Sáng sớm, Ôn Dư đến lớp khi trời còn chưa sáng hẳn.
Cô đặt cặp xuống bàn, thấy Du Tân Nguyệt và Thời Thầm đã đến rồi.
Du Tân Nguyệt đang gục mặt xuống bàn ngủ, mắt còn lim dim vì buồn ngủ: "Tiểu Dư, chào buổi sáng!"
"Chào buổi sáng." Ôn Dư lấy tài liệu ra đặt lên bàn, nhìn Du Tân Nguyệt: "Cậu buồn ngủ thì ngủ một lát đi, lát nữa tớ gọi cậu dậy."
"Ừm, yêu cậu." Du Tân Nguyệt vừa làm nửa động tác bắn tim thì đã ngủ gật mất.
Ôn Dư nhìn cô bạn, không nhịn được bật cười.
Cô quay đầu lại, mỉm cười nói với Thời Thầm: "Chào buổi sáng nhé, Thời Thầm."
"Chào buổi sáng." Thời Thầm bắt gặp ánh mắt của cô, chợt nhớ lại câu "Mai gặp nhé" mà cô đã nói hôm qua.
Giọng nói của cô luôn mang đến cảm giác dịu dàng đặc trưng của người miền Nam.
Ôn Dư quay người lại, mở sách giáo khoa, nhíu mày nhìn quyển sách tiếng Anh.
Tất cả các môn tự nhiên của Ôn Dư đều không tệ, chỉ riêng tiếng Anh là luôn không tốt lắm.
Khi học thuộc lòng môn Ngữ văn, Ôn Dư luôn tiến triển rất nhanh, chỉ cần đọc vài lần là có thể thuộc.
Còn với tiếng Anh, cô chỉ có thể dành nhiều thời gian hơn.
Lớp học dần dần đông đủ.
Ôn Dư liếc nhìn Thầy Tất chuẩn bị bước vào cửa, vỗ vai Du Tân Nguyệt: "Thầy giáo đến rồi."
Du Tân Nguyệt mơ màng mở mắt, lật sách ra rồi bắt đầu lẩm bẩm đọc lung tung.
Ôn Dư khẽ nhắc nhở: "Sách, cậu cầm ngược rồi."
Du Tân Nguyệt bừng tỉnh, cầm sách lại cho đúng.
Hai tiết đầu buổi sáng là tiết Toán của thầy Tất Trường Lạc.
Du Tân Nguyệt nghe đến mức mặt muốn đập xuống bàn, quay đầu nhìn thấy Ôn Dư đang chăm chú lắng nghe.
Cô nàng cố gắng học hành được hai giây, rồi lại ngủ thϊếp đi. Cô buồn ngủ quá, cứ như không khí cũng bị bỏ thuốc ngủ vậy.
Ôn Dư từ nhỏ đã rất yêu thích môn Toán.
Từ khi lên cấp hai, cô hầu như lần nào cũng đứng đầu lớp về môn Toán.
Có lần bài kiểm tra Toán rất khó, cả lớp rất ít người đạt trên 130 điểm, vậy mà lần đó cô lại đạt điểm tuyệt đối.
Ngày hôm đó, phòng làm việc của thầy giáo Toán bị chen chúc đến mức muốn nổ tung, ai cũng tranh giành để được nhìn qua phiếu trả lời của cô.
Có người cứ đi đi lại lại xem đi xem lại nhiều lần, muốn tìm ra lỗi sai của cô.
Kết quả là bài làm của cô sạch sẽ, gọn gàng, các bước giải cũng không sai một li nào.
Sau này có người nói với cô rằng con gái lên cấp ba thì môn tự nhiên sẽ không thể bằng con trai, con trai mới phù hợp học tự nhiên hơn.
Thế nhưng lên cấp ba, Ôn Dư vẫn giành hạng nhất như thường, hoàn toàn bịt miệng những kẻ nói "con gái học tự nhiên không bằng con trai" hay "con trai phù hợp học tự nhiên hơn".
Không có gì là phù hợp hay không phù hợp, thành tích tốt mới là chân lý.
Ngoài tiếng Anh cô luôn cảm thấy mơ hồ, các môn học khác đều là những môn Ôn Dư yêu thích và giỏi.
*
Một ngày trước Tết Nguyên tiêu, đó là thứ Sáu.
Khi Ôn Dư thức dậy, cô nhìn điện thoại và thấy dự báo thời tiết nói hôm nay có tuyết nhỏ.
Cô kéo rèm cửa ra, lúc này bên ngoài vẫn còn hơi tối, không nhìn rõ.
Ôn Dư bỏ ô vào cặp, mặc chiếc áo khoác lông vũ màu trắng dày sụ, quàng thêm khăn quàng cổ rồi mới ra ngoài.
