Chương 37

Kỷ Tịch bị hắn ôm chặt có chút khó chịu, hơi thở ấm áp của người này phả toàn bộ lên vành tai vốn mẫn cảm của cậu.

Cậu sợ nhột liền ha ha cười rộ lên, nghiêng đầu nhún vai muốn gạt bỏ đỉnh đầu của ai kia khỏi vai mình, lại vừa vặn vẹo thân thể, quả nhiên vô tình đυ.ng vào nơi nào đó cứng rắn nguy hiểm.

Rõ ràng không cho cậu xơi mà ngày nào cũng kiêu ngạo ở trước mặt mình giễu võ giương oai, cậu tức giận hướng về sau đẩy đẩy vài cái, giọng nói cũng lộ ra bất mãn: “Anh Cố, anh lại quấy rối rồi, tối nay em đình công, tự tôn của kẻ nghèo có khi còn mạnh hơn mấy người có tiền các anh đấy, đến lúc đó có bao nhiêu tiền cũng chưa chắc làm em dao động được đâu.”

Cố Tử An nhanh chóng ngậm vành tai mềm mại của cậu vào miệng, tiện thể mυ"ŧ một chút, không cần biết cậu có bị đau thật hay không, mà chỉ sợ tối nay cậu không ở bên cạnh nữa thì người thiệt là mình, nên Cố Tử An hiếm thấy ngoan ngoãn nghe lời lùi về sau hai bước, bưng dĩa bò bít tết lên, vẻ mặt bình tĩnh mà hừ nhẹ một tiếng: “Em dám sao!”

Kỷ Tịch thấy hắn tự giác tránh ra thì cũng không tỏ vẻ tức giận nữa, cậu vươn bàn tay bóng nhẫy dính đầy dầu mỡ, vờ như muốn đuổi theo trây trét toàn bộ lên âu phục xa xỉ của hắn: “Em không dám? Ai nói em không dám? Thầy Kỷ của anh có cái gì mà không dám! Sớm muộn cũng sẽ cho anh thấy thầy Kỷ này lợi hại đến thế nào! Sẽ diệt sạch cái khí thế càn rỡ nhà tư bản của anh cho xem!”

Cố Tử An ngắm nhìn vành tai có chút ửng đỏ của cậu, cũng không so đo với tên tiểu yêu tinh đang hất mũi lên mặt kia, chỉ hơi cong khóe môi quay đầu đi về phía nhà ăn.

Ăn cơm xong, Kỷ Tịch thấy đã gần 8 giờ, cậu đem chén đũa đẩy qua một bên, nhanh chóng đứng dậy nói: “Anh Cố, người nấu cơm sẽ không rửa chén, đây chính là truyền thống mỹ đức của quốc gia đó.

Anh là người cầm lái cả tập đoàn Mộng An, càng phải kế thừa truyền thống mỹ đức quang vinh của tổ tiên cha ông, đem chúng phát dương quang đại(*).

Đây cũng là trách nhiệm cần gánh vác của một công ty lớn, nói không chừng còn sẽ trở thành văn hóa công sở đặc biệt của công ty anh nữa đấy.”

[ (*) Phát dương quang đại: làm cho phát triển rạng rỡ, đặc biệt tỏa sáng.]

Hai từ “văn hóa” cùng hòa vào tiếng đóng cửa phòng vang lên dứt khoát, Cố Tử An vô cùng bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Làm việc nhà cũng coi như là một phương thức rèn luyện thể lực, Cố Tử An miễn cưỡng dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, sau đó lên lầu vào phòng tập chạy bộ một chút.

Hắn kéo vạt áo ướt đẫm mồ hôi lên tận ngực, mắt nhìn chăm chú vào cơ bụng rắn chắc của mình, Cố Tử An thực sự vừa lòng, thế này hẳn là có thể đạt tới tiêu chuẩn sung sướиɠ vài hiệp rồi.

