"Ai đổi lõi cơ ạ?" Phượng Kiều Kiều cà nhắc đi từ trên lầu xuống, hỏi anh cả của mình.
"Không có gì, anh cả con chỉ ví von thôi, làm gì có chuyện đổi người thật..."
Mẹ Phượng đứng dậy đỡ lấy cô con gái nhỏ đang tò mò: "Sao không nằm trên giường, bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng mà..."
Mẹ Phượng khẽ véo má con gái nhỏ, giọng điệu bất đắc dĩ.
"Nghe nói chị hai tỉnh rồi, con xuống xem một chút mà..." Phượng Kiều Kiều ôm cánh tay mẹ nũng nịu: "Nghe nói chị hai mất trí nhớ ạ?"
"Không chỉ mất trí nhớ, mà còn như thay đổi thành người khác vậy." Phượng Minh Thịnh nhìn cô em gái út của mình, giọng điệu bình tĩnh.
"Anh không tức giận sao?"
Phượng Kiều Kiều nghe vậy nhìn anh cả của mình: "Thật ra cũng khá tức giận, em là em gái ruột của chị ấy mà..."
Phượng Kiều Kiều bĩu môi, tuy chị hai là con gái nuôi, nhưng từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, chẳng khác gì chị em ruột, ngoài chị cả Phượng Cẩm Hoa ra thì chị ấy là người chị thân thiết nhất của mình.
"Nhưng dù sao chị ấy cũng là chị của em, hơn nữa chị ấy còn bị mất trí nhớ. Em cũng không sao mà? Chẳng phải anh cả cũng nói giống như thay đổi thành người khác sao? Biết đâu chị ấy sẽ trở nên rất thương em thì sao!"
Mắt Phượng Kiều Kiều sáng lên: "Không lẽ là xuyên không? Hay là trùng sinh? Sau khi bị thương nặng linh hồn bị hoán đổi, hoặc là bắt đầu lại từ đầu?"
"Ngày mai bớt xem mấy truyện máu chó của em lại đi."
Phượng Minh Thịnh dựa vào sofa lắc đầu: "Dù sao cũng ở nhà vài ngày, cứ xem xem thế nào đã..."
"Cẩm Hoa và Mân Nguyệt cũng sắp về rồi phải không?" Bố Phượng nhìn quản gia bác Phúc hỏi, từ khi anh cả và chị dâu qua đời, Cẩm Hoa đã sống cùng gia đình họ, không khác gì con ruột.
Con trai thứ hai của mình là bác sĩ tâm lý cũng sắp tan làm rồi! Nếu nó thấy A Khanh còn ở nhà, không biết chừng sẽ gây ra chuyện gì...
"Gọi điện cho chúng nó, bảo về nhà thì an phận một chút, dù sao đi nữa, vài ngày nữa A Khanh cũng đi rồi..." Bố Phượng dặn dò bác Phúc.
"Cốc, cốc, cốc."
"Cô Hai, bữa tối đã xong rồi, cô có thể xuống ăn cơm." Dì Trương nói xong có chút kinh ngạc, hôm nay cô Hai thật yên tĩnh, cứ ở trong phòng suốt.
"Biết rồi ạ..."
Phượng Cửu Khanh dụi dụi đôi mắt đang díu lại, giọng điệu ngái ngủ đáp lời dì Trương.
Haizz... Ho ra một ngụm máu xong bất giác ngủ thϊếp đi, cơ thể này đúng là quá yếu rồi.
Phượng Cửu Khanh chậm rãi thức dậy, xỏ đôi dép lê còn đính viên kim cương đỏ to sụ, lảo đảo mở cửa đi xuống lầu. Gu thẩm mỹ này thật độc đáo, chê nha...