Nói rồi cậu còn vỗ nhẹ vai Dụ Ngôn: “Dụ Ngôn, đây là Ninh Việt Chi, Ninh tiên sinh.”
“Ừ.” Ninh Việt Chi vẫn giữ vẻ nhàn nhạt, không bộc lộ chút cảm xúc nào. Ngược lại, Dụ Ngôn ngẩn người một thoáng, trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, cậu ta suýt không kìm được mà cúi người hành lễ ngay tại chỗ.
“N-Ninh tiên sinh, chào ngài.”
Tiền bối sao tự nhiên lại thân với sư phụ mình vậy?
Chúc Tầm liếc thấy vành tai đỏ hồng của Dụ Ngôn, còn tưởng cậu ta ngại trước thái độ lạnh lùng của Ninh Việt Chi, liền ghé sát lại, hạ giọng dặn: “Dụ Ngôn, đừng căng thẳng. Ninh tiên sinh nhìn lạnh lùng vậy thôi, chứ tiếp xúc rồi thì dễ nói chuyện lắm.”
Chúc Tầm lén lút liếc sang người đối diện, giọng bỗng mang theo chút đắc ý: “Tôi với anh ấy mới gặp nhau ba lần thôi mà gần như quen thân rồi.”
Dễ nói chuyện? Mới ba lần? Đã quen thân?
“...”
Dụ Ngôn nghe xong chỉ biết lặng lẽ im bặt. Trong lòng cậu ta lẩm bẩm: Đi theo sư phụ lâu thế rồi, cũng chưa thấy sư phụ với ai dễ nói chuyện như vậy bao giờ.
Ninh Việt Chi không để tâm, chỉ nhìn Chúc Tầm: “Giờ cũng gần đến rồi, vào thôi.”
“Được.” Chúc Tầm đáp ngay, hiển nhiên vẫn nhớ rõ mục đích chính.
Hai người sóng vai đi về phía cổng lớn của Cục lưu trữ, để lại Dụ Ngôn bị bỏ quên phía sau, trong lòng thoáng dâng lên một tia xót xa.
-
Ninh Việt Chi có thẻ ra vào nên ba người thuận lợi bước vào tòa nhà chính. Chúc Tầm vừa nhìn quanh định cảm thán, thì bỗng từ chỗ rẽ vang lên một tiếng huýt sáo nhẹ.
“Cuối cùng cũng đợi được mọi người.”
Cả ba lập tức dừng bước, cùng quay về phía phát ra âm thanh. Ở góc tường bên phải, có một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang tựa lưng. Khuôn mặt anh tuấn tú, nét ngũ quan mang chút âm nhu lại có sức hấp dẫn khó tả. Đôi mắt dài hẹp của anh lúc này đang nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Chính xác mà nói, chỉ nhìn Chúc Tầm.
Người kia rõ ràng đang cười, nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra trên người anh tỏa ra vẻ lạnh lẽo và sát khí trời sinh.
Ninh Việt Chi vừa nhìn thấy gương mặt ấy, đáy mắt thoáng gợn sóng.
“Lâu không gặp, không nhận ra tôi luôn hả?” Người kia rốt cuộc cũng dời mắt, quay sang nhìn Ninh Việt Chi, khóe môi nhếch lên ba phần ý cười, giảm đi đôi chút sát khí: “... Không phải cậu muốn nhờ tôi hỗ trợ sao?”
“Anh là bạn của Ninh tiên sinh à?” Chúc Tầm theo bản năng liên hệ hai người với nhau, ánh mắt nhanh chóng đánh giá từ đầu đến chân, không hề che giấu mà còn khẽ nhướng mày khen: “Nhân viên cơ quan nhà nước đều đẹp trai vậy sao?”
Đối phương nghe vậy lập tức cong khóe môi cười.
“Cảm ơn khen ngợi. Chào cậu, làm quen lại nhé, tôi tên là U Vong.” U Vong liếc mắt nhìn người đứng cạnh mình, lại tiếp lời: “Cậu ta nói hôm nay sẽ dẫn các cậu tới tra cứu tài liệu, nên tôi đã đợi ở đây từ sớm rồi.”
Ninh Việt Chi lập tức nghe ra ẩn ý trong câu đó, hắn bước lên cắt ngang cuộc đối thoại: “Cuối hành lang có phòng nghỉ, hai người đợi ở đó, tôi và... người quen cũ có chuyện cần nói.”
Dụ Ngôn cực kỳ nhạy cảm, lập tức bắt được không khí có gì đó không đúng. Cậu ta không nói thêm mà khẽ đẩy Chúc Tầm, thì thầm: “Tiền bối, chúng ta vào trước nhé? Hình như Ninh tiên sinh có chuyện cần bàn riêng.”
Chúc Tầm gật đầu, cũng không hỏi thêm. Dù sao nghe nói mấy chỗ cơ quan công quyền này lắm quy củ, cậu mới đến chẳng muốn xen vào.
Chờ hai người đi xa, Ninh Việt Chi mới khôi phục vẻ lạnh nhạt, giọng trầm thấp: “Xem ra gần đây địa phủ nhàn nhã lắm, Diêm Vương chẳng có gì làm sao?”
“Cho phép cậu, một thiên sư đường đường chính chính đi theo bên cạnh cậu ấy, mà lại không cho tôi đến gần à?” U Vong lạnh giọng, chẳng buồn duy trì vẻ xã giao: "Ninh Việt Chi, đừng tưởng cậu ấy quên hết chuyện xưa thì cậu có thể tùy tiện tới gần...”