Mở cửa phòng tập thể hình ra, hắn đã thấy Kỷ Tịch mặc một áo sơ mi màu trắng giản đơn nhưng hút mắt, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc mà đứng chờ ở cửa phòng ngủ.

Cố Tử An không nhịn được đưa tay sờ lên mặt: “Sao lại không vào mà đứng đây?”

Kỷ Tịch ngáp dài một cái, trong đôi mắt mơ màng buồn ngủ kia tràn ra chút ánh nước, nghe thấy giọng nói của Cố Tử An thì xoay người lại, ánh mắt lập tức thay đổi thành ngưỡng mộ và thèm thuồng: “Anh Cố, anh vừa đẹp trai vừa men-lỳ thật đấy!”

So sánh với một Cố Tử An mặc một thân tây trang giày da toát lên khí chất tinh anh cấm dục hằng ngày, giờ này khắc này Cố Tử An để trần thân trên cùng quần thun dài thể thao, lại cho ra hương vị tiêu sái gợi cảm chết người.

Những giọt mồ hôi cùng hơi thở nồng đậm hormone đàn ông chảy dọc từ cằm lăn xuống hầu kết, đọng lại trên xương quai xanh tinh xảo, phía dưới khuôn ngực rắn chắc đẫm nước là tám khối cơ bụng cùng vòng eo thon gọn khỏe mạnh, cả đôi chân dài thẳng tắp hữu lực kia nữa.

Chậc chậc! Vóc người cân đối, gợi cảm đến mức tận cùng!

Cố Tử An nhìn vẻ mặt hoa si của Kỷ Tịch, ghét bỏ nói: “Thấy có dơ không? Lau sạch nước miếng rồi hẵng vào.”

“Nếu dơ vậy tại sao tối qua anh còn thích thú ôm mặt em, cắn đầu lưỡi em, nuốt cả nước miếng của em??? Em lúc ấy thở không nổi phải đẩy anh ra, anh còn không buông tha, bây giờ trở mặt cũng nhanh ghê gớm, làm như anh sạch sẽ vô tội lắm ấy.

Tra nam! Tên phụ lòng! Ăn người ta bằng sạch rồi trở mặt không nhận!” – Kỷ Tịch thế nhưng chỉ dám nói thầm sau lưng hắn.

Cố Tử An dừng bước chân, bị cậu làm cho nghẹn không biết nên đuổi cậu ra ngoài hay đẩy lên tường trừng trị một phen mới tốt.

Hắn hít sâu hai hơi, dùng giọng nói được xem là bình tĩnh: “Vào trong ngồi chờ một chút, tôi đi tắm.”

“Ừa.” – Kỷ Tịch ngựa quen đường cũ mà đi về phía ban công ngoài phòng ngủ.

Trong hoa viên dưới lầu tản ra mùi hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ, đèn vàng ấm áp rải rác khắp sân.

Kỷ Tịch híp mắt ngắm hoa một lát, một trận gió lạnh ở đâu thổi tới khiến cậu rùng mình, hai ba bước chạy vào phòng ngủ ấm áp trốn trời đêm rét mướt.

Pha một bình trà Thiết Quan Âm(*), cậu thoải mái nằm trên sô pha cầm kịch bản trên tay bắt đầu nghiên cứu.

[ (*) Trà Thiết Quan Âm: 1 trong 10 loại trà ngon nhất TQ, xuất sứ từ tỉnh Phúc Kiến, TQ.]

Sáng hôm nay trợ lý Tân Võ đã đến đưa cho cậu vài cuốn kịch bản, nói qua loa cũng không rõ ràng y lấy tài nguyên từ đâu.

Kỷ Tịch cũng vờ như không biết, dù sao với tình huống bây giờ thì ngoại trừ vị tổng tài mặt lạnh kia, cũng sẽ không còn ai có thể cho cậu điều kiện tốt như vậy.

