Buổi trưa, Ôn Dư tự nấu cho mình một bát hoành thánh.
Ăn xong, cô lại nhớ hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, phải ăn bánh trôi.
Trên bàn khách vẫn còn hộp quà, là do bố Ôn đưa hôm qua.
Ôn Dư mở hộp quà ra, bên trong là những viên bánh trôi hình quả hồng rất đáng yêu.
Cô luộc vài viên, rồi cho thêm mấy viên bánh trôi nhỏ nhiều màu sắc vào.
Ôn Dư lại nghĩ đến chú chó Golden Retriever kia, không biết Thời Thầm có mắng nó thật không nhỉ?
Chắc là không đâu nhỉ?
Ôn Dư múc bánh trôi ra bát, nghĩ rằng vì là hàng xóm nên có thể mang biếu Thời Thầm một phần.
Cô tìm một cái bát nhỏ có quai, múc vài viên vào đó, rồi cho thêm mấy viên bánh trôi nhỏ nhiều màu.
Ôn Dư bưng bát lên rồi lại đặt xuống, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh bàn tay bị bỏng của anh.
Cô vào phòng, tìm thấy một tuýp thuốc bỏng chưa mở, rồi bỏ vào túi.
Thời Thầm đang phân vân không biết có nên nấu một bát bánh trôi không, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Anh mở cửa, thấy Ôn Dư đang đứng trước cửa.
Khuôn mặt cậu ấy ửng hồng, dường như vì hơi ấm từ hệ thống sưởi trong nhà.
"Cậu ăn bánh trôi này nhé." Cậu ấy mỉm cười, đôi mắt cong cong, trông đặc biệt dịu dàng.
Thời Thầm còn chưa kịp nhận bát, Cuộn Cuộn đã hưng phấn vọt ra, thiếu điều viết chữ "tớ muốn ăn" lên mặt chó luôn rồi.
Thời Thầm nhận lấy bát bánh trôi: "Cảm ơn cậu."
"Nếu cậu không thích ăn, có thể cho nó ăn cũng được."
Thời Thầm cúi xuống nhìn Cuộn Cuộn một cái, rồi nói: "Được thôi."
Ôn Dư do dự một chút, rồi móc tuýp thuốc bỏng trong túi ra: "Cả cái này nữa."
Thời Thầm nhìn rõ tuýp thuốc bỏng trên tay cậu ấy, sững người trong giây lát.
Cậu đưa tay ra, nhận lấy tuýp thuốc bỏng.
"Mỗi ngày bôi hai lần, hiệu quả lắm đấy."
Thời Thầm nghĩ bụng, mình có mấy khi để lộ tay ra đâu, sao cậu ấy lại biết tay mình bị bỏng nhỉ?
Ôn Dư dường như đã đọc được suy nghĩ của tớ: "Sáng nay cậu đưa bữa sáng cho tớ, tớ nhìn thấy."
"Cảm ơn nhé." Thời Thầm nhận lấy tuýp thuốc bỏng, "Đợi tớ chút, tớ rửa bát sạch sẽ rồi trả cậu."
"Được."
Thời Thầm quay người vào phòng.
Cuộn Cuộn đứng ở cửa, toe toét miệng với Ôn Dư.
Ôn Dư nhìn vào bên trong một cái, xác nhận Thời Thầm đã vào rồi, bèn đưa tay vuốt ve Cuộn Cuộn một cái.
Cuộn Cuộn được Thời Thầm nuôi rất tốt, lông vừa nhiều vừa bóng mượt.
Vuốt ve cực kỳ thích tay.
…
Thời Thầm đổ bánh trôi vào bát, rửa sạch bát rồi lau khô, cầm bát định ra trả cậu ấy, thì thấy Ôn Dư đang cúi đầu vuốt ve Cuộn Cuộn.
"Thích không?"
Ôn Dư có cảm giác lén lút vuốt ve chó nhà người ta bị bắt quả tang, liền rụt tay về.
"vuốt ve ổn không?" Thời Thầm hỏi cậu ấy.
Ôn Dư gượng gạo gật đầu: "Ổn lắm."
