Cậu con trai đang buộc dây giày nhận ra Thời Thầm, vội vàng chạy xuống: "Anh Thời, em xin lỗi, không cố ý đâu ạ."
Những người khác đều chạy theo.
Thời Thầm không nói gì, liếc nhìn Ôn Dư bên cạnh.
"Thật sự xin lỗi, bạn học, vừa rồi không cố ý đâu, không biết bên dưới có người."
"Không sao đâu." Ôn Dư lên tiếng.
Thời Thầm ném quả bóng rổ trong tay cho cậu con trai: "Cầm lấy đi."
"Vâng, vâng, vâng." Cậu con trai luôn cảm thấy Thời Thầm đang cảnh cáo mình, vội vàng không kịp ngừng lại đi đón quả bóng rổ Thời Thầm ném tới.
Thời Thầm nhặt cây bút và cuốn sổ của Ôn Dư đã rơi, đưa cho cô: "Đi thôi."
"Ừm." Ôn Dư nhận lấy, đi theo bên cạnh cậu.
Cậu con trai nhìn hai người đi rồi, thở phào nhẹ nhõm, đá vào chân cậu bạn bên cạnh một cái: "Mày ném loạn xạ cái gì vậy?"
"Lần sau không ném nữa." Cậu con trai bị đá một cái bất chợt lên tiếng: "Cô gái vừa rồi xinh quá."
Cậu con trai kia lại đá vào chân cậu ta một cái nữa: "Mày không thấy anh Thời bảo vệ thế nào à, còn dám tơ tưởng, cẩn thận anh Thời ném mày xuống dưới đấy."
"Không dám tơ tưởng." Cậu con trai chợt nhớ lại chuyện của Thời Thầm hồi cấp hai.
Rất nhiều học sinh của Nhất Trung đều là học sinh từ cấp hai của trường lên, nên ít nhiều mọi người đều từng nghe qua một số chuyện trước đây.
Thời Thầm nổi tiếng không phải vì thành tích học tập, mà là vì trận chiến một mình chống lại bốn người hồi cấp hai.
Lúc đó, vừa mới nhập học không lâu, một nam sinh trong lớp bắt nạt một nam sinh gầy gò, gia cảnh nghèo khó, và bị Thời Thầm tố cáo với thầy chủ nhiệm.
Sau đó, nam sinh kia tức giận vì bị tố cáo đã gọi thêm ba người đến đánh cậu.
Họ chặn Thời Thầm trong con hẻm nhỏ sau giờ học.
Cả bốn người, bao gồm cả nam sinh kia, đều bị đánh cho mặt mũi sưng vù, còn Thời Thầm chỉ bị xây xát nhẹ.
Ôn Dư đang thất thần, bỗng nghe thấy người bên cạnh nói: "Vừa nãy, xin lỗi vì đã mạo phạm."
Cô bé ngây người một thoáng, rồi hiểu ra cậu đang nói đến việc vừa nãy đã vòng tay qua vai cô: "Không sao đâu, đáng lẽ ra tớ phải cảm ơn cậu mới phải."
"Có lẽ một số người sẽ để ý đấy?"
Ôn Dư ngẩn ra, đôi mắt đẹp đẽ đầy vẻ khó hiểu và không rõ ràng, cậu ấy nói "một số người" là ai?
Cô bé nhìn cậu: "Ý cậu là sao?"
"Thẩm Thanh Xuyên nói, trong kỳ nghỉ cậu ta gặp cậu và Chu Nghiên đi ăn cùng gia đình."
Ôn Dư chợt hiểu ra, hôm đó cô cùng Chu Nghiên từ bên ngoài bước vào, vừa vặn gặp Thẩm Thanh Xuyên.
Chắc là cậu ta đã hiểu lầm điều gì đó.
"Chu Nghiên là con trai của đồng nghiệp mẹ tớ, hôm đó mẹ tớ dẫn tớ đi ăn cùng đồng nghiệp, tình cờ gặp thôi ạ."