Cố Tử An tắm rửa xong bước ra ngoài liền thấy Kỷ Tịch ngồi xếp bằng trên sô pha, mắt tập trung vào kịch bản lại không biết đang suy nghĩ cái gì.

Hắn nhẹ nhàng nằm lên giường, làm ra vẻ đại gia gọi hoa hoa cô nương mà ngoắc tay: “Lại đây.”

Kỷ Tịch đang nghiên cứu đến tình tiết mấu chốt của cốt truyện nên không muốn đi qua ngay lúc này, khi Cố Tử An gọi lần đầu cậu vờ như không nghe thấy, chờ cho Cố Tử An dùng giọng nói lạnh đi vài phần gọi lần thứ hai, cậu mới làm như vô tội ngẩng đầu: “Anh Cố, chân em ngồi lâu tê quá, nếu anh lại đây đỡ em dậy, em mới từ từ lên giường được.”

Cố Tử An nhớ tới kiến thức tiếp thu được trong hai ngày qua, trong đó có nói đầu tiên nên quan tâm đến cảm xúc của tiểu thụ, làm cho bạn nhỏ cảm thấy sung sướиɠ mãn nguyện thì khi tiến vào mới có thể dễ dàng và hòa hợp.

Hắn xoay người xuống giường, tận lực làm cho mình nhìn như không hề vội vàng nao núng, đi đến bên cạnh sô pha, không tốn nhiều sức mà dễ dàng dùng tay ôm người vào ngực bế lên.

Kỷ Tịch không nghĩ tới Cố Tử An đêm nay lại dễ nói chuyện như vậy, cậu nhìn sâu vào đôi mắt ám trầm của hắn, trong lòng chợt cả kinh, hai tay luống cuống làm rớt kịch bản cũng không để ý, theo bản năng mà đáng thương xin tha mạng: “Anh Cố, hôm nay em đọc kịch bản cả ngày, buổi trưa cũng không nghỉ ngơi, em buồn ngủ quá.

Hôm nay anh thả lỏng đi ngủ sớm một chút có được không?”

Trong mớ kiến thức kia có nói, lần đầu tiên của tiểu thụ không thể làm quá nhiều lần, Cố Tử An trong lòng yên lặng tính toán thời gian, vô cùng chắc chắn đảm bảo: “11 giờ nhất định sẽ ngủ.”

Kỷ Tịch có thể cảm nhận được trái tim hắn đang nhảy lên liên tục cùng những khối cơ bụng rõ ràng, nhìn gương mặt đẹp trai đến nhũn cả người cùng một thân khoác áo tắm dài của hắn, cậu vô cùng tâm viên ý mã mà nói: “Anh Cố, công ty của anh có chế độ khích lệ động viên không? Cho các nhân viên làm tốt công việc kiểu như này á?”

Cố Tử An đặt cậu nằm lên giường lớn mềm mại, mình cũng nằm sang bên cạnh: “Kiểu nào?”

Kỷ Tịch vẫn ôm cổ hắn như cũ, hiếm khi nghiêm túc nói: “Chính là em bây giờ nè, muốn anh hôn hôn khen em một chút, em mới có sức giúp anh mát xa được.” – Cậu nhìn thời gian, lại nói: “Bây giờ mới 9 giờ hai mươi, anh thì 11 giờ mới ngủ, em thấy lúc ấy còn phải khen thường hai lần mới đủ, như vậy em mới có thể viên mãn hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này rồi.”

Cố Tử An thật muốn mở đầu cậu ra xem bên trong rốt cuộc cấu tạo từ thứ gì, nhưng hắn cái gì cũng chưa nói, một thợ săn giỏi là khi đứng trước con mồi ngon miệng, không cần phải nói nhiều, cứ làm là được.

Hắn dùng tay bóp lấy vòng eo nhỏ gọn kia, cúi đầu hôn cậu, không giống như trước đây như chuồn chuồng lướt nước, mà lần này chân chính là nụ hôn sâu mang theo du͙© vọиɠ rõ ràng.

