, tiếng gõ cửa vang lên. Cô quay lại, thấy Chúc Thanh đang đứng trước cửa, ánh mắt thăm dò.
“Còn mấy hôm nữa là nhập học rồi, con phải chuẩn bị tinh thần sẵn đi.”
“Dạ, con biết rồi.” Ôn Dư cụp mắt, giấu đi cảm xúc đang trào dâng.
Cô vẫn còn nhớ rõ lần mẹ cô quyết định chuyển về thành phố này mà không hề hỏi ý cô lấy một câu. Rõ ràng, trước đó Ôn Dư đã nói muốn ở lại với ông ngoại. Nhưng Chúc Thanh không đồng ý, cũng chẳng từ chối — chỉ im lặng.
Đến khi ngày khai giảng đến gần, bà thẳng thừng đưa cô rời khỏi nơi chốn thân quen.
Không ai hỏi cô có muốn đến trường mới hay không. Không ai quan tâm cô có thể thích nghi được không. Mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, như một ván cờ mà cô chỉ là quân tốt.
Chỉ cần đỗ đại học là được rồi.
Chỉ cần điều đó, mọi cảm xúc của cô đều không quan trọng.
Chúc Thanh nhìn thoáng qua điện thoại trong tay Ôn Dư, ánh mắt mang theo vài phần nghi ngờ.
“Hôm nay phải ngủ trước 11 giờ. Mỗi tối sau này đều phải ôn bài, làm xong bài tập thì chụp gửi mẹ kiểm tra, nghe chưa?”
“Dạ.”
“Nếu để mẹ thấy con còn chơi cái trò game vớ vẩn đó… hậu quả con biết rồi đấy.”
“Con biết rồi.”
Ánh mắt Chúc Thanh lạnh lẽo, như thể chỉ cần sai một bước, cô sẽ bị gạt ra khỏi thế giới mà bà ta tạo nên.
Trên cánh tay Ôn Dư, vẫn còn một vết sẹo trắng nhạt — dấu tích của lần bị đánh năm chín tuổi.
Khi ấy cô đoạt giải nhì một cuộc thi, nhưng chỉ vì con gái đồng nghiệp của mẹ đạt giải nhất, cô đã phải chịu một trận đòn nhớ đời.
Từ nhỏ, cô từng nghĩ chỉ cần cố gắng giành giải nhất thì sẽ được mẹ khen. Nhưng đến lúc có được rồi, cô chỉ thấy trống rỗng.
Cô không còn cần lời khen nữa, cũng không còn muốn chứng minh điều gì với người phụ nữ ấy nữa.
*
Sau khi Chúc Thanh rời đi, Ôn Dư mở lại điện thoại, thấy tin nhắn của S.
S: [Cẩn thận người đối diện đó.]
Cô suýt nghẹn nước, vội ho khan vài tiếng rồi gõ trả lời:
Một muỗng kem: [Không phải kiểu điên đó đâu, có lẽ chỉ là lời nhắc nhở thôi. Nhưng tớ nghĩ, muốn hiểu người khác thì không thể chỉ nghe người khác nói.]
S: [Ừ, nhưng vẫn phải cẩn thận. Nhỡ thật sự là một kẻ điên thì sao.]
Một muỗng kem: [Ừ.]
S: [Chơi một ván nhé.]
Một muỗng kem: [OK.]
*
Nói đến mối quan hệ giữa hai người, phải bắt đầu từ một mùa hè hai năm trước.
Hồi ấy, Ôn Dư vừa thi xong cấp hai, tìm đến game suy luận để gϊếŧ thời gian. Trong một lần ghép đội ngẫu nhiên, cô vô tình bị lôi vào drama của một cặp đôi online.
Chỉ vì cô hỏi một câu: “Các cậu tìm được manh mối chưa?” mà bị mắng té tát.
Người con gái kia ghen tuông vô cớ, mắng cô “mặt dày” giành bạn trai.
Trong lúc mọi thứ đang trở nên tồi tệ, một người đồng đội im lặng từ đầu lên tiếng: “Người ta không phải là bãi rác, chẳng ai quan tâm đến rác rưởi của bạn đâu.”
Chính là S.
Sau đó, hai người kết hợp phá án vô cùng ăn ý. Cô không ngờ, giữa đám đông ồn ào ấy, lại có một người cùng tần số như vậy.
Từ đó đến nay, họ vẫn chơi cùng nhau, trò chuyện, chia sẻ, nhưng chưa từng tiết lộ bất kỳ điều gì về danh tính thật.
*
Một ván game trôi qua hơn một tiếng.
Ôn Dư gửi tin nhắn
Một muỗng kem: [Tớ tắt máy đây.]
S: [Ừ.]
Ở bên kia màn hình, Thời Thầm cũng tắt game. Chú chó Golden Retriever cuộn tròn bên chân cậu ngẩng đầu, vẫy đuôi đầy hào hứng.
Cậu xoa đầu nó, khẽ nói: “Đi chơi thôi.”
Chú chó như hiểu ý, liền ngậm dây dắt, phấn khích nhảy lên.
Dưới sân, gió đông lùa qua từng kẽ lá. Cậu ném quả bóng nhỏ, chú chó chạy theo hăng say.
Ở một góc khác, Ôn Dư vừa từ siêu thị trở về, bất giác khựng lại khi bắt gặp bóng dáng ấy.
Chàng trai mặc áo phao trắng, cổ quấn khăn xanh, đang cúi người xoa đầu chú chó Golden đang vẫy đuôi rối rít.
Cảnh tượng yên bình ấy, giữa gió đông se lạnh, khiến bước chân cô khựng lại một nhịp.
Rõ ràng là... đã gặp ở đâu đó rồi.
Nhưng trong đầu lại mơ hồ như có một lớp sương mù.
Ôn Dư siết chặt vạt áo khoác, quay đầu tiếp tục bước về phía tiệm tạp hóa.
Cô không biết, khoảnh khắc ấy — cô đã bước vào thế giới của một người mà sau này, sẽ khiến trái tim cô rung động hơn bao giờ hết.
- 🏠 Home
- Ngược Tâm
- thanh xuân vườn trường
- Sâu Kín Cuối Đông
- Chương 2: Đã từng gặp ở đâu đó