Chương 4: Bỏ đi, hắn lại đẩy cô ra

Đời trước, cô và Lệ Dạ Hàn là thanh mai trúc mã, cha mẹ hai nhà đã định hôn ước cho họ từ nhỏ.

Cũng từng có một khoảng thời gian vui vẻ, hòa hợp.

Lúc ấy, bất kể cô phạm phải lỗi gì, chỉ cần gọi một tiếng "anh Dạ Hàn", hắn sẽ lại mềm lòng.

Chỉ là, kể từ năm mười sáu tuổi, sau khi yêu Cố Đình, cô chưa bao giờ chịu nhún nhường với hắn, thậm chí còn lấy việc chọc giận hắn làm niềm vui.

Cơ thể Lệ Dạ Hàn cứng đờ, trong phút chốc hắn có chút hoảng hốt.

Gương mặt của cô có thể được xem là đỉnh cao của vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết.

Kết hợp với vẻ mặt đáng thương này, trông cô vừa mềm mại vừa yếu đuối, khiến bất cứ ai cũng phải mềm lòng.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã lấy lại tinh thần, đôi tay buông thõng bỗng siết chặt thành nắm đấm, giọng nói lạnh như băng: "Là vì tôi vừa nói sẽ gϊếŧ Cố Đình của em, nên em sợ rồi phải không?"

Cô cuống quýt lắc đầu, nước mắt lấp lánh trong đáy mắt: "Không phải, em chỉ thực sự hối hận thôi. Lệ Dạ Hàn, xin lỗi anh."

Câu xin lỗi này là cô nợ hắn.

"Không cần phải sợ, đó chỉ là lời nói lúc tức giận thôi."

Nói xong, Lệ Dạ Hàn không chút do dự đẩy cô ra, sải đôi chân dài, quay người rời đi.

Cô hoàn toàn hoảng loạn.

Lau nước mắt, cô vội vàng đuổi theo hắn, vòng tay qua cổ rồi hôn lên môi hắn...

Hương thơm ngọt ngào của thiếu nữ quẩn quanh chóp mũi người đàn ông.

Thân hình cao thẳng của hắn lại một lần nữa cứng đờ.

Giây tiếp theo, vẻ mặt hắn lại lạnh như băng, tàn nhẫn đẩy cô ra...

"Đủ rồi! Bẩn."

Ánh mắt cô gái ngấn lệ. Nắm đấm buông thõng bên hông hắn đang run lên.

Kiều Miên yếu ớt níu lấy vạt áo hắn, giọng nói mềm mại vang lên: "Dạ Hàn ca ca, em thật sự biết lỗi rồi, những gì em nói trên Weibo đều là giả thôi, em và Cố Đình hoàn toàn chưa từng ngủ với nhau."

Hắn nghiến chặt răng, không nói một lời.

Và ngay giây tiếp theo, hắn lại không chút do dự đẩy cô ra, vội vã bỏ đi.

Kiều Miên lặng lẽ bám theo sau.

Trước mắt cô không ngừng hiện lên cảnh tượng trước khi chết ở kiếp trước, khi hắn dịu dàng ôm cô, cùng nhau bị ngọn lửa thiêu rụi.

Nước mắt bắt đầu không thể kìm được mà tuôn rơi.

Kiều Miên đi theo hắn một mạch xuống đến bãi đỗ xe ngầm.

Hắn lên xe trong sự vây quanh của một đám vệ sĩ áo đen, và cô cũng bám theo lên xe.

Suốt quãng đường đi, không ai nói với ai lời nào.