Kỷ Tịch rất nhanh bị hắn hôn đến mức động tình, mặt mày đều lộ ra thần sắc quyến rũ si mê, giọng nói nỉ non gọi mời như một con mèo nhỏ: “Anh ơi……”

Cố Tử An bị cái âm giọng ngọt nị dính nhớp này gọi cho cả người chấn động, hắn cởi ra áo tắm dài vướng bận trên người, trực tiếp kéo phăng áo ngủ của mèo con, trong phòng ngủ lập tức vang lên tiếng cúc áo lăn xuống nền nhà.

Hắn nuốt nuốt nước miếng, cúi đầu ngậm lấy một bên Tiểu Đậu Đậu như quả anh đào đỏ mọng điểm xuyến trên mặt chiếc bánh kém trắng mềm mịn màng.

Kỷ Tịch xoa tóc của hắn, nhắm mắt lại thoải mái mà than thở một tiếng.

Cố Tử An một bên hôn, một bên duỗi tay mò đến phía dười gối đầu tìm tuýp dầu bôi trơn, vừa chuẩn bị lấy ra liền nghe thấy Kỷ Tịch nỉ non: “Anh Cố… thoải mái quá, tối nay em nhất định sẽ mát xa cho anh thật tốt.

Đúng rồi, em quên nói với anh, hôm nay bên sản xuất chương trình gameshow có gọi tới, nói họ sẽ khởi quay sớm, sáng mai 5 giờ em phải đến trường quay thu……”

“Cái gì? Sao lại muốn quay sớm? Ai báo cho em? Sao em không nói trước? Bí thư Tân sao cũng không báo cho tôi biết?” – Cố Tử An trước nay đối mặt với thời khắc sinh tử vẫn luôn bình tĩnh điềm đạm, lúc này lại khó có thể không bạo phát cơn giận.

Hắn lùi về sau thì bị Kỷ Tịch nắm tay lại, ngẩng đầu hung ác mà trừng mắt với cậu: “Buông tôi ra.”

Theo như hắn tìm hiểu, sau lần đầu tiên của tiểu thụ, rất có thể sẽ gây nhiễm trùng và sốt nhẹ, hơn nữa nơi phía sau không thoải mái, hành động sẽ không tiện.

Mà hắn dù có cầm thú đến đâu cũng không đành lòng mà để cậu ngày mai xuất hiện tại phim trường với thân thể không ổn như vậy.

Kỷ Tịch rõ ràng bị hắn làm cho hoảng sợ, cậu ủy khuất buông tay Cố Tử An, thấy hắn tức giận xoay người xuống giường làm cậu không biết làm sao cho phải: “Anh Cố, thực xin lỗi, vậy mấy ngày sắp tới ăn uống với liệu trình mát xa cho anh phải làm sao đây?”

Cố Tử An quyết định đi tắm nước lạnh: “Tôi tự cung tự cấp là được.”

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Tịch ( nhìn trời): Vì sao cho tôi vào cái ca khó như vậy chứ?

*******

5 giờ sáng vào một ngày đầu đông, ngoài trời gió lạnh từng cơn thổi tới, đèn đường vàng ấm áp như dải lụa mỏng xé toạc bóng tối thành từng mảnh nhỏ.

Kỷ Tịch quấn chặt áo khoác, trợ lý Tân Võ cũng ngồi bên cạnh, cả hai đang trong chiếc siêu xe bóng loáng sang trọng.

Sau khi Tân Võ gỡ bỏ cảm giác bài xích với công việc mới, lại trải qua thêm vài lần tiếp xúc, y mới phát hiện ông chủ mới đối xử với mọi người rất trầm ổn lại hòa ái mà vẫn vui tính dí dỏm, không hề được sủng mà kiêu, không cậy tài khinh người, không có chút tính xấu hay kiêu ngạo nào của một minh tinh, hai người ngược lại làm việc chung với nhau cực kỳ hòa hợp tự nhiên.

