Từ khi sinh ra, Sầm Cự Sương đã yếu ớt nhiều bệnh, là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng ở kinh thành. Ngày thường, nàng rất ít khi ra ngoài, cũng hiếm khi gặp mặt người khác. Vậy mà trời xui đất khiến thế n …
Từ khi sinh ra, Sầm Cự Sương đã yếu ớt nhiều bệnh, là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng ở kinh thành. Ngày thường, nàng rất ít khi ra ngoài, cũng hiếm khi gặp mặt người khác.
Vậy mà trời xui đất khiến thế nào, nàng lại có một bí mật khó nói với vị Thái tử quăng tám sào cũng không tới kia.
Kinh thành không ai là không biết, Thái tử Bùi Thuật là một kẻ điên. Con người y hung hãn tàn bạo, quả là phí phạm cái vẻ ngoài anh tuấn hơn người kia của y.
Nàng đã từng bắt gặp ngay lúc Thái tử đang nổi điên. Y mạnh mẽ nhét con dao dính đầy máu vào tay nàng, muốn dạy cho nàng cách gϊếŧ người.
Cũng từ đó, Sầm Cự Sương không còn chút nghi ngờ gì về với những lời đồn kia nữa, cũng cố gắng tránh Bùi Thuật càng xa càng tốt.
Trong lòng nàng mang theo bí mật này mà gặp lại Thái tử ở một buổi yến tiệc trong cung.
Lúc đó, Bùi Thuật tìm mọi cách để thăm dò, xem nàng có tiết lộ bí mật kia hay không, có vạch trần chuyện y gϊếŧ người vào ngày đó hay không.
Đối với việc này, Sầm Cự Sương giữ kín như bưng. Vì muốn thoát khỏi Thái tử, nàng ho khan kịch liệt, khiến cho mặt mũi của mình trắng bệch như thể sắp “ra đi” đến nơi rồi.
Để rồi, nàng lại bị Bùi Thuật nắm ghì lấy bả vai. Y cười tà ác, tâm trạng cực kỳ vui vẻ mà nhắc đến biểu ca (anh họ bên ngoại) của nàng: "Cô (cô: cách tự xưng của Thái tử) nói cho ngươi một tin tốt, vị ca ca kia của ngươi không phải thứ gì tử tế gì đâu."
Biểu ca là người đơn thuần lại ấm áp, phong độ ngời ngời, hơn nữa còn luôn che chở cho nàng dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nghe y bôi nhọ biểu ca như vậy, Sầm Cự Sương giận dữ nói: "Ta thấy ngươi mới là thứ không tử tế thì có!"
Sau này, qua mấy lần bắt ép vô lý của Bùi Thuật, Sầm Cự Sương dần phát hiện ra bộ mặt thật của biểu ca - miệng thì nói toàn lời hay mà tâm tư lại gian xảo.
Khi nàng đã cảm thấy nản lòng thoái chí thì biểu ca lại đến cửa cầu hôn.
Thấy hôn sự sắp thành, Bùi Thuật còn cố ý đến tìm nàng để xem kịch vui nữa chứ.
Mà lúc này, Sầm Cự Sương còn đang lo lắng không biết nên làm thế nào để từ hôn...
Khi nhìn thấy Thái tử tự mình tới cửa, đầu óc vốn còn đang ong ong thì sốt nhẹ của nàng lại càng thêm choáng váng. Nàng cứ thế mà tiến lại rồi hôn y một cái.
Cũng từ đó, Bùi Thuật bắt đầu nhớ mãi đến cái hôn này.
*
Sau này, ở vô số lần chìm trong xuân tình, không có sức chống đỡ, Sầm Cự Sương chỉ hận tại sao lúc đó đầu óc nàng lại không tỉnh táo như vậy, đi trêu chọc một con chó điên.
Mỗi lần nàng giãy giụa muốn trốn, y lại càng muốn đẩy nàng vào nơi âm u, giọng nói trầm thấp đến rợn người vang lên bên tai nàng: "Đúng vậy, cô quả thật không phải thứ gì tử tế gì."
Một câu tóm tắt: Quá mệt mỏi, thật muốn đem Thái tử treo lên hàng thịt chó mà bán luôn cho rồi.
Lập ý: Theo đuổi hạnh phúc, cố gắng sống thật tốt.