“Chuyện cũ cậu thích nghĩ sao thì nghĩ.” Ninh Việt Chi cắt lời, đáy mắt băng giá nhưng lại bị hắn ép xuống rất nhanh: "Hiện giờ hồn phách cậu ấy tan tác, chỉ còn mệnh hồn mỏng manh. Lệ khí trên người cậu không kiềm được sẽ làm cậu ấy bị thương.”
“Tôi tự biết kiểm soát.” U Vong giật nhẹ khóe môi, giọng cứng rắn: “Không cần cậu dạy.”
Ninh Việt Chi chẳng bận tâm đến thái độ đó, chỉ hỏi thẳng: “Người nhân viên tôi nhờ hỗ trợ giờ ở đâu?”
“Bị tôi đánh ngất trong nhà vệ sinh rồi, không chết được đâu.” U Vong cười như không cười nhìn hắn, giọng bỡn cợt: “Tôi biết cậu muốn điều tra nhà họ Tống. So với cái đống hồ sơ cũ nát ở đây, sổ sinh tử và lũ nhiều chuyện dưới âm phủ hữu dụng hơn nhiều. Tôi sẽ không để cậu ấy thất vọng đâu.”
Anh vốn dĩ đã tính sẵn chuyện giả mạo nhân viên cơ quan để tiếp cận Chúc Tầm, nên chuẩn bị từ sớm.
Nói xong, U Vong xoay người đi thẳng về phía phòng nghỉ cuối hành lang. Ninh Việt Chi dù không vừa ý với thái độ tự tung tự tác kia, cũng chỉ có thể dằn lại, ổn định tâm tình rồi theo sau.
-
Trong phòng nghỉ, Chúc Tầm đang nửa nằm trên sofa, mắt đảo khắp gian phòng với vẻ chán chường. Dụ Ngôn thì ngồi ngay ngắn ở ghế đơn bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.
U Vong đẩy cửa bước vào, cười nói: “Xin lỗi, để hai người đợi lâu.”
Chúc Tầm lập tức ngồi thẳng, ánh mắt nhìn ra sau lưng anh rồi hỏi ngay: “Ninh tiên sinh đâu?”
Nụ cười trong mắt U Vong khựng lại một thoáng, bất giác sinh ra chút bực bội. Nhưng ngay sau đó, Ninh Việt Chi đã xuất hiện ngoài cửa, bước vào trong phòng. Hắn liếc nhìn chỗ trống cạnh Chúc Tầm rồi ngồi xuống rất tự nhiên, mở miệng dứt khoát: “Đã điều tra xong thì nói thẳng luôn đi.”
Khoảng cách giữa hai người tuy không hề dính sát, nhưng cũng đủ chặn người thứ ba chen vào.
“...” U Vong chậm một nhịp, trong lòng thầm nghiến răng. Bấy nhiêu năm không gặp, Ninh Việt Chi bề ngoài thì không thay đổi gì, mà mấy mánh chiếm vị trí thế này lại giỏi lên không ít!
Chúc Tầm lúc này chỉ để tâm đến chuyện nhà họ Tống, nghe Ninh Việt Chi nhắc liền lập tức nhìn chằm vào U Vong, ánh mắt hơi kinh ngạc: “U tiên sinh đã điều tra xong rồi ạ?”
Thấy ánh mắt chuyên chú ấy, U Vong mới thấy thoải mái hơn. Anh hắng giọng, cố giữ vẻ thản nhiên: “Gọi tôi U Vong là được, khỏi khách sáo. Về nhà họ Tống, tra được không ít thứ, tôi sẽ kể hết cho cậu nghe.”
“Được.” Chúc Tầm khẽ gật đầu, nơi khóe mắt thoáng lộ chút chờ mong nghiêm túc.
U Vong cũng không dài dòng, vào thẳng vấn đề: “Trần Lị trước đây là trưởng khoa hộ sinh của Bệnh viện Nhân dân Lăng Thành, sau đó kết hôn với một thương gia giàu có ở địa phương. Không lâu sau khi cưới, bà ta tuyên bố mình có thai.”
“Phải rồi, hồ sơ sinh ở Bệnh viện Nhân dân vẫn còn. Hai mươi chín năm trước, mùng Một tháng Sáu âm lịch, bà ta sinh một bé trai ở đó.”
Chúc Tầm nhớ lại ngày sinh bát tự mà Tống Tử Thế từng nói với cậu, liền hiểu ra: “Ừm, đứa bé đó chính là Tống Tử Thế.”
“Không.” U Vong thẳng thừng phủ định.
Ba người trong phòng nghe xong, sắc mặt không giống nhau.
Ánh mắt U Vong thoáng tối đi, gằn giọng nói ra một sự thật khiến người nghe giật mình: “Bởi vì đứa bé đó chỉ sống chưa đầy nửa tiếng, đã bị tuyên bố tử vong.”
“Vừa sinh ra đã chết sao?”
Ánh mắt Chúc Tầm đột ngột trầm xuống, hiển nhiên không ngờ sự thật lại là như vậy.
“Phải.” U Vong khẳng định: "Hơn hai mươi năm trước trình độ y tế không bằng bây giờ, nghe nói khi đó Trần Lị sinh non ngoài ý muốn, máu không ngừng chảy, tình huống cực kỳ nguy hiểm...”
U Vong không chỉ sai người lật lại hồ sơ trên Sổ Sinh Tử, mà còn âm thầm tra luôn tài liệu Bệnh viện Lăng Thành 29 năm trước. Hai nguồn cộng lại độ tin cậy rất cao.
Chúc Tầm nghe hết liền nhớ ra những chi tiết lặt vặt, trong đầu mơ hồ ghép lại thành mạch.