“Thầy Kỷ,” – Tân Võ đưa qua một cái gối kê cổ và một ly thủy tinh: “Còn nửa tiếng nữa mới đến sân bay, cậu ngủ một chút đi, tới nơi tôi gọi cậu dậy.”

Gọi ‘Kỷ tiên sinh’ nghe quá xa lạ, y so Kỷ Tịch lớn hơn hai tuổi nên không thể gọi bằng ‘anh’, Tân Võ liền nhập gia tùy tục dựa theo giới giải trí gọi danh xưng chung là ‘Thầy Kỷ’, mà Kỷ Tịch cũng rất thích cách gọi này, nên cũng để y tùy ý gọi.

“Cảm ơn anh Tân.” – Bên trong xe điều chỉnh độ ấm vừa phải, Kỷ Tịch kéo áo khoác ra một chút, cầm ly uống một hớp, sau khi nếm được hương vị từ thứ nước trong ly mới ngạc nhiên hỏi: “Anh Tân, sao anh biết em thích uống nhất là Bạch trà thế?”

Trong nhà Cố Tử An có rất nhiều loại trà khác nhau, đa số thì cậu sẽ pha loại yêu thích nhất là Bạch trà, nhưng cũng có lúc sẽ tùy tiện có gì uống nấy.

Mấy lần Tân Võ đến nhà cậu dường như đều lấy Thiết Quan Âm ra đãi khách.

Tân Võ ăn ngay nói thật: “Thật ra tôi có biết đâu, lúc sáng khi cậu chưa ra khỏi phòng, Cố tổng đã bảo quản gia Lý chuẩn bị ít đồ, trong đó hầu hết là Bạch trà.

Cố tổng nói buổi sáng cậu hay có thói quen pha trà, tôi mới nghe theo mà pha ấy chứ.”

Ban đầu y cho rằng ông chủ mới này chỉ là may mắn bò được lên giường Cố tổng sắm vai tình nhân, nhưng sau vài lần tiếp xúc lại phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.

Y làm bí thư bên cạnh Cố tổng cũng vài năm, trước nay chưa từng thấy Cố tổng vì ai mà tự tay lo liệu chuẩn bị mấy thứ nhỏ nhặt này.

Không riêng gì tối qua gửi tin nói y đến đón trước, sáng nay lại còn ngồi xổm cạnh tủ chén nhìn ngó quan sát một đống loại trà khác nhau, cuối cùng quản gia Lý đi tới nói: “Cậu ấy thích uống Bạch trà nhất”.

Có thể làm cho Cố tổng đặt ở đầu quả tim mà lo lắng, chứng minh được ông chủ mới này chắc chắn có chỗ hơn người.

“Anh Cố sao?” – Thời điểm Kỷ Tịch bị đồng hồ báo thức vang lên vào 4 giờ rưỡi sáng làm cho thức giấc, Cố Tử An còn đang ôm cậu ngủ rất ngon lành, cậu vì không muốn đánh thức hắn nên đã thật cẩn thận nhẹ nhàng xuống giường đi lầu một rửa mặt.

Chẳng lẽ khi cậu thức dậy thì Cố Tử An cũng tỉnh theo? Còn……còn chuẩn bị cho cậu những thứ quen dùng hằng ngày?

Khóe môi cậu không tự giác gợi lên một độ cung thật đẹp, giọng nói cũng có chút sung sướиɠ không dễ phát hiện, cậu tò mò hỏi Tân Võ: “Anh Tân này, vừa rồi mấy giờ anh tới đón em vậy?”

Tân Võ: “Bốn giờ.”

“Ồ.” – Kỷ Tịch không hỏi thêm gì nữa mà đeo gối cổ lên, thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi.

Cậu giơ tay phải lên trước mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, trên đó còn lưu lại chút vị tanh nhàn nhạt.

Mùi hương này, là hương vị duy nhất thuộc về Cố Tử An.