Chương 37

Lâm Thiên Thiên đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, cô tự tin rằng bất kể Thời Phùng Sinh làm ra hành động như thế nào, đưa ra yêu cầu như thế nào thì cô đều có thể nghĩ biện pháp ứng đối.

Nhưng không thể đi sâu hơn nữa, cô phải đợi đến khi Triệu Tây Tự từ Khánh Thành trở về tiếp ứng với cô.

Thực ra Thời Phùng Sinh cũng không có đưa ra yêu cầu gì kỳ lạ, anh ta dẫn cô đến con đường tấp nập và tìm một gốc cây cho cô tựa vào, Lâm Thiên Thiên vuốt ve thân cây xù xì, nhìn anh ta ngồi xuống cách cô không xa và lấy dụng cụ vẽ ra và bắt đầu vẽ cô.

Đám đông nhanh chóng tụ tập xung quanh, và dường như bản chất của con người là thích xem náo nhiệt.

Cô nghe thấy có người khen cô xinh đẹp, cũng có người khen kỹ năng hội họa tuyệt vời của Thời Phùng Sinh, thậm chí còn nghe thấy có người khen hai người đẹp đôi. thời phùng đương nhiên cũng nghe thấy những lời này, nhưng anh ta vẫn thờ ơ và bàn tay cầm cọ vẫn không hề dừng lại.

Lâm Thiên Thiên cứ đứng như vậy cả buổi chiều, cho đến khi hai chân cũng cảm thấy tê dại, đầu cũng bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Nếu không phải giữa chừng Thời Phùng Sinh lấy ghế cho cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thì cô thật sự sẽ hoài nghi đối phương đã nhìn thấu diễn xuất vụng về của cô và anh ta đang cố tình chỉnh cô.

Sáu giờ chiều, bầu trời u ám như sắp mưa, bức tranh của Thời Phùng Sinh cuối cùng cũng hoàn thành, nhưng anh ta lại không cho Lâm Thiên Thiên xem thành phẩm.

“Cảm ơn cô đã cho tôi cảm hứng sáng tạo.” Anh ta giơ cổ tay lên, liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền rồi mỉm cười đầy dịu dàng với Lâm Thiên Thiên: “Hôm nay tôi rất muốn mời cô về nhà cùng ăn tối, nhưng mà nhà tôi còn có một con mèo cần chăm sóc.”

Mèo?

Trái tim của Lâm Thiên Thiên đập thình thịch khi nghe thấy lời này.

Nhưng cô cũng không biểu hiện quá rõ ràng ra ra ngoài, cô cũng mở điện thoại di động của mình và nhìn thoáng qua thời gian: "Đúng là cũng không còn sớm nữa, tôi cũng phải về nhà nấu cơm cho mình.”

Thời Phùng Sinh khẽ nhướng mày: “Cô sống một mình à?”

Một lúc sau, Lâm Thiên Thiên mới gật đầu.

Thời Phùng Sinh lại mỉm cười, anh ta chợt cúi xuống áp môi vào bên tai Lâm Thiên Thiên, mùi thơm thoang thoảng của hoa dành dành dần dần xâm nhập vào ký ức, làm cho cả người Lâm Thiên Thiên lúc này cứng đờ như một bức tượng điêu khắc.

"Có thể xem như là một phần thưởng cho biểu hiện tốt của cô ngày hôm nay, hai ngày nữa tôi mời cô đến nhà làm khách, được không?"