Chương 30

Triệu trưởng lão liền ra hiệu bằng ánh mắt với Triệu An.

Triệu An lập tức vui mừng, quỳ xuống đất.

Mặc Huyền Ly vô thức nắm chặt tay, giấu vào trong tay áo.

“Xin Lạc Phong trưởng lão thu ta làm môn hạ, đệ tử nhất định sẽ…”

“Không thu.”

Không đợi hắn nói xong, Cố Bạch Khanh đã lạnh lùng ngắt lời.

Trong nháy mắt, ba người đều nhìn sang Cố Bạch Khanh, nhưng mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau.

Triệu trưởng lão dường như sớm có chuẩn bị, Triệu An lại hiện rõ vẻ bị sỉ nhục đến phẫn uất. Chỉ có Mặc Huyền Ly là nhìn sư tôn si mê ngốc nghếch, đôi mắt vì căng thẳng mà ánh lên một tầng nước.

“Triệu trưởng lão ở Tử Tiêu Tông bao năm, chẳng lẽ quên mất tính ta rồi? Bao giờ ta lại tùy tiện thu đồ đệ?”

Triệu trưởng lão cười gượng: “Tất nhiên biết Lạc Phong trưởng lão từ trước đến nay không dễ dàng nhận đồ đệ. Nhưng nay người cũng đã thu một người rồi, thêm một vị nữa thì có làm sao đâu? Trong số trưởng lão hộ tông, duy chỉ có ngài mới có một đệ tử…”

“Người khác là người khác, ta là ta. Ngay cả chưởng môn cũng không quản ta, Triệu trưởng lão là đang có ý định giáo huấn ta sao?” Cố Bạch Khanh lạnh lùng: “Ta đã nói không thu, thì là không thu.”

Triệu trưởng lão biết Cố Bạch Khanh khó chơi, nhưng không ngờ lại trực diện cứng rắn đến mức này.

Thật ra, nếu không phải thấy Lạc Phong trưởng lão thật sự bắt đầu nghiêm túc dạy dỗ đồ đệ, chứ không phải bị chưởng môn ép buộc đối phó qua loa, hắn cũng chẳng mơ tưởng xa xôi. Huống chi còn đưa người sang Thuần Dương các kết hợp giảng dạy phải biết đó là đãi ngộ không ai có! Bình thường đệ tử học ở đâu là cố định ở đó. Nếu có thể vừa được Cố Bạch Khanh chỉ dạy, vừa được Chử Phi chỉ điểm ấy mới là cơ duyên trời cho!

Vì thế hắn mới đưa Triệu An từ nơi khác trở về, tính toán chu toàn.

Nhưng lúc này Triệu An đã giận đến mức phát điên, đột ngột bật dậy.

“Lạc Phong trưởng lão, cha mẹ ta đều là nhân vật có tiếng trong giới tu chân, họ bội phục ngài nên mới gửi ta đến bái sư. Ngài có biết với tư chất của ta, có bao nhiêu người muốn thu ta làm môn hạ không? Ta còn giỏi hơn tên phế vật mà ngài thu trước đó cả mấy lần! Dù ta cũng đang ở luyện khí đại viên mãn, nhưng ta là cố ý nén cảnh giới để tu pháp môn đặc biệt. Nếu không, chỉ cần vận linh lực, ta đã có thể đột phá trúc cơ, đâu cần ăn đan dược như cái tên y tu kia mà tiến lên!”

“Triệu An!” Triệu trưởng lão tái mặt. Nghe nói tính khí thằng nhỏ hơi nóng, không ngờ lại nóng đến thế!

Cố Bạch Khanh lạnh lùng nhìn Triệu An giờ thì sĩ khí đầy mình ha? Trong nguyên tác còn chẳng phải vì sợ chết mà phản bội sư tôn sao? So với Mặc Huyền Ly, cậu càng khinh thường loại người như vậy.

“Ồ?” Cố Bạch Khanh nhướn mày, châm biếm nói: “Vậy thử dùng linh khí cha mẹ ngươi mua cho, đi chém một thanh kiếm gỗ, có thấy mạnh mẽ hơn thật không?”

