Trạm Minh Chân: "Có lẽ Bạch Thước Thước nhờ pháp khí này che giấu."
Bạch Triêu Lộ kinh hãi cực kỳ: "Chẳng lẽ nàng là hậu duệ của một vị yêu thánh nào đó sao?" Ở Yêu quốc, dưới Yêu chủ là đại thánh, tiếp theo là yêu vương, cuối cùng là một đám tiểu yêu. Đại thánh của Yêu quốc tương đương với chưởng giáo của các tông phái. Phải biết, yêu tộc bình thường đều được Yêu quốc che chở, huống hồ là hậu duệ của yêu thánh.
"Không phải." Trạm Minh Chân lắc đầu: "Nghe nói, thú non của yêu tộc được Sơn Hải Xã Tắc Đồ che chở, có thể sử dụng khí của sơn hà để che giấu chân thân."
Bạch Triêu Lộ nhíu chặt mày: "Như vậy chẳng phải không thể nhận biết được sao?"
Trạm Minh Chân: "Chân Nhất Chi Đồng có thể nhìn thấu hư ảo."
Bạch Triêu Lộ lộ vẻ khổ não: "Dòng dõi Ngọc Kinh không ai tu luyện đồng thuật này." Dừng một chút, nàng lại nói: "Tuy nhiên ta nghe nói con cháu Ô gia ở Trung Châu tu luyện thuật Chân Nhất Chi Đồng."
Trạm Minh Chân hơi trầm ngâm: "Thật sao? Vậy có nên đưa Thước Thước đến Ô gia không?"
"Không ổn." Bạch Triêu Lộ vội vàng lắc đầu: "Sư tôn ta có thù với Ô gia."
"À phải, gần đây ta thấy Nguyên Quân của Bách Linh Phong lui tới với thiếu chủ của Ô gia - Ô Đề Dạ. Thiếu chủ Ô gia tài trợ cho Hoàng Kim Lôi, vì vậy đã đến thành Ngọc Kinh." Trạm Minh Chân suy nghĩ một lúc, lại nói: "Chúng ta không tiện ra mặt tìm người của Ô gia, nhưng nếu bắt hắn lại, thì không phải mọi chuyện sẽ ổn sao?"
Bạch Triêu Lộ kinh ngạc nhìn Trạm Minh Chân: "Làm vậy... Có phải không tốt lắm không?"
Trạm Minh Chân khuyên nhủ: "Có gì mà không tốt? Hắn có thù với sư tôn ngươi, chẳng phải cũng là thù với các ngươi sao? Thường nói, "Có việc thì đệ tử phục kỳ lao*", vừa có thể báo thù cũ, vừa có thể giải đáp nghi ngờ trong lòng."
(*) Khi có chuyện, người trẻ sẽ đứng ra gánh vác giúp người lớn.
Bạch Triêu Lộ cảm thấy có gì đó không đúng, nàng lắc lắc cái đầu đầy hỗn độn: "Nhị sư tỷ nói thế nào?"
Trạm Minh Chân cúi mắt, thẹn thùng cười: "Trì Doanh tất nhiên nghe theo ta."
Bạch Triêu Lộ hoài nghi nhìn Trạm Minh Chân: "Thật sao?" Trước không nói nhị sư tỷ đã mất trí nhớ, dù có nhớ chuyện cũ, nàng cũng không phải người dễ dàng dung túng đạo lữ, không có nguyên tắc như vậy chứ?
Trạm Minh Chân nghiêm túc gật đầu: "Tất nhiên là vậy. Trước đây ta làm hỏng đồ trân quý trong pháp điện của nàng, nàng cũng không làm gì ta. Hiện tại còn vì ta mà bế quan luyện khí." Thấy sắc mặt Bạch Triêu Lộ lay động, nàng lại nói: "Trì Doanh tôn sư trọng đạo, sớm đã muốn thay sư tôn trút giận. Khi thiếu chủ Ô gia còn ở trong tộc tại Trung Châu thì không sao, nhưng hắn cố tình xuất hiện ở Ngọc Kinh, đây không phải cố ý sỉ nhục Ngọc Kinh sao?"
Bạch Triêu Lộ: "Ừ, dường như là vậy."
"Chính là như vậy!" Trạm Minh Chân vỗ bàn: "Bất kể Trì Doanh muốn làm gì, ta đều sẽ thay nàng hoàn thành!"
Chiếc bàn gỗ vuông vức dưới một bàn tay của Trạm Minh Chân xuất hiện những vết nứt như mạng nhện. Bạch Triêu Lộ nhanh tay lẹ mắt, vung tay áo đỡ lấy ấm trà và chén tách, bảo vệ tài sản ít ỏi còn lại của mình. Nàng ngẩng đầu nhìn Trạm Minh Chân với gò má ửng đỏ, ánh mắt sáng rực, muốn nói lại thôi.
