Khi mười sáu tuổi. Cậu nói muốn trở thành cảnh sát, bảo vệ nhân dân. Cô nói muốn trở thành bác sĩ, cứu người giúp đời. Khi mười bảy tuổi. Cậu nói: “Lần đầu gặp cậu là vào mùa đông, Ôn Dư, chúng ta sẽ …
Khi mười sáu tuổi. Cậu nói muốn trở thành cảnh sát, bảo vệ nhân dân. Cô nói muốn trở thành bác sĩ, cứu người giúp đời. Khi mười bảy tuổi. Cậu nói: “Lần đầu gặp cậu là vào mùa đông, Ôn Dư, chúng ta sẽ cùng nhau trải qua thật nhiều, thật nhiều mùa đông nữa. Chậu trà trắng này, cậu thay tớ chăm sóc nhé.” Gió lạnh thổi bay vạt áo thiếu niên, đôi mắt cậu sáng lấp lánh. Vậy nên lời hứa ấy cô đã khắc sâu trong tim suốt nhiều năm trời. Khi hai mươi bốn tuổi. Cậu đã hoàn thành ước mơ, trở thành người bảo vệ nhân dân. Còn cô, lại chẳng thể thực hiện lời hứa “cứu người giúp đời” năm nào. Thêm một mùa đông nữa lại đến… Những đóa trà trắng nở rộ, nhưng người đã hứa sẽ cùng cô đi qua vô số mùa đông… Đã mãi mãi chìm sâu trong cuối đông lạnh giá.