Quán bán bữa sáng dưới lầu đã mở cửa từ sớm.
Cô chủ quán mỉm cười hỏi: "Con ăn gì?"
"Một ly sữa đậu nành, một cái bánh bao ạ." Ôn Dư đưa tiền cho cô chủ quán.
"Được thôi!" Cô bán hàng vừa nói, động tác nhanh nhẹn đóng gói bữa sáng cho cô bé: "Cô bé xinh đẹp, cầm cẩn thận nhé."
"Cháu cảm ơn cô ạ."
Sáng sớm hôm đó không có tuyết, nhưng đến gần trưa, khi mọi người sắp kết thúc giờ nghỉ trưa, bên ngoài bỗng nhiên tuyết bắt đầu rơi lất phất.
Không biết ai đó đã reo lên trong hành lang: "Tuyết rơi rồi!"
Rất nhiều người từ trong lớp đi ra ngoài xem, thậm chí có người còn chạy xuống lầu.
Có cậu con trai còn nắm lấy tuyết nhét vào cổ áo bạn mình.
"Ch*t tiệt, cậu muốn chết à!"
"Đuổi theo tớ được đi."
"Cậu đợi đấy, xong đời với mình rồi."
Cả hành lang náo loạn.
Tiết đầu buổi chiều là của thầy Tất Trường Lạc. Thầy vừa ra khỏi văn phòng đã thấy hành lang ồn ào náo nhiệt.
Thầy bất lực thở dài.
Đám nhóc chẳng ra đâu vào đâu này.
Thầy ấy lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh tuyết rơi bên ngoài, rồi lại chụp một bức ảnh học sinh ở cửa lớp Tám, sau đó bỏ điện thoại vào túi.
"Chơi đủ rồi thì mau vào lớp đi."
Thầy Tất Trường Lạc vừa dứt lời, học sinh lớp Tám đã ào ào quay về lớp.
Trong tiết học cuối cùng.
Thầy Tất phát bài tập về nhà, dặn dò họ: "Lát nữa tan học là các em có thể về nhà rồi, hôm nay trời có tuyết, trên đường về nhà phải chú ý an toàn nhé."
"Vâng ạ!"
"Thầy ơi, thầy cũng chú ý an toàn nhé!"
"Chúc tất cả các em Tết Nguyên tiêu vui vẻ nhé."
"Chúc thầy chủ nhiệm Tết Nguyên tiêu vui vẻ ạ!"
Du Tân Nguyệt dọn dẹp cặp sách xong, bỗng nhớ ra điều gì đó, liền nói với Ôn Dư: "Tiểu Dư, tớ vẫn chưa có cách liên lạc với cậu."
Ôn Dư đưa cho cô ấy một mảnh giấy có ghi số điện thoại.
Du Tân Nguyệt cầm lấy mảnh giấy đó, như thể cầm được báu vật, cô ấy nhét mảnh giấy vào túi: "Về nhà tớ sẽ thêm cậu."
"Ừm."
Bước xuống lầu, tuyết đã bắt đầu rơi dày hạt, phủ trắng cả một góc phố.
"Tiểu Dư, thôi chết rồi, cậu có mang ô không đấy?" Du Tân Nguyệt hốt hoảng hỏi.
"Tớ có mà." Ôn Dư đáp lời, nhanh chóng mở ô, che lên đầu cô bạn. "Đi thôi."
"Ừm."
Vừa đến cổng trường, Du Tân Nguyệt đã thấy bà ngoại đứng đợi từ xa. Bóng dáng nhỏ bé của bà cụ với chiếc ô đen to sụ, cứ thấp thoáng giữa dòng người tan học, tìm kiếm bóng hình cô cháu gái.
"Bà ơi, cháu ở đây!" Du Tân Nguyệt reo lên, vẫy tay.
Bà cụ nhìn thấy một cô bé buộc tóc đuôi ngựa cao, đang cùng Du Tân Nguyệt bước đến dưới chiếc ô. Nụ cười hiền từ nở trên môi bà khi nhìn hai đứa.
Ôn Dư và Du Tân Nguyệt đến gần.
"Bà ơi, đây là bạn cùng bàn của cháu ạ." Du Tân Nguyệt giới thiệu.
Ôn Dư mỉm cười thật ngọt ngào, lễ phép cúi chào: "Cháu chào bà ạ."
Bà cụ nghe vậy, cười đáp: "Chào cháu."
Ôn Dư đưa Du Tân Nguyệt vào dưới ô của bà, rồi nói với cả hai: "Vậy cháu về trước đây ạ."
"Con ở đâu? Để bà đưa con về." Bà cụ nhìn Ôn Dư một mình về, lại không thấy người lớn đến đón nên có chút không yên tâm.
