Chương 9

Vương Nguyên không hiểu, hai nhà Thẩm và Mục không có quan hệ gì, ngay cả làm ăn cũng ít, từ khi nào mà tổng giám đốc Tiểu Thẩm lại kết thù với Mục Kha Bách thế?

"Nhưng sáng nay Tổng giám đốc Mục có gọi điện cho cậu, mời cậu trưa nay ăn cơm." Vương Nguyên cẩn thận hỏi: "Có nên đồng ý không?"

"Đồng ý, tại sao lại không đồng ý chứ."

Thẩm Tầm Tinh lấy tờ giấy tối qua ra, viết ba chữ Mục Kha Bách bên cạnh Giang Tinh Nhiễm, cậu nhớ trong nguyên tác cuối cùng Mục Kha Bách đã tặng phần lớn cổ phần của Mục thị cho Giang Tinh Nhiễm, rốt cuộc cũng chọn âm thầm bảo vệ.

Thật thú vị, Giang Tinh Nhiễm này là thánh nhân sao, có thể có nhiều người âm thầm bảo vệ như vậy.

Thẩm Tầm Tinh vừa oán thầm, vừa vẽ một mũi tên một chiều giữa hai người.

"À đúng rồi, anh Nguyên, hôm nay chuẩn bị cho tôi một chiếc xe nhé." Thẩm Tầm Tinh cất kỹ tờ giấy, sau đó dặn dò Vương Nguyên.

Buổi trưa, Thẩm Tầm Tinh thong thong thả thả đi đến chỗ hẹn với Mục Kha Bách, nhưng vừa ra khỏi cửa đã thấy Triệu Vân Hoành.

"Cậu đến đây làm gì?"

Triệu Vân Hoành cười nói: "Hẹn cậu cùng ăn cơm chứ gì, tổng giám đốc Thẩm nể mặt chút được chứ."

"Mục Kha Bách bạn tốt của cậu hẹn tôi ăn cơm, sao, bạn tốt với nhau mà không thông báo cho nhau à?"

Mục Kha Bách cũng lớn lên cùng Giang Tinh Nhiễm từ nhỏ, vì thế quan hệ với Triệu Vân Hoành tự nhiên cũng không tệ, Thẩm Tầm Tinh thẳng thừng xếp mấy người này vào nhóm nhỏ của Giang Tinh Nhiễm, tiếp xúc với ai cũng đề phòng.

"Ai nói chúng tôi là bạn tốt, quan hệ của tôi với hắn ta không tốt đâu." Triệu Vân Hoành cười thoải mái, lại bổ sung một câu: "Quan hệ với Giang Tinh Nhiễm còn tệ hơn."

"Liên quan gì đến tôi?" Thẩm Tầm Tinh không quan tâm lắm đến quan hệ của bọn họ, thuận miệng hỏi: "Vậy cậu đi gặp Mục Kha Bách cùng tôi nhé?"

Thật ra cậu không muốn gặp riêng Mục Kha Bách, vì Mục Kha Bách thuộc kiểu người không có lý lẽ còn lớn tiếng, là điển hình của không có đầu óc, Thẩm Tầm Tinh sợ mình nhịn không được sẽ đánh Mục Kha Bách mất.

"Được thôi, rất hân hạnh."

Thẩm Tầm Tinh quen biết Mục Kha Bách từ lúc cậu mười ba tuổi, lúc đó vì bất hòa với Giang Tinh Nhiễm, mà Mục Kha Bách với tư cách là người bảo vệ kiên định của Giang Tinh Nhiễm nên liền nhắm vào cậu ở khắp mọi nơi, nói toàn lời khó nghe, mỗi lần gặp mặt toàn đánh nhau.

Nhưng bây giờ mọi người đều đã trưởng thành, cũng nên giữ cho đối phương chút thể diện.

Nhưng rõ ràng Mục Kha Bách vẫn chưa học được điều đó.