"Vậy thì vuốt thêm mấy cái đi."
Ôn Dư ngẩn ra: "Hả?"
Thời Thầm cúi xuống nhìn chú chó ngốc nhà mình: "Ăn bữa sáng của người ta rồi, chẳng lẽ không để người ta vuốt ve thêm vài cái được sao?"
Cuộn Cuộn nhận được hiệu lệnh, cái đầu chó dụi dụi vào Ôn Dư.
Ôn Dư lại vuốt ve đầu nó một cái.
Cuộn Cuộn vui vẻ cắn lấy gấu áo của Ôn Dư, kéo cậu ấy vào nhà.
Thời Thầm vỗ vào đầu nó một cái: "Hư! Không được cắn áo!"
Cuộn Cuộn tủi thân nhìn anh, thấy Thời Thầm không để ý đến mình, lại tủi thân nhìn Ôn Dư.
"Không sao đâu." Ôn Dư chẳng để tâm.
Lời cậu ấy vừa dứt, tớ nghe thấy tiếng cửa nào đó mở ra.
Ngay sau đó, một người phụ nữ đột nhiên lao ra từ bên cạnh Thời Thầm, trực tiếp nắm lấy vai ôn Dư, vùi mặt vào người cô: "Tiểu Ngộ của mẹ, Tiểu Ngộ của mẹ ơi, mẹ cuối cùng cũng tìm thấy con rồi, đừng rời xa mẹ, đừng rời xa mẹ."
Ôn Dư không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sợ hãi đến ngây người, đứng đơ ra đó không biết làm gì.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Thời Thầm cũng không kịp phản ứng.
Trước đây, Tống Cẩm Thi luôn ở một mình trong phòng, trừ khi đi vệ sinh thì rất ít khi ra ngoài.
Thỉnh thoảng khi tỉnh táo, bà ấy nói với Thời Thầm: "Tiểu Thầm, mẹ không phải là người điên, mẹ không muốn bị nhốt."
Thời Thầm đã đảm bảo nhiều lần rằng sẽ không đưa bà ấy đến bệnh viện tâm thần.
Ban ngày, người giúp việc mang đồ ăn và chăm sóc, buổi tối anh chăm sóc, cuộc sống cứ thế tiếp diễn rất lâu.
Thời Thầm đưa tay ra, cố gắng gỡ tay Tống Cẩm Thi đang nắm chặt trên vai Ôn Dư.
Tống Cẩm Thi gầy gò, không biết lấy đâu ra sức lực, tay cô ấy như khối sắt, nắm chặt vai Ôn Dư không buông.
"Đừng chia cắt mẹ và Tiểu Ngộ của mẹ, đừng chia cắt chúng tôi!" Tống Cẩm Thi vừa nói vừa đưa tay ôm chặt lấy Ôn Dư hơn nữa.
Ôn Dư đứng sững tại chỗ, có chút ngơ ngác: "Dì ơi, cháu là bạn học của Thời Thầm ạ."
Ôn Dư chợt nhớ đến lời dì Trương nói hôm nọ, Tiểu Ngộ trong lời dì hẳn là em gái của Thời Thầm.
Tống Cẩm Thi ôm chặt lấy cổ Ôn Dư, nhất quyết không chịu buông: "Tiểu Ngộ, mẹ sẽ không làm mất con nữa, mẹ sẽ không làm mất con nữa!"
Bà ấy ôm chặt lấy Ôn Dư, lặp đi lặp lại câu nói đó.
Bà ấy siết rất chặt, Thời Thầm thấy Tống Cẩm Thi ôm cổ Ôn Dư không buông, cố gắng kéo bà ấy ra: "Mẹ, mẹ làm đau cậu ấy rồi, buông tay ra trước đi, cậu ấy không phải Tiểu Ngộ, cậu ấy là bạn học của con."
Tống Cẩm Thi dường như hiểu được lời anh, buông Ôn Dư ra, vừa khóc vừa cười: "Con không phải Tiểu Ngộ của mẹ, Tiểu Ngộ chết rồi, Tiểu Ngộ chết từ lâu rồi, là lỗi của mẹ, là lỗi của mẹ, nếu Tiểu Ngộ còn sống, chắc cũng xấp xỉ tuổi con bé."
