Đường Đường tựa vào lan can sân thượng, lạnh lùng nhìn xuống dòng sông Thames bên dưới.
Dưới ánh đèn neon lấp lánh, con sông lớn của nền văn minh Anh quốc lặng lẽ trôi từ đông sang tây, chứng kiến sự chuyển mình từ những công trình Baroque cổ điển đến những tòa nhà chọc trời hiện đại.
Hơn chục năm qua, các nhà đầu tư Anh quốc liên tục xây dựng những khu chung cư xa hoa tại đây. Chúng chiếm trọn đường chân trời London, cho phép ngắm toàn cảnh sông Thames ở góc 180 độ, chẳng cần ra khỏi nhà vẫn có thể chiêm ngưỡng biểu tượng London Eye và tháp Big Ben.
Kèm theo sự xa hoa là mức giá ngất ngưởng.
Nhưng London chẳng bao giờ thiếu các tỷ phú.
Truyền thông, tài chính, thể thao, công nghệ, và cả những thương nhân Slavic từ đồng bằng Đông Âu chuyển đến, tự xưng cung cấp dịch vụ phòng vệ.
Căn penthouse của Đường Đường được bán cho một cô gái tóc vàng Nga vừa ngoài hai mươi.
Người trả tiền là ba mẹ cô ta, còn bản thân cô thậm chí chẳng thèm đến xem, chỉ mở video call qua người đại diện, rồi chốt luôn căn hộ trị giá ba triệu bảng.
Chẳng cần săn đuổi, những thứ tốt nhất trên thế giới tự khắc tìm đến.
Muốn tiêu xài thế nào?
Muốn phóng túng ra sao?
Tất cả đều được, miễn là cô vui.
Lúc trước, Đường Đường cũng từng sống như thế.
Tiếng bước chân từ phía sau dần tiến lại gần, rồi dừng lại. Tiếng gót giày cao gót cọ vào sàn đá cẩm thạch, tạo ra âm thanh chói tai, phá vỡ lớp phòng tuyến cuối cùng trong lòng Đường Đường.
“Thấy chưa, tao biết ngay con nhỏ này trốn ở đây mà.”
Dù đã đoán trước ngày này sẽ đến, Đường Đường vẫn không thể kìm nén sự phẫn uất.
Vai cô run lên vì xúc động.
Khoảnh khắc xoay người, sợi dây chuyền hồng ngọc trong tay cô vô tình tuột khỏi.
Đường Đường theo bản năng đưa tay định chụp lấy, nhưng chậm mất một bước.
Rắc!
Viên hồng ngọc tự nhiên trong suốt vỡ tan, những mảnh vỡ nhỏ vương vãi, hoa văn chạm khắc thủ công ở trung tâm bị mạng lưới vết nứt thay thế, trông như một tấm lưới nhện.
Đó là di vật của mẹ cô.
Đường Đường quỵ xuống sàn, cẩn thận muốn nhặt những mảnh vỡ.
“Đồ rác rưởi này mà cô vẫn giữ à?” Một đôi giày cao gót nạm lông chim và kim cương giẫm thẳng lên tay cô: “Ôi, lỡ giẫm trúng gì rồi này.”
Đường Đường đau đớn rụt tay lại, ngẩng đầu lên thì bắt gặp Từ Diệu Lệ đang õng ẹo nép vào người đàn ông bên cạnh.
Cô bình tĩnh nhìn hai người trước mặt.
Một người là bạn thân tri kỷ cô nâng đỡ bao năm, dốc lòng giúp nổi tiếng. Người còn lại là người chồng mà cô bất chấp phản đối của ba mẹ, thậm chí lấy cái chết để ép cưới.
Từ Diệu Lệ khinh bỉ liếc nhìn đôi giày cao gót phiên bản giới hạn vừa giẫm lên tay Đường Đường.
“Tử Hiền, mua cho em đôi mới bù đi! Anh xem, nếu không phải vì đi cùng anh, làm sao em để gót giày dơ thế này?”
“Được, em ngoan nhất, ra xe đợi anh đi.”
“Nhưng mà…”
Từ Diệu Lệ liếc Đường Đường, đôi mắt long lanh đảo vài vòng, thấy vẻ mặt kiên định của người đàn ông bên cạnh, đành bĩu môi đồng ý.
“Thôi được, anh nhớ nhanh lên nhé, đừng dây dưa với loại cặn bã này!”
“Yên tâm, anh vẫn còn cần dùng cô ta.”
Hai người nói chuyện như thể Đường Đường không tồn tại, thì thầm to nhỏ một lúc lâu.
Từ Diệu Lệ hừ nhẹ, ngẩng cằm bỏ đi.
London luôn bất chợt đổ mưa chẳng báo trước.
Đường Đường vừa vịn lan can đứng dậy, trời đã lất phất mưa, kèm theo vài cơn gió mạnh từ Đại Tây Dương, suýt khiến cô ngã lần nữa.
Tần Tử Hiền chỉ đứng nhìn, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.
Rõ ràng ở lúc trước, anh ta vẫn là người chồng mẫu mực, lúc nào cũng nắm tay Đường Đường ngay cả khi cùng cô đi thang máy trong nhà.
Ngay khi Đường Đường vừa vịn chắc lan can, chuẩn bị xem anh ta định sỉ nhục cô thế nào, tên đàn ông trước mặt cuối cùng nhếch môi, lên tiếng.
“Ba cô chết rồi, tự sát, chết ngay tại chỗ.”
Gió lạnh từ biển thổi vào mặt cô đau rát, mưa rơi vào mái tóc rối bời, cảm giác ẩm ướt khiến da cô khó chịu.
Tần Tử Hiền không chớp mắt, nhìn chằm chằm biểu cảm trên mặt Đường Đường, như một con thú săn mồi đang tận hưởng khoảnh khắc con mồi quằn quại hấp hối.
“Ông ta nhảy từ tầng thượng văn phòng công ty nhà cô xuống, chết rất nhanh, chẳng chịu đau đớn gì đâu… À đúng rồi, còn một món quà cho cô nữa.”
Đường Đường đờ đẫn, ánh mắt mất đi tiêu cự, chẳng còn sức phản kháng khi Tần Tử Hiền tiến lại gần.
Anh ta bật một đoạn video trên điện thoại, dí sát vào mặt cô, mở loa hết cỡ:
[Sơ Đường Giải Trí tuyên bố phá sản chưa đầy một tuần, sau khi phó giám đốc Vương Sơ Lan bất ngờ qua đời, nguyên sáng lập kiêm tổng giám đốc điều hành Đường Kiếm Hoa đã tự sát vào chín giờ sáng nay, để lại thư tuyệt mệnh, nói rằng không thể trả nổi món nợ khổng lồ, lấy cái chết để tạ tội…]
Đường Đường vẫn thờ ơ.
Tần Tử Hiền thấy không thú vị, tắt video, liếc đồng hồ một cái đầy sốt ruột, quyết định đẩy nhanh tiến độ.