Chương 9

Nửa tiếng trôi qua, chẳng có gì xảy ra.

Quản gia Thỏ ho khẽ một tiếng, tiện tay rút một củ cà rốt mới đưa đến miệng cậu để đánh trống lảng: "Ăn cơm đi."

Đám cà rốt này chính là phần quà trong túi tân thủ, một ba lô đầy cà rốt.

Trong khách sạn ngoài chỗ đó ra thì chẳng còn thức ăn gì khác, Ôn Bắc đã ăn cà rốt liên tục suốt hai ngày nay.

Với một người từ nhỏ đã hay chịu đói thì chuyện này chẳng khó chịu gì, điều khiến cậu bức bối chính là không thể nhóm lửa, chỉ có thể gặm sống.

Trong đại sảnh tầng một có rất nhiều phòng chức năng, rõ ràng còn có một khu vực được đánh dấu là nhà ăn. Nhưng cậu không tài nào đi qua tấm bình phong để bước vào.

Bởi vì nhà ăn của khách sạn cũng nằm trong trạng thái "chưa mở khóa".

Điều kiện mở khóa: Có được công thức nấu ăn đầu tiên.

Muốn giải tỏa công thức phải có ít nhất hai loại nguyên liệu. Cà rốt chỉ chiếm được một vị trí trong công thức, nguyên liệu còn lại bắt buộc phải ra ngoài tìm.

Quản gia Thỏ tiếp tục xúi giục: "Dù sao cậu cũng không phải người thuộc thế giới này, sẽ không bị ô nhiễm đâu. Chỉ cần ra ngoài là chắc chắn tìm thấy thêm đồ ăn."

Ôn Bắc ung dung cầm lấy củ cà rốt, chẳng hề dễ dàng bị dụ dỗ.

Quản gia Thỏ bê ra thực đơn trong nhà hàng cho cậu xem: "Chỉ cần mở khóa nhà hàng thì mỗi món ăn đều có thể đem bán."

Món dễ mở khóa nhất là súp bánh sủi cảo, một phần đã có thể bán được mười tinh thạch.

Ở khách sạn, thuê một phòng nghỉ theo giờ ở tầng một trong vòng một tiếng đồng hồ cũng chỉ tốn mười tinh thạch. Hiển nhiên, kinh doanh ẩm thực cũng có thể trở thành nguồn thu lớn của khách sạn.

Quản gia Thỏ còn chưa kịp dùng đến mấy lời đã chuẩn bị sẵn, liền thấy ngay giây tiếp theo, Ôn Bắc người vừa nãy còn ôm củ cà rốt, ra vẻ tuyệt đối không bước chân ra khỏi khách sạn, giờ đã đeo ba lô đứng ở cửa.

Trong tay cậu cầm con dao găm đen từ gói quà tân thủ, đôi mắt mèo đen trắng phân minh ánh lên vẻ kiên định, ánh nhìn cực kỳ quyết tâm, tựa như chẳng có gì có thể ngăn cậu đi tìm con đường làm giàu… à không, là đi tìm nguyên liệu nấu ăn.

Dù sẽ không bị ô nhiễm, nhưng vẫn phải đối mặt với tấn công.

Đặc điểm lớn nhất của đám ô nhiễm chính là khát vọng hủy diệt mãnh liệt, phá hoại đã trở thành quy tắc hành động của chúng. Nhất là khi nhìn thấy sinh vật sống, cho dù không ăn, chỉ cần xuất hiện trong tầm mắt, chúng cũng sẽ tìm cách tấn công.

Trên người Ôn Bắc hiện giờ chỉ có duy nhất một chiếc ba lô và một con dao găm, cả hai đều từ gói quà tân thủ mà ra.

Cậu từng dùng con dao găm đen này gọt cà rốt, nhưng về độ sắc bén thế nào thì vẫn chưa có khái niệm rõ ràng. Nhưng đã là đồ trong gói phúc lợi thì chất lượng chắc hẳn cũng không tệ.

Quản gia Thỏ nói mình là quản gia của khách sạn, không thể tùy tiện rời khỏi, nên không đi theo.