Triệu An đứng ngây tại chỗ, có lẽ đây là lần đầu tiên bị người khác nói thẳng vào mặt như vậy. Mặt mũi trắng bệch, cứng đờ không phản ứng nổi.

Triệu trưởng lão há hốc nhìn Cố Bạch Khanh: “Lạc Phong trưởng lão, chuyện này…”

Cố Bạch Khanh thản nhiên lơ đẹp vẻ lúng túng của Triệu trưởng lão. Cậu cũng chẳng phải vì muốn bênh vực Mặc Huyền Ly, đơn giản là vì không vừa mắt với cái tên tự cho là thiên chi kiêu tử kia.

Mặc Huyền Ly trong lòng lại như dấy lên một cơn sóng dữ, nhưng là sóng ấm áp hắn như thể được an toàn bao bọc trong khoảnh khắc ấy. Bao nhiêu bức bối, bất an, lập tức tan thành mây khói.

Đây là sư tôn đang đứng về phía hắn.

Sư tôn thật tốt.

Cố Bạch Khanh cúi đầu chỉnh lại tay áo mới, trường bào đen tuyền như thể tự mang theo áp lực không lời.

“Huyền Ly, tiễn khách.”

Mặc Huyền Ly lập tức bước ra, tâm trạng phơi phới vì đã chắc chắn sư tôn sẽ không thu Triệu An. Hắn hận không thể lập tức đuổi hết đám ngoại nhân kia ra khỏi cửa.

“Lạc Phong trưởng lão, cha mẹ của tôn nhi ta là bạn tốt với chưởng môn đó!” Triệu trưởng lão vội vàng lên tiếng.

“Ồ, vậy đi gõ cửa tĩnh thất của chưởng môn đi, hỏi xem người có chịu thu đồ đệ không.” Cố Bạch Khanh nói dứt khoát, chẳng thèm khách khí.

Triệu trưởng lão bị chặn họng đến nghẹn, tức đến mức đứng bật dậy phất tay áo muốn rời đi.

Nhưng Triệu An lại không chịu phục, đứng lì tại chỗ không nhúc nhích: “Ta không phục! Dựa vào cái gì thu hắn mà không thu ta? Luận xuất thân, luận thiên phú, luận tu vi, luận linh căn ta và ngươi giống nhau, đều là Lôi linh căn, bất kể nhìn theo phương diện nào, ngươi đều nên thu ta mới đúng!”

Cố Bạch Khanh dĩ nhiên không thèm để ý tới hắn, chỉ quay sang Triệu trưởng lão.

Triệu trưởng lão dưới áp lực chỉ còn biết kéo Triệu An đi.

Triệu An giận đến tái mặt, lập tức tuốt kiếm.

“Triệu An!” Triệu trưởng lão râu cũng muốn dựng thẳng lên rồi.

Dám động kiếm trước mặt Cố Bạch Khanh, thằng nhãi này đúng là muốn chết à?

Cố Bạch Khanh sắc mặt lạnh tanh, ánh mắt như đao như kiếm nhìn chằm chằm đối phương.

Nhưng Triệu An lại chỉ kiếm về phía Mặc Huyền Ly.

“Tiểu tử! Có gan thì cá cược với ta một ván. Sắp tới môn nội đại tỷ, đã là đệ tử của người đứng đầu Tử Tiêu Tông, thì tất nhiên cũng phải giành được hạng nhất! Nếu ngươi thắng, ta rút lui, không bái sư nữa. Nhưng nếu ngươi thua sư tôn chính là của ta, còn ngươi thì biến khỏi đây cho khuất mắt!”

Cố Bạch Khanh nhíu mày, nổi cáu. Lấy cậu ra làm điều kiện cá cược? Mà còn không thèm hỏi qua cậu một tiếng? Cái thằng nhãi này thật khiến người ta chán ghét!

Cậu vừa định mở miệng ngăn lại thì Mặc Huyền Ly đã lạnh lùng cất tiếng.

“Sư tôn là trưởng bối, sao có thể lấy trưởng bối ra đánh cược? Ta không cược.”

“Ngươi không dám cược, thì ngươi là đồ nhát gan! Là thứ sâu bọ trong bùn đất, là phế vật chẳng làm nên trò trống gì cả!”