"Ồ, ra là vậy." Thời Thầm nhìn cô.
"Đúng vậy, Thẩm Thanh Xuyên chắc chắn đã hiểu lầm rồi."
"Ừm, cậu ta hay buôn chuyện mà."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cửa văn phòng của thầy Tất.
Thời Thầm giơ tay gõ cửa.
Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra.
"Thời Thầm, cậu và Ôn Dư tìm thầy Tất à?" Chu Nghiên nhìn thấy Thời Thầm đứng ở cửa trước, rồi ánh mắt cậu ta dừng lại trên Ôn Dư phía sau.
"Đúng vậy."
"Thầy ấy hình như đi vệ sinh rồi, hai cậu cứ vào trong đợi đi."
"Cảm ơn."
Chu Nghiên cười với Ôn Dư đang đứng sau Thời Thầm: "Lại gặp nhau rồi."
Ôn Dư mỉm cười gật đầu với cậu ta, rồi đi theo Thời Thầm vào trong.
Chiếc bình giữ nhiệt màu đen của thầy Tất vẫn còn trên bàn làm việc, trông có vẻ như tiết sau thầy ấy không có tiết.
Ôn Dư ôm cuốn sổ, chăm chú nhìn chậu xương rồng trên bàn thầy.
Cô bé vươn tay chạm nhẹ vào, rồi nhanh chóng rụt tay lại. Dường như bị đau, cô khẽ nhíu mày, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó một chút.
Thời Thầm để ý thấy hành động nhỏ và biểu cảm nhỏ của cô, khẽ đưa tay như muốn chạm vào.
Ống tay áo bị ai đó kéo nhẹ, giọng nói dịu dàng của người bên cạnh vang lên: "Đừng chạm vào, nó đâm đau lắm đấy."
"Thật sao?"
Ôn Dư nghiêm túc gật đầu: "Thật đấy."
"Vậy tớ không chạm nữa."
Chu Nghiên ở phía sau đang nói chuyện với giáo viên, nghe thấy cuộc đối thoại nho nhỏ của hai người bên này.
Cậu ta cứ nghĩ một người ngầu và lạnh lùng như Thời Thầm sẽ không bao giờ nói chuyện với bất kỳ cô gái nào.
Thầy Tất đẩy cửa văn phòng bước vào, liền thấy Ôn Dư và Thời Thầm đang đứng bên trong.
"Hai em muốn tìm tài liệu làm bảng tin phải không?"
Thời Thầm gật đầu: "Vâng ạ."
Thầy Tất đóng cửa văn phòng lại, ngồi vào chỗ của mình, ông nói với hai người: "Hai đứa đứng làm gì đấy, cứ kéo ghế mà ngồi đi."
"Dạ, có được không ạ?" Ôn Dư hỏi.
"Có gì mà không được." Thầy vừa nói vừa chỉ tay vào những chiếc ghế của giáo viên khác: "Mấy cái đó đều được hết."
Một giáo viên khác nghe vậy liền cười nói: "Thầy Tất này, học trò lớp thầy ngoan thật đấy, chẳng bù cho lũ nhóc lớp tôi, tôi không có mặt là chúng nó ngồi chễm chệ vào chỗ của tôi luôn."
"Đó là do cô chưa thấy mấy đứa nghịch ngợm đâu." Thầy Tất tiếp lời.
Thời Thầm trực tiếp kéo hai chiếc ghế đặt cạnh thầy Tất.
"Cảm ơn cậu." Ôn Dư nói với cậu.
"Không có gì."
"Bảng tin hai đứa có ý tưởng gì hay ho không?" Thầy Tất đầy mong đợi nhìn Ôn Dư và Thời Thầm.
Lời thầy vừa dứt, cô giáo chủ nhiệm lớp 9 đã bật cười thành tiếng: "Bảng tin năm ngoái của lớp thầy đúng là làm người ta cười chết mất thôi."
