Chương 4: Chướng khí mù mịt

Phong Dực có dáng người cao ráo, chỉ cần hơi nhón chân là có thể bắt được mèo. Nhưng hắn ngẩng lên nhìn qua một cái rồi mỉm cười: "Mèo của nàng định làm chuyện xấu, tâm địa bất lương. Cứ để nó ở trên đó tự kiểm điểm đi."

Mạn Mạn khép nép trịnh trọng hành lễ: "Nếu giờ lang quân cứu nó xuống, ta nhất định sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng, không cho nó làm bậy nữa."

Ánh mắt tiểu cô nương dịu dàng, thế nhưng lại khiến Phong Dực động lòng.

Thanh Cô được cứu xuống cảm kích đặt móng vuốt lên cổ tay Phong Dực, liếʍ mu bàn tay hắn một cái.

Phong Dực ngạc nhiên, mỉm cười với Mạn Mạn: "Con vật này cũng hiểu chuyện đấy."

Mạn Mạn bị nụ cười rạng rỡ của hắn làm cho lóa mắt.

Sau hôm đó nàng nằm mơ thấy hắn mấy lần. Trong mơ, nàng biến thành Thanh Cô, dùng lưỡi hồng liếʍ mu bàn tay hắn. Tỉnh dậy rồi lòng nàng càng thêm xao xuyến.

Năm Thừa Huy thứ mười chín. Đường tỷ của Mạn Mạn là Tư Đồ Mẫn Mẫn nhờ dung mạo xinh đẹp nên được sắc phong làm Tài nhân, trở thành một trong số những phi tần của Hoàng đế háo sắc Cố Ngải.

Sau khi Mẫn Mẫn mang thai, Mạn Mạn theo phu nhân Tư Đồ vào cung thăm lại bị Cơ Ngải nhìn trúng. Hắn dùng sức mạnh cưỡng bức, giữ nàng lại trong cung.

Mạn Mạn nhiều lần cầu xin mới được phép về nhà từ biệt tổ phụ.

Tổ phụ đã gần bảy mươi tuổi, sinh mệnh như ngọn đèn trước gió. Ông ôm Mạn Mạn khóc. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, rơi xuống bộ râu bạc trắng.

Cố Ngải sai người đem ban thưởng đến. Trăm lượng hoàng kim, mười cây san hô được đặt trong căn phòng đơn sơ, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Mạn Mạn đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Đầu óc choáng váng, nàng cảm thấy mọi chuyện như mộng như ảo. Nàng đáng giá nhiều như vậy sao?

-

Thanh Cô hết lòng bảo vệ chủ nhân. Mỗi lần Mạn Mạn bị Cố Ngải đè trên giường ức hϊếp, nó liền nhảy lên lưng trần béo núc của Cố Ngải, nào cào nào cấu.

Cố Ngải dùng ngũ thạch tán, phê thuốc nên dục hỏa đốt người. Hắn chỉ lo làm nhục Mạn Mạn nào có để tâm đến Thanh Cô.

Một đêm yến tiệc, trước mặt đông đảo chúng phi tần và sủng thần, Cố Ngải ôm chặt Mạn Mạn trong lòng, sờ soạng khắp người nàng. Thanh Cô thấy vậy không thể nhịn được, cắn phập một cái vào đùi hắn.

Cố Ngải giận dữ, ra lệnh cho nội thị bỏ Thanh Cô vào túi vải rồi ném xuống hồ Thái Dịch cho chết đuối.

Mạn Mạn ôm chặt Thanh Cô trong lòng, quỳ xuống đất khẩn cầu, khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt.

Cố Ngải vốn coi trọng dung mạo của nàng, thấy vậy càng thêm tức giận, quát: "Đỉnh cao tu đạo chính là phải dứt bỏ tình cảm! Ngươi còn khóc nữa thì con đường thành tiên cũng bị ngươi khóc đến đứt đoạn mất thôi!"

Ngoài háo sắc ra hắn còn sợ chết. Thế nên hắn đã chiêu mộ rất nhiều phương sĩ luyện đan, khiến Đại Minh Cung chướng khí mù mịt.