Chương 15

Trước đây bà thấy chị gái chịu nhiều uất ức ở Hàn gia, nên rất quan tâm chăm sóc mẹ con họ. Ai ngờ đến cuối cùng, trong mắt người ta, lòng tốt của bà lại bị xem như sự ban ơn, còn ôm hận trong lòng từ lâu.

Trước kia bà không nỡ đoạn tuyệt tình thân, nhưng qua hai ba ngày nay, bà đã nhìn rõ bộ mặt thật của hai mẹ con họ.

Lâm Vụ nhắc nhở: “Còn tám phút.”

Lý Tích Như lúc nãy dưới uy áp đã đau đến ngất xỉu, Hàn Thư Di hoảng hốt đến mức nước mắt rơi lã chã: “Dì nhỏ, em họ, con thật sự biết sai rồi, xin hai người tha thứ cho con. Mẹ con bây giờ thế này, nếu ra ngoài con và mẹ sẽ bị xác sống gϊếŧ mất.”

Những người khác cũng vô cùng hoảng sợ. Bạch Tiếu Tiếu chủ động bước ra nói: “Dì Lý, dù sao Thư Di cũng là cháu ruột của dì, huyết thống còn quan trọng hơn tất cả, chẳng lẽ dì thật sự nhẫn tâm ép cô ấy đi chết sao?”

Có người dẫn đầu, những người khác cũng lần lượt phụ họa: “Đúng vậy đó, dù gì cũng là người một nhà, sao có thể nhẫn tâm như thế?”

“Thư Di trước kia làm sai thì có sai, nhưng dì là trưởng bối, nếu không muốn thì có thể nói thẳng mà.”

“Chúng cháu bất kính với dì là vì trước đó tưởng dì là người giúp việc, không biết thì không có tội mà.”

Lý Nguyệt Phân bị họ chọc tức đến mức ngực phập phồng liên tục. Không biết thì không có tội? Không muốn thì nói thẳng?

Đừng nói bà không phải bảo mẫu, cho dù thật sự là bảo mẫu, thì chẳng lẽ không có nhân quyền, có thể để bọn họ tùy ý sỉ nhục sao?

“Mẹ, con đói rồi, mẹ đi làm cho con chút gì ăn đi?”

Lâm Vụ vỗ nhẹ lưng Lý Nguyệt Phân, sợ bà tức đến sinh bệnh.

Lý Nguyệt Phân sững người một chút, rồi gật đầu: “Trong tủ còn trứng và mì, mẹ đi nấu cho con.”

Lâm Vụ gật đầu.

Đợi bà rời đi, cô mới lạnh giọng nói: “Các người còn năm phút. Ngoài ra nếu tôi không nhìn nhầm thì quần áo các người đang mặc là của tôi và anh chị tôi. Trước khi đi, cởi hết trả lại cho tôi.”

Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi. Họ đến quá vội, ngoài những thứ đang mặc trên người ra, không mang theo gì cả.

Nhưng may là trong căn nhà này đồ đạc vô cùng đầy đủ. Trên tầng hai có một phòng thay đồ chiếm nửa diện tích, bên trong đủ loại trang phục nữ, đầy đủ chẳng khác gì một cửa hàng quần áo.

Lúc đó Hàn Thư Di còn nói với họ rằng đó là phòng thay đồ của cô ta, quần áo trang sức tùy ý dùng.

Con trai tuy không được đãi ngộ tốt như vậy, nhưng cũng từ một phòng của nam sinh lục ra được không ít đồ thời trang.