Ôn Dư đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tống Cẩm Thi, giọng điệu dịu dàng: "Đó không phải lỗi của dì đâu ạ."
Thời Thầm cũng ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Tống Cẩm Thi: "Không phải lỗi của mẹ, mọi chuyện đã qua rồi."
Anh móc từ túi ra thuốc an thần, đút cho Tống Cẩm Thi uống, rồi đỡ bà ấy vào phòng.
Sau khi uống thuốc, tình trạng của Tống Cẩm Thi rõ ràng đã tốt hơn một chút, bà ấy ngồi trên giường, miệng lẩm bẩm: "Tiểu Ngộ."
Thời Thầm ngồi xổm xuống, nhìnbà ấy: "Mẹ, cậu ấy không phải Tiểu Ngộ, cậu ấy là Ôn Dư."
Tống Cẩm Thi lặp lại lời anh: "Ôn Dư, Ôn Dư, Ôn Dư."
Anh kéo chăn, đắp cho bà ấy: "Ngủ đi, ngủ một lát nhé."
Thời Thầm đi đến cửa, thấy Ôn Dư vẫn còn đứng đó chưa rời đi.
Ôn Dư vốn đã trắng trẻo, cổ lại thanh mảnh, những vết hằn đỏ bị bóp hiện lên đặc biệt rõ ràng.
"Xin lỗi cậu, hôm nay đã làm cậu sợ hãi, còn làm cậu bị thương nữa." Anh nhìn Ôn Dư, giọng điệu đầy áy náy.
"Không sao đâu." Ôn Dư mỉm cười với Thời Thầm, nói rồi cậu ấy nhìn vào trong một cái, "Dì ấy không sao chứ?"
"Đã uống thuốc và ngủ rồi."
"Vậy thì tốt quá." Ôn Dư nói xong, dường như có điều gì muốn nói nhưng lại thôi.
Thời Thầm tưởng cậu ấy muốn hỏi về bệnh tình của mẹ, bèn nhìn cậu ấy: "Sao thế?"
Ôn Dư hơi ngượng ngùng nghịch ngón tay: "Tớ quên không nấu thêm một bát bánh trôi."
Thời Thầm vốn đang căng thẳng vì Tống Cẩm Thi đột nhiên phát bệnh và còn làm người khác bị thương, nghe thấy câu nói của Ôn Dư, cậu bỗng cảm thấy cậu ấy có chút đáng yêu nói: "Đủ rồi, Cuộn Cuộn nó không ăn đâu."
Cuộn Cuộn vốn đang xoay qua xoay lại giữa hai người vẫy đuôi, đột nhiên nhìn về phía Thời Thầm.
Ôn Dư nhìn Cuộn Cuộn, hóa ra nó không thích ăn bánh trôi, còn tưởng nó sẽ thích ăn, nên đã cho thêm khá nhiều bánh trôi nhỏ vào.
Cuộn Cuộn bĩu môi, "ù" vài tiếng, thiếu điều lăn ra đất giãy nảy vạ vạ.
"Cổ cậu có sao không, tớ đưa cậu đi bệnh viện xem sao."
Thấy Thời Thầm cứ nhìn chằm chằm vào cổ mình, Ôn Dư sờ sờ cổ: "Da tớ nhạy cảm lắm, chỉ cần dùng chút lực là có vết ngay, không có gì to tát đâu, còn không rách da nữa là, không cần đi bệnh viện đâu."
"Vậy nếu cậu thấy không khỏe cứ đến gõ cửa nhé, tớ sẽ đưa cậu đi bệnh viện."
"Không sao đâu." Ôn Dư nói xong, vẫy tay với anh: "Bánh trôi nguội rồi, tớ về ăn đây, cậu cũng nhớ ăn nhé."
"Được."
Thời Thầm nhìn cậu ấy mỉm cười vẫy tay với mình, cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại.