Tạ Linh Du nghe vậy thì suýt nữa bật cười.
Nhưng ngẫm lại với gương mặt đó của Tiêu Yến Hành thì mấy lời này cũng không phải nói quá.
Đúng lúc này Xuân Hi bưng trà đến, nghe nàng ấy nói thế thì khẽ quát: “Trước mặt Điện hạ mà lại ăn nói linh tinh gì đấy.”
Dù Xuân Hi và Thính Hà đều là tỳ nữ thϊếp thân nhưng Xuân Hi lớn tuổi hơn nên giữa hai người thì nàng ấy vẫn luôn là người chỉ huy.
Lúc này Thính Hà mới nhận ra bản thân lỡ lời, mặc dù dân phong của Đại Chu cởi mở nhưng Điện hạ dù sao cũng là một nữ lang trẻ tuổi.
“Đi thôi, đi xem cái đã.” Tạ Linh Du đứng dậy.
Xuân Hi nghe xong vội khuyên can: “Điện hạ, xin người đừng gấp, cứ uống canh sâm trước, sau đó ăn sáng rồi tính tiếp, sức khỏe của người còn cần phải điều dưỡng cho tốt đã.”
Tạ Linh Du cũng hiểu rõ sức khỏe của nàng, hơn nữa bây giờ nàng cực kỳ yêu thương cái mạng nhỏ của mình.
Nàng ngồi xuống, vừa uống canh sâm vừa phân phó cho Thính Hà: “Như vậy đi, trước tiên ngươi đi tìm một tùy tùng đến chăm sóc hắn, sau đó mời quan y đến để bắt mạch cho hắn.”
Đợi sau khi Thính Hà đi, Xuân Hi mới lên tiếng: “Vị lang quân này thật may mắn, được Điện hạ cứu giúp.”
Tạ Linh Du đang uống canh sâm, nghe vậy thì khóe miệng khẽ nhếch nhẹ lên.
Nàng cũng không phải người lương thiện gì.
Lần này cứu người cũng là vì có mục đích riêng.
Phía bên đây, Thính Hà gọi người đi mời quan y sau đó tự mình đi chọn một tùy tùng nhanh nhẹn, thông minh, bận rộn một hồi nên khi nàng ấy dẫn người đến thì phát hiện nàng ấy còn đến chậm hơn cả quan y.
Quan y vừa bắt mạch cho Tiêu Yến Hành xong, ông ta nói: “Dù gì lang quân cũng đang ở độ tuổi thiếu niên, xương cốt khỏe mạng, hôm qua bị thương nặng như vậy không ngờ hôm nay đã đứng lên được.”
Thì ra hôm qua Tiêu Yến Hành bị tên trùm thổ phỉ áo đen làm bị thương, lục phủ ngũ tạng bị tổn thương, gây ra nội thương.
Tạ Linh Du cùng người dùng xe ngựa đưa hắn về cung Thượng Dương, dù xe ngựa có rộng và thoải mái đến đâu thì trên đường cũng không tránh khỏi xóc nảy.
Lúc đến cung Thượng Dương, Tiêu Yến Hành gần như mất mạng, tuy mặt mũi lấm lem vì nước bùn nhưng vẫn có thể nhìn ra được sắc mặt hắn đã trắng bệch như tờ giấy.
“Đa tạ tiên sinh diệu thủ hồi xuân.” Tiêu Yến Hành nhỏ giọng nói.
Dù hắn trời sinh đa nghi, chưa từng tùy tiện tin tưởng người ngoài nhưng trước mặt vị thầy lang này thì lại khác, cái mạng của hắn đúng là do ông ta cứu về, nhất định phải tạ ơn.
Quan y xua tay: “Lang quân quá lời rồi, cảm tạ ta làm gì chứ, nếu muốn cảm tạ thì phải cảm tạ Điện hạ. Nếu không phải Điện hạ dùng nhân sâm ngàn năm mà Thánh nhân ban thưởng giữ cho người một hơi thở thì e là người đã không thể chịu được đến lúc tới cung Thượng Dương.”
Khi quan y đứng dậy đi ra gian ngoài, ông ta đang cúi đầu viết đơn thuốc thì vẫy tay gọi Thính Hà đến.
Ông ta hỏi: “Nữ sử, không biết nhân sâm đêm qua còn không, nếu còn có thể cho vị lang quân này uống thêm vài chén canh sâm, kết hợp với thuốc sẽ tạo được hiệu quả tốt nhất.”
Thính Hà nghe vậy suýt nữa bật cười, nói khẽ: “Đại nhân cũng biết đó là nhân sâm ngàn năm do Thánh nhân ban thưởng, nếu không phải trước đó Điện hạ bệnh nặng nên Thánh nhân mới sai người đặc biệt mang tới thì đồ quý như vậy ở cung Thượng Dương cũng không có nhiều.”
“Sau khi trọng thương, cần thiết nhất là bổ khí huyết, khí huyết được bổ sung đầy đủ thì cơ thể mới nhanh chóng hồi phục.”
Quan y thở dài.
“Có.” Một giọng thiếu nữ mềm mại bất ngờ vang lên.
Cả hai ngẩng đầu, thấy Tạ Linh Du từ ngoài cửa bước vào, hiển nhiên nàng cũng nghe được lời họ nói ban nãy.
“Tiên sinh cứ thoải mái kê thuốc.” Giọng Tạ Linh Du tuy mềm mại nhưng vẫn đủ sức nặng.
Sau khi đợi quan y rời đi, Tạ Linh Du mới xoay đi vào trong phòng.
Tiêu Yến Hành đã sớm nghe tiếng trò chuyện ở bên ngoài, giờ lại nghe thấy tiếng bước chân nên hắn nghiêng đầu nhìn ra, thấy một dáng người yểu điệu, tinh tế tiến vào.
Nàng mặc chiếc áo lông hồ ly trắng cực kỳ lộng lẫy, tinh tế, lông mềm mại như nhung viền cổ áo bao lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, yêu kiều của nàng, trán vẽ hoa điền. Phong cách ăn mặc như này so với thiếu nữ hôm qua thì không ngây thơ bằng nhưng tăng thêm vẻ yêu kiều, quyền quý.
So với vẻ lạnh lùng kiều diễm trong trận mưa hôm qua, hôm nay nàng như đóa hoa quý phái giữa chốn nhân gian.
“Tham kiến Điện hạ, xin Điện hạ thứ lỗi cho thảo dân không thể đứng dậy hành lễ.” Tiêu Yến Hành đưa mắt nhìn về phía Tạ Linh Du, nhẹ nhàng nói.
Tạ Linh Du nói thẳng: “Vậy tốt nhất ngươi đừng đứng dậy, tránh làm vết thương thêm nặng trái lại khiến bản thân vô cớ chịu thiệt.”
Ánh mắt Tiêu Yến Hành trầm xuống, hắn biết nữ sử chắc chắn đã nói chuyện sáng nay của hắn cho Tạ Linh Du nghe.