Chương 16

Con nhỏ chết tiệt thích lo chuyện bao đồng.

Chìm trong cảm xúc của riêng mình, Lý Viễn Phàm không hề để ý Bạch Khả Vi đã rời đi từ lúc nào, mãi cho đến khi điện thoại đột nhiên vang lên hai tiếng “tít tít”.

Một tin nhắn được gửi tới, chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt cậu ta đã thay đổi.

“Cuối tuần này không gom đủ tiền thì mày biết hậu quả rồi đấy.”

Là tối hậu thư từ bên sòng bạc.

Nghĩ đến kết cục mà mình có thể phải nhận, hai chân Lý Viễn Phàm gần như run đến không đứng vững, phải gắng gượng đưa tay vịn vào lan can ban công thì nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ phòng học bên cạnh.

Cậu ta ngước mắt nhìn sang thì thấy con nhỏ chết tiệt thích lo chuyện bao đồng ban nãy đang được mọi người vây quanh như sao quanh trăng sáng, dường như đang bàn tán về trang sức trên người cô.

Trong chớp mắt, một ý nghĩ lóe lên, Lý Viễn Phàm đột nhiên biết làm thế nào để mình có thể sống sót.

Không phải thích ra tay nghĩa hiệp lắm sao, vậy thì nếm thử hậu quả đi!

Đôi mắt âm lãnh, trơn tuột như rắn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cô gái đang cười nói rạng rỡ ở giữa: “Phù Lương Hạ? Hừm...”

Cậu ta nhìn chằm chằm vài lần như muốn khắc ghi dáng vẻ của cô vào đầu, rồi mới lê thân thể đầy thương tích rời đi.

Bên kia...

“Hắt xì!”

Cảm giác ngứa ran đột nhiên truyền đến từ sống mũi, Phù Lương Hạ không kìm được mà hắt xì một cái.

Cái hắt xì này khiến gương mặt vốn đã có vẻ ốm yếu của cô trông càng thêm tái nhợt, đôi mắt ngấn nước, ánh nhìn ngước lên vừa yếu đuối vừa đáng thương.

Tô Hành Thù vừa bước vào cửa đã bắt gặp cảnh tượng này, đúng là mỹ nhân rưng rưng, trông thật đáng thương.

Gần như ngay lập tức, tim hắn ta không kìm được mà lỡ hai nhịp.

Ở bên cạnh, Phù Liệt Đông đã sớm chen vào đám đông, kéo cô gái đang bị vây ở giữa ra, vừa kéo vừa nói: “Sáng nay có chút việc nên không để ý đến chị được, không ngờ chị lại tự đến được đây mà không bị lạc đường.”

Đương nhiên Phù Liệt Đông nói vậy không phải vì cô bị mù đường mà là vì trường Thánh Lan Đức quá lớn, chỉ nhìn diện tích và các tòa nhà san sát đã thấy không giống một trường trung học chút nào. Mỗi lớp đều có phòng học và phòng tự học riêng, hội học sinh, khu văn phòng và phòng sinh hoạt câu lạc bộ cũng có địa điểm riêng. Ngoài ra, trường còn có sân vận động rộng hàng vạn mét vuông, nhà hát hình vỏ sò, thư viện kiểu lâu đài và cả một vườn hoa trong nhà kính... Bảo sao Phù Liệt Đông lại nghĩ cô sẽ bị lạc.