Năm xưa, vào một đêm tuyết trắng, Ôn Bằng Lan từng ra tay cứu một thiếu niên tên là Lăng Dung. Y dốc hết tâm huyết nuôi dạy hắn, xem hắn là đồ đệ yêu quý nhất. Thế nhưng, khi Lăng Dung lén học cấm thu …
Năm xưa, vào một đêm tuyết trắng, Ôn Bằng Lan từng ra tay cứu một thiếu niên tên là Lăng Dung.
Y dốc hết tâm huyết nuôi dạy hắn, xem hắn là đồ đệ yêu quý nhất.
Thế nhưng, khi Lăng Dung lén học cấm thuật, dính phải ma khí, Ôn Bằng Lan tức giận đến tột cùng, không thể dung thứ. Y đích thân đưa hắn lên đài xử phạt, một kiếm xuyên ngực, rồi bỏ mặc hắn nơi đồng hoang giá lạnh.
Khi tái ngộ, Lăng Dung đã trở thành Ma Tôn khiến thiên hạ kinh hồn bạt vía. Hắn bắt Ôn Bằng Lan giam trong ma cung, dùng đủ mọi cách cực đoan để giữ y lại bên mình.
Ôn Bằng Lan hận Lăng Dung đến thấu xương. Bị hắn sắp đặt làm nhục, y chỉ thấy ghê tởm đến cực điểm.
Thế nhưng y không hề hay biết, tất cả những gì Lăng Dung làm... đều là vì y.
Y không biết, để cứu mình, Lăng Dung đã lén học cấm thuật, tự tay chặt đứt tiên mạch, dẫn ma khí nhập thể, cam tâm đọa lạc vào tà đạo. Y cũng chẳng biết, Lăng Dung từng lặng lẽ chịu đựng độc tố ăn mòn vào tận xương tủy, chỉ để đổi lấy một cơ hội sống cho y.
Mãi đến khi Lăng Dung chết đi, Ôn Bằng Lan mới biết được sự thật.
Khi ấy, dù hối hận đến nhường nào... cũng đã muộn.
Nhiều năm sau, y gặp một thiếu niên có gương mặt giống hệt Lăng Dung. Cử chỉ, ánh mắt, nụ cười... đều giống hệt đồ đệ năm xưa.
Ôn Bằng Lan thực sự phát điên rồi.
Lần này, y không muốn mất đi người mình yêu thương thêm một lần nào nữa.
Y ôm chặt thiếu niên ấy, giọng khàn đặc như xé nát tim gan:
“Đừng rời xa ta...”
Thiếu niên nhìn y, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười dịu dàng:
“Sư tôn, đồ nhi đã trở về rồi.”
Hóng quá, mau mau ra chương mới đi