Chương 29

Chúng đi săn rồi ư?! Nhưng sói mẹ không đi! Chẳng lẽ sói mẹ nhận ra cô không thể thiếu nó sao?

Diệp Tri Chi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Sói mẹ thật tốt! Nhưng chờ đã, nếu sói mẹ không đi săn, đến mùa đông liệu còn đủ thức ăn không? Diệp Tri Chi không muốn sói mẹ phải chịu đói vì mình. Cô hiểu rõ cảm giác đói khổ như thế nào và không hề muốn sói mẹ cũng phải chịu đựng như vậy.

Cô ra hiệu cho sói anh dẫn mình vào lối nhỏ nơi lưu trữ thức ăn. Ở đó, cô thấy hai con mồi lớn cùng khá nhiều con mồi nhỏ khác. Dù không biết chính xác nhu cầu ăn uống của bầy sói, nhưng tính trung bình mỗi con sói cần khoảng 20 cân thịt, số lượng này cũng đủ cho sáu bảy bữa ăn rồi.

Lúc này Diệp Tri Chi mới yên tâm hơn, có lương thực là không lo đói.

Cả ngày hôm đó, cô cưỡi trên lưng bầy sói con, khám phá mọi ngóc ngách trong hang động.

Bầy sói con có vẻ đã nghe lời cảnh báo của sói mẹ, hiểu rằng việc ra ngoài không tốt cho cô em yếu ớt của chúng, nên không kiên quyết đòi cõng cô ra ngoài chơi.

Diệp Tri Chi không phải là người không hiểu chuyện. Biết thời tiết bên ngoài không phù hợp với mình, cô cũng không làm mình làm mẩy đòi ra ngoài.

Bảo vệ mạng sống vẫn là quan trọng nhất, huống chi hôm nay trời còn lạnh hơn những ngày trước.

Sáng hôm sau, sói mẹ không còn trong hang. Rõ ràng nó thấy “con gái” đã hoàn toàn hồi phục, nên yên tâm rời tổ đi săn mồi.

Diệp Tri Chi lúc này không còn lo lắng rằng sói mẹ sẽ bỏ quên mình nữa. Cô biết sói mẹ sẽ nhanh chóng quay lại.

Hôm nay, cô vẫn cưỡi trên lưng bầy sói con, được chúng thay phiên nhau cõng tiếp tục khám phá hang động.

Bầy sói con, đặc biệt là Ngân Nhất, rõ ràng rất hào hứng với trò chơi này, chơi mãi không chán.

Cả nhóm đùa nghịch đến tận trưa. Sau đó, Ngân Nhất cõng Diệp Tri Chi về ổ, nơi cô ôm chặt nó ngủ một giấc ngon lành. Đến khi tỉnh dậy không lâu, cô đã thấy sói mẹ quay về hang sớm hơn dự kiến!

Diệp Tri Chi phấn khích, lập tức hú vang gọi sói mẹ.

Hôm nay, sói mẹ săn được một con hoẵng ngốc nghếch, món quà này trở thành đồ ăn vặt cho bầy sói con. Bốn chú sói nhỏ quây quanh sói mẹ, hú lên những tiếng đầy hào hứng. Sói mẹ đặt con hoẵng ở một rãnh đá bên cạnh cửa hang, nơi cách xa ổ của chúng, gần cửa hang nên không khí lưu thông tốt, mùi hôi sẽ nhanh chóng tan đi. Đây là khu vực mà bầy sói luôn sử dụng để ăn khi ở trong hang.

Sói mẹ xé một miếng thịt từ phần chân của con hoẵng, sau đó lùi lại, để bầy sói con ùa vào xé nhỏ con mồi mà ăn.

Trong khi đó, Diệp Tri Chi vẫn chưa nhận thức được rằng mình sắp đối mặt với điều gì. Sau khi biết sói mẹ đã về, cô liên tục phát ra những tiếng gọi nũng nịu. Khi sói mẹ tiến lại gần, cô còn cười toe toét, để lộ nụ cười không răng đầy đáng yêu.

Ngay cả khi nhìn thấy sói mẹ đang ngậm một miếng thịt sống, Diệp Tri Chi chỉ thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng hú lên vui vẻ như muốn hỏi: Cái đó là gì vậy?

Sói mẹ không lập tức quay về ổ gom bầy con, mà nằm xuống ở mép ổ rơm khô. Nó dùng móng vuốt và răng nanh cẩn thận xé miếng thịt sống nặng khoảng một đến hai cân thành từng sợi nhỏ.

Diệp Tri Chi vẫn đang nghĩ đến việc bú sữa, nhưng sự tò mò đã khiến cô quên đi cơn đói. Cô lật đật bò về phía sói mẹ, ngã nhoài lên chân trước của nó, ngẩng đầu nhìn xem nó đang làm gì.

Từ trước đến giờ, Diệp Tri Chi chưa từng thấy đàn sói ăn uống. Đàn sói không ăn gần ổ, mà chọn một nơi cách xa tổ trong hang. Lần trước, khi đi qua một trong những hốc dài vài mét, cô đã ngửi thấy mùi tanh nồng của máu và thịt thối rữa, đủ để biết đó là khu vực chúng dùng để ăn.

Vậy sói mẹ đang làm gì đây? Chẳng lẽ đang làm thịt khô để dành làm đồ ăn vặt cho sói anh? Nhưng mùa đông sắp đến rồi, liệu có phơi khô được không? Hay là làm thịt treo gió?

Sói mẹ kiên nhẫn xé nhỏ toàn bộ miếng thịt, biến nó thành một đống thịt sống đỏ tươi ngay trước mặt. Sau đó, nó dùng móng vuốt nhẹ nhàng kéo cô sói con gần đó lại.

Diệp Tri Chi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì chỉ cảm thấy cả người bị dịch chuyển. Trong chớp mắt, cô đã nằm giữa hai chân trước của sói mẹ, và ngay trước mắt là một đống thịt sống đỏ rực, còn nhỏ máu.

“? ? ! ! !”

Diệp Tri Chi đột nhiên mở tròn mắt khi nhận ra điều gì đó.

Đây là… chuẩn bị cho cô ăn sao?!

Vậy tức là sói mẹ biết cô không có răng, nên cố ý xé thịt ra thành từng miếng nhỏ thế này để cô dễ ăn?!

Diệp Tri Chi cảm động vô cùng nhưng ngay sau đó, cô lật đật trườn đi, đôi chân nhỏ nhắn cố sức đạp đạp để bò khỏi đống thịt.

Cô không muốn ăn thịt sống đâu!