"Xin lỗi." Ánh mắt Trạm Minh Chân lấp lánh ánh sóng, nàng che miệng ho vài tiếng: "Ta nhất thời kích động."
"Không sao." Bạch Triêu Lộ nhìn Trạm Minh Chân, thầm nghĩ, Trạm sư tỷ thật sự si tình với nhị sư tỷ, nhìn xem vì nhị sư tỷ mà nàng đã làm đến mức nào, đáng tiếc nhị sư tỷ lại là một khúc gỗ không hiểu phong tình, gần đây còn đến chỗ nàng than phiền. Những chuyện lộn xộn đó khó mà nối thành chuỗi, Bạch Triêu Lộ chỉ nhớ bốn chữ "Đối phó kẻ địch". Nàng vỗ ngực cam đoan: "Đại sư tỷ đang ở Hoàng Kim Lôi, ta sẽ truyền tin cho nàng, để nàng bắt Ô Đề Dạ về!"
Trạm Minh Chân ngại ngùng cười: "Vậy làm phiền Bạch sư muội rồi."
Bạch Triêu Lộ vội vàng xua tay: "Sao lại phiền chứ?" Dù sao người bắt cũng không phải nàng.
Trong Hoàng Kim Lôi.
Sở Bích đá một cước, hất tu sĩ đang thi đấu cùng trên đài xuống khán đài, lạnh lùng nhìn những quản sự trên đài đấu vật lộn để gỡ tu sĩ bị mắc kẹt trên tường. Nàng mặc một bộ đồ đen bó sát, mái tóc đen dài được buộc cao bằng dải lụa đỏ, trông thật anh tư hiên ngang. Đạo hiệu của nàng là "Vô Song", nhưng người trong chợ đen lại thích gọi nàng là "Lậu Kim Nguyên Quân" hơn. Dù nàng thắng nhiều ở chợ đen, nhưng bình thường không giữ lại được một đồng nào.
"Vô Song Nguyên Quân, ngươi còn muốn tiếp tục không?" Quản sự nheo mắt, cười toe toét.
Sở Bích định nói "Tiếp tục", thì bỗng nhiên phù truyền tin sáng lên, nàng vẫy tay với quản sự, lấy ra phù truyền tin, khi nhìn thấy dòng chữ từ tiểu sư muội "Đại sư tỷ, khi nào ngươi trả tiền?", vẻ mặt lạnh lùng của nàng lập tức không giữ được. Khổ sở gãi đầu, khiêm nhường trả lời: "Lần sau, lần sau thật sự sẽ trả."
Bạch Triêu Lộ: "Ngươi còn không trả tiền, ta sẽ đi tìm lục sư tỷ đòi."
"Không được!" Sở Bích vội vàng trả lời, nàng cảm thấy mình vẫn có thể cứu vớt được. Nàng là đại sư tỷ, nợ nần sao có thể để lục sư muội trả? Tất nhiên, nếu lục sư muội chủ động mở miệng, thì lại là chuyện khác. Nàng mím môi: "Tiểu sư muội, ngươi phải tin tưởng đại sư tỷ, gần đây ngươi có cần mang gì không? Khi ta về sẽ giúp ngươi mang về. Không cần nhiều, chỉ cần mười linh thạch làm phí chạy vặt là được."
Bạch Triêu Lộ: "... Đại sư tỷ, ngươi chắc chắn có thể về núi sao? Sẽ không lại bị giữ lại ở góc nào đó rửa bát chứ? Thôi được rồi, đại sư tỷ, ngươi giúp ta bắt một người về đi."
Sở Bích: "Ngươi cuối cùng cũng giơ bàn tay tội lỗi ra rồi sao? Dùng người sống để thử thuốc? Chưa đợi sư tôn ra tay, nhị sư muội đã đánh chết ngươi rồi."
Bạch Triêu Lộ: "Là nhị sư tỷ muốn!" Mặc dù người mở lời là Trạm Minh Chân, nhưng họ là vợ vợ một thể, nói là nhị sư tỷ cũng không sai.
Sở Bích: "Ai?"
Bạch Triêu Lộ bất mãn: "Đại sư tỷ, ngươi đang phân biệt đối xử sao? Sao người mà nhị sư tỷ muốn ngươi lại không hỏi?"
Sở Bích tỏ vẻ đương nhiên: "Nhị sư muội là hy vọng duy nhất của Ngọc Kinh chúng ta, nàng làm gì cũng đúng."
Bạch Triêu Lộ vừa nghe, phát hiện đại sư tỷ vẫn như cũ, liền yên tâm. Nàng chỉ sợ đại sư tỷ hỏi đông hỏi tây, nhưng giờ xem ra, ngoài việc đánh nhau, đại sư tỷ hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ, hoàn toàn chuyển trách nhiệm cho nhị sư tỷ và chưa bao giờ nghi ngờ quyết định của nàng. Hít sâu một hơi, Bạch Triêu Lộ nói: "Vậy đại sư tỷ hãy bắt Ô Đề Dạ về, phải còn sống."