"Dạ thôi ạ, bà ơi, con đi xe buýt là được rồi." Ôn Dư dịu dàng từ chối.
"Được rồi, vậy con nhớ chú ý an toàn trên đường nhé."
Ôn Dư gật đầu: "Vâng, bà và Tân Nguyệt cũng đi đường cẩn thận ạ."
Ôn Dư dẫm từng bước chân trên nền tuyết trắng xóa, phía sau lưng in hằn những dấu chân nhỏ nhắn.
Lúc đi ngang qua con hẻm nhỏ quen thuộc, cô chợt bắt gặp Thời Thầm đang nửa ngồi xổm bên vệ đường. Chiếc áo đồng phục mùa đông màu xanh lam "xấu xí" được cậu cầm hờ hững trên tay.
Ôn Dư tò mò không biết cậu đang làm gì. Nhìn kỹ hơn, cô mới nhận ra dưới chân cậu là một chú chó con bé xíu.
Do động tác chống đỡ, một đoạn cổ tay rắn rỏi của cậu lộ ra. Trên cổ tay ấy, một sợi dây đen với hạt châu đã phai màu nhẹ nhàng nằm đó, tạo nên sự tương phản đầy ấn tượng với làn da trắng ngần.
Ôn Dư bỗng dưng cảm thấy người này có một sự đối lập thật lạ lùng. Cậu sở hữu gương mặt lạnh lùng của một "trai ngầu", và thường ngày hành xử cũng chẳng khác là bao.
Thế mà lúc này, cậu lại tự mình đứng dưới trời tuyết, chịu lạnh để che chắn cho chú chó nhỏ.
Ôn Dư cầm ô bước đến gần, lặng lẽ che đi những bông tuyết đang rơi xuống đầu cậu.
Thời Thầm vốn đang chăm chú nhìn chú chó con, bỗng cảm thấy đỉnh đầu mình có thêm một chiếc ô. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt bất ngờ chạm vào ánh mắt của Ôn Dư.
Vừa lúc đó, một cậu bé chừng tám, chín tuổi dắt tay bà mình đi ra.
Cậu bé vừa đi vừa khóc nức nở: "Bà có phải đã vứt chó con của cháu rồi không? Nó nhỏ như vậy sẽ chết cóng mất, cháu ghét bà, hu hu hu..."
Bà của cậu bé đứng bên cạnh, đầu óc quay cuồng, bà cũng ngơ ngác không kém: "Bà không có vứt, vừa nãy nó còn ở trong sân mà."
"Hu hu hu, nó nhỏ như vậy, làm sao có thể tự chạy được chứ! Hôm qua bà còn nói muốn vứt chó con của cháu, chắc chắn là bà rồi, hu hu hu, chó con của cháu..."
Cậu bé khóc càng lúc càng dữ dội hơn.
Thời Thầm bỗng giơ chú chó con lên: "Hai người đang tìm nó à?"
Cậu bé khóc đến mức nước mũi sủi bọt, trực tiếp lao về phía Thời Thầm.
Thời Thầm nhẹ nhàng đặt chú chó vào tay cậu bé.
Cậu bé ôm chú chó con hôn tới tấp, vẻ mặt hớn hở tột cùng như vừa tìm lại được báu vật đã mất.
Cậu bé nói: "Anh ơi, anh là người tốt bụng nhất! Chúc anh sống mãi không già, sống thọ hai trăm tuổi luôn!"
"Được rồi." Thời Thầm đáp lại.
Bà của cậu bé vội bịt miệng nó: "Sao con lại nói chuyện kiểu đó chứ!" Nói rồi, bà nhìn về phía Thời Thầm: "Cháu đừng bận tâm nhé, trẻ con nói năng không suy nghĩ gì đâu."
Thời Thầm không mấy để ý, đáp: "Không sao đâu ạ, cháu thấy thích mà."
Cậu bé ôm chú chó nhỏ, nắm tay bà, nhảy chân sáo về nhà.
Bà của cậu bé hỏi: "Con còn ghét bà nữa không?"
"Không ghét nữa ạ."
Bỗng nhiên, cậu bé quay đầu lại, reo lên với hai người: "Chào tạm biệt anh chị!"
Thời Thầm và Ôn Dư vẫy tay chào lại.
Tuyết vẫn không ngừng rơi.
Thời Thầm nhìn Ôn Dư đang che ô đi bên cạnh mình: "Cảm ơn cậu, nhưng không cần che ô cho mình đâu."
"Tuyết tan ra tóc cậu sẽ ướt đấy." Ôn Dư dịu dàng đáp.
Thời Thầm định nói không cần, nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của cô, cậu lại chuyển ánh nhìn xuống bàn tay cô. Nhận thấy cô đang cầm ô khá cao, có vẻ hơi tốn sức, cậu nói: "Để mình cầm cho."