Một đông nữa lại về, hoa trà trắng trên núi đã nở rộ.
Người từng nói sẽ cùng cô đi qua biết bao mùa đông ấy, giờ đã lặng lẽ biến mất giữa cuối đông lạnh giá.
— Ôn Dư.
…
Lần đầu gặp nhau là vào mùa đông năm 2017, khi ấy Ôn Dư vừa tròn mười sáu tuổi.
Ngày 3 tháng 2 năm ấy, tuy lịch đã bước sang Lập Xuân, nhưng thời tiết ở Giang Du vẫn lạnh buốt đến run người.
“Ga tiếp theo, ga Lê Thủy. Mở cửa bên trái. Có thể chuyển tuyến sang tuyến số 3. Xin quý khách chú ý thời gian chạy của chuyến tàu đầu và cuối.”
Giọng thông báo quen thuộc vang lên đều đều trong toa tàu điện ngầm đang chật kín người.
Ôn Dư cúi đầu nhìn điện thoại, trên bản đồ vẫn còn tám ga nữa mới đến nơi cần xuống. Cô thu người lại, nép vào một góc, ánh mắt vô thức hướng ra cửa sổ tàu, tâm trí lạc trôi giữa những toà nhà cao tầng còn lạ lẫm ngoài kia.
Cô vừa chuyển đến thành phố này được hai ngày, mọi thứ đều mới mẻ, rộng lớn, và… cô đơn.
Đang mải đắm chìm trong dòng suy nghĩ hỗn độn, một cú va chạm mạnh từ phía sau bất ngờ khiến cô lảo đảo. Cô quay đầu lại.
Một người đàn ông đeo kính gọng đen, dáng vẻ thư sinh, đang mỉm cười tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, tôi đứng không vững.”
Nhưng ánh mắt hắn không hề rời khỏi cô — một cái nhìn từ trên xuống dưới, như muốn lột trần từng lớp áo len trắng tinh cô đang mặc.
Ánh mắt ấy khiến Ôn Dư rùng mình.
Cô không đáp lại sự nhiệt tình đó, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười lịch sự: “Không sao,” rồi quay mặt đi.
Màn hình điện thoại sáng lên — là một tin nhắn từ người bạn trong game, biệt danh “S”.
S: [Đã chuyển nhà xong chưa?]
Cô mỉm cười. Hai hôm trước đã báo với cậu ấy là mình chuẩn bị chuyển nhà, chắc vì vậy cậu mới nhắn hỏi.
Một muỗng kem: [Vừa chuyển xong mấy ngày nay, đang trên tàu điện đây, về nhà nói tiếp.]
S: [Thật trùng hợp, tớ cũng đang trên tàu điện.]
S: [Về nhà cùng chơi một ván nhé.]
Cô gõ lại một chữ: “Được.”
Không ai biết, cách đó không xa, một chàng trai vừa đọc được dòng tin ấy trên màn hình điện thoại. Khóe môi cậu cong lên đầy ẩn ý. Cậu lặng lẽ bỏ điện thoại vào túi, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cô gái phía trước.
Ngay lúc ấy, Ôn Dư lại cảm nhận được lưng mình bị một ai đó tiếp tục áp sát — gần đến mức không còn là tình cờ nữa. Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến cô như đông cứng cả người.
Cô nhẹ nhàng dịch sang một bên, mong thoát khỏi cảm giác khó chịu ấy.
Nhưng người đàn ông kia không buông tha. Hắn lại lấn tới, áp sát thêm một lần nữa.
Lần này, hắn còn cố tình để tay lướt nhẹ qua áo khoác cô.
Ánh mắt Ôn Dư lập tức tối sầm lại.
Cô quay đầu, lần thứ hai đối mặt với người đàn ông kia.
Gã mỉm cười: “Sao vậy, em gái nhỏ?”
Dáng vẻ lịch sự và nụ cười dịu dàng kia thoáng khiến người ta lưỡng lự, nhưng Ôn Dư không còn nghi ngờ gì nữa — hắn cố ý.
Khi cô chuẩn bị mở miệng thì một tiếng hét vang lên cắt ngang: “Á! Đau! Mày làm cái gì vậy, thần kinh à?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra tiếng hét. Gã đeo kính đang bị một chàng trai cao lớn nắm chặt cổ tay, gương mặt méo mó vì đau đớn.
Cô ngước nhìn lên — lần đầu tiên ánh mắt cô chạm vào người đó.
Cậu mặc áo khoác đỏ rượu, sắc đỏ nổi bật giữa những gam màu ảm đạm mùa đông. Ngũ quan sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng, sống mũi cao, và một nốt ruồi nhỏ nằm tinh tế trên sống mũi khiến vẻ ngoài cậu thêm phần cuốn hút và xa cách.
Giọng cậu không to, nhưng vang lên rõ ràng trong không gian chật chội: “Ông định làm gì mà cứ dán sát vào con gái người ta?”
Sự im lặng bao trùm. Rồi tiếng xì xào bắt đầu rộ lên.
“Đẹp trai mà còn nghĩa hiệp ghê!”
“Gã đeo kính kia trông khả nghi thật đấy!”
“Nhìn cái cách hắn nhìn cô bé kia là biết có vấn đề.”
Gã đeo kính vội vùng vằng, lớn tiếng phản bác: “Cậu bị điên à? Trên tàu điện thì chen chút là bình thường, đừng có mà vu khống!”
Ôn Dư đứng đó, ánh mắt kiên định, cất giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: “Tôi đã cố tránh đi vài lần, nhưng ông vẫn cứ tiếp tục áp sát.”
Chàng trai kia tiếp lời, ánh mắt lạnh như băng: “Hay là... ông muốn mọi người cùng xem đoạn video mà ông vừa làm trò?”
Mặt gã tái nhợt như tờ giấy. Hắn giật mạnh tay khỏi cậu, vội lùi về phía cửa, toan lách người trốn thoát.
Cánh cửa tàu vừa mở, gã luống cuống bỏ chạy, nhưng trước khi biến mất sau cánh cửa, hắn ngoái đầu lại — ánh mắt tràn đầy căm hận nhìn chàng trai áo đỏ kia.
Còn cậu thì chẳng buồn quan tâm. Cậu đeo tai nghe vào tai, cúi đầu tiếp tục nhìn điện thoại, như thể tất cả vừa rồi chỉ là một chuyện vặt.
Ôn Dư khẽ kéo nhẹ vạt áo cậu, giọng nhỏ nhẹ: “Lúc nãy… cảm ơn cậu.”
Cậu quay đầu, tháo tai nghe, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô: “Không có gì.”
Cô chần chừ một chút rồi nói: “Cậu nói... có quay video...”
Cậu nhướng mày: “Không có quay.”
“…Vậy… lúc nãy cậu nói dối hắn à?”
“Ừ.” Một tiếng trả lời thản nhiên như không.
Giây phút đó, Ôn Dư chợt nhận ra, trong một toa tàu điện ngầm chật chội mùa đông năm ấy, một người xa lạ đã vì cô mà nói dối.
Cũng chính khoảnh khắc ấy, tên của cậu âm thầm khắc sâu trong lòng cô.
— Thời Thầm.