Thầy Tất Trường Lạc như muốn bịt miệng thầy ấy lại: "Thôi được rồi, chuyện cũ đừng nhắc lại nữa."
Nói xong, thầy lại đưa mắt nhìn Thời Thầm và Ôn Dư.
"Tụi em có ý tưởng sơ bộ rồi ạ, cần thu thập thêm tài liệu." Ôn Dư nói.
"Được thôi, hai đứa phân công thế nào?"
"Bạn ấy vẽ, em viết." Thời Thầm trả lời.
"Được, hai em hợp tác tốt nhé, thầy tin tưởng hai đứa."
Thầy Tất nói xong, cầm bình giữ nhiệt lên, kẹp cuốn sách Toán trên bàn, rồi nói với Thời Thầm và Ôn Dư: "Tiết sau thầy còn có tiết, hai đứa tự tra tài liệu nhé."
Ôn Dư đáp: "Vâng ạ."
Thời Thầm cũng nói: "Vâng."
Thầy Tất kẹp bình giữ nhiệt, cầm sách Toán vội vã rời đi.
Một giáo viên khác nhìn đồng hồ, rồi nói với Chu Nghiên: "Em về lớp trước đi, lát nữa tôi sẽ qua."
Chu Nghiên cầm lấy chiếc máy trợ giảng nhỏ và sách của mình: "Vâng ạ."
Cậu ta khẽ vẫy tay với Ôn Dư: "Đi đây, bạn học Ôn Dư."
"Ừm, tạm biệt." Ôn Dư đáp lại.
Thầy giáo nam uống một ngụm nước làm ẩm giọng, rồi cũng ra ngoài.
Thời Thầm nói với cô: "Cậu tìm những thứ cậu muốn vẽ trước đi."
"Được."
Ôn Dư ngồi vào chỗ của thầy Tất, cô tìm kiếm một số tài liệu về Tết Nguyên Tiêu.
Thời Thầm ngồi bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên những tài liệu cô đang tìm.
"Tìm xong rồi à?"
Ôn Dư gật đầu: "Ừm." Nói rồi, cô đứng dậy, nhường chỗ cho Thời Thầm.
"Được."
Ôn Dư mở sổ ra, chuẩn bị phác thảo trước.
Phía trên bên trái là những chiếc đèn l*иg đủ hình dáng, bên dưới là pháo hoa, ở giữa viết năm chữ "Chúc mừng Tết Nguyên Tiêu", bên phải là một bát chè trôi nước và những chú thỏ.
Thời Thầm tìm vài tài liệu có thể viết, rồi cúi đầu viết.
Văn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng đầu bút ma sát trên giấy.
Phác thảo xong ý tưởng, Ôn Dư đặt bút xuống, vừa quay đầu lại thì thấy Thời Thầm cũng vừa dừng bút.
"Vẽ xong rồi à?" Thời Thầm hỏi cô.
"Ừm, đại khái là phác thảo nội dung thôi."
"Vừa kịp lúc." Thời Thầm tắt máy tính của thầy Tất.
Ôn Dư liếc nhìn nội dung Thời Thầm đã chép.
Ôn Dư kinh ngạc nhận ra chữ của Thời Thầm giống hệt chữ của S.
Lúc đó, S từng chụp một bức ảnh bài tập của mình, vô tình để lộ nội dung trên đề thi.
Khi ấy, Ôn Dư đã chú ý đến chữ viết của cậu ấy rất đẹp.
Đó là kiểu chữ hành thư kết hợp khải thư, lại còn mang chút phong cách cá nhân đặc trưng.
"Sao vậy?" Thời Thầm thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào những gì cậu chép.
"Tự nhiên tớ nghĩ đến một người bạn, chữ của cậu rất giống cậu ấy."
"Thật sao?" Thời Thầm hỏi cô.
Ôn Dư gật đầu: "Rất giống."
"Ai đẹp hơn?"
Ôn Dư do dự hai giây: "Của cậu."
"Bạn học Ôn khen tớ mà nghe chừng không cam tâm chút nào."