Chương 23

Tên nhóc này, chị ruột của mình bị người ta hắt canh vào người mà cậu ta còn có tâm trạng đứng bên cạnh xem kịch hay à, không thấy Vương Tử Duy người ta đã nhanh mắt đi tới quầy mua một phần khác rồi sao?

Phù Lương Hạ không khỏi thầm lắc đầu, cậu ta làm tùy tùng kiểu này thì cũng chỉ là loại chuyên phá đám chứ chẳng được tích sự gì.

Không có tiền đồ.

Cứ chờ xem, chẳng mấy chốc Vương Tử Duy sẽ thay thế cậu ta trở thành tùy tùng tâm phúc duy nhất của Tô Hành Thù.

Mải mê phân tích “con đường sự nghiệp” của em trai mình, Phù Lương Hạ không hề để ý Trình Hiểu Nhiễm đã rời đi từ lúc nào, cũng không biết cuối cùng Tô Hành Thù sẽ bắt cô ta trả giá đắt ra sao.

Đến khi Phù Lương Hạ hoàn hồn, cô đã thấy Tô Hành Thù ngồi xuống lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Bởi vì lúc nãy hắn ta lao tới quá nhanh nên phần lớn canh đều đổ lên người hắn ta, trông vô cùng thảm hại.

Nhưng dường như Tô Hành Thù chẳng hề bận tâm, với gương mặt có thể biến hàng vỉa hè thành đồ hiệu cao cấp, hắn ta đã biến những vết bẩn loang lổ thành họa tiết phiên bản giới hạn, vẫn đẹp trai ngời ngời không chút giảm sút.

Cổ tay hắn ta khẽ động, đẩy phần cơm trước mặt mình sang cho cô rồi cười nói: "Cậu ăn trước đi, không phải đói rồi sao?"

"Tôi sẽ không cảm ơn đâu." Phù Lương Hạ ngồi xuống, mặt không cảm xúc, chẳng hề từ chối mà nhận lấy: “Chuyện này vốn dĩ là lỗi của cậu, tôi chỉ là một quần chúng vô tội bị vạ lây mà thôi."

Cho nên, dù là che chắn trước người cô hay nhường phần cơm của mình cho cô, cô cũng sẽ không cảm ơn.

Dứt lời, Phù Liệt Đông kinh ngạc há hốc miệng: "Chị, chị đang nói cái gì vậy!"

Trời ạ, đây chính là Tô thiếu gia tự mình đưa cơm cho chị ấy, còn tự mình đỡ canh giúp chị ấy, chị ấy còn có gì không hài lòng nữa!

Ngoài dự đoán của Phù Liệt Đông, Tô Hành Thù nghe câu đó thì không những không tức giận mà ngược lại còn sững sờ, sau đó khóe miệng bất giác nhếch lên, gật đầu nói: "Ừm, tôi biết rồi, mau ăn đi."

Phù Lương Hạ không khách sáo với hắn ta, cô đói thật rồi mà cơm ở nhà ăn Thánh Lan Đức lại quá thơm, khiến cô không tài nào ngừng đũa được.

Nhìn cô gái đối diện khoác áo của mình trông càng thêm mảnh mai, hai má phồng lên vì nhét đầy thức ăn, trông như một con hamster đang gặm hạt dưa, trong mắt Tô Hành Thù lóe lên một tia hứng thú. Không giống.