Chương 20

Chú chó vàng của cậu bị Chương Tranh ném cho người hầu, không cho vào phòng ngủ.

Những lời Chương Tranh mặt lạnh nói với cậu, Đào Nhiên đã không còn nhớ rõ.

Chỉ nhớ ổ chăn của Chương Tranh thơm tho, rất ấm áp.

Vòng tay của Chương Tranh rất rộng, rất an toàn, trốn vào đó, sẽ không sợ gì nữa.

Sáu giờ tám phút sáng mùng bốn Tết.

Chương Tranh sau cơn say nằm trên chiếc giường lớn trong khách sạn thành phố Y, nhận được một cuộc điện thoại lạ.

"Xin chào, xin hỏi anh có phải là người yêu của anh Đào Nhiên, anh Chương Tranh không?" Giọng nói nghe có vẻ là của một chàng trai trẻ.

Trong khoảnh khắc, tim Chương Tranh đập loạn xạ, cổ như bị một con dao vô hình sắc bén kề vào, anh cố gắng giữ vững giọng nói khẽ "ừ" một tiếng, chờ đợi sự phán xét không lường trước: "Đào Nhiên đâu, em ấy đang ở đâu?"

"Anh Đào Nhiên." Chàng trai dừng lại một chút, mới nói tiếp: "Anh Đào Nhiên đã qua đời vào sáu giờ sáng nay tại bệnh viện trung tâm thành phố Y, trước khi mất anh ấy ủy thác tôi, hy vọng anh có thể giúp anh ấy lo liệu hậu sự."

Tiếng sấm rền vang, tiếng nổ trầm đυ.c mạnh mẽ dội khắp phòng ngủ.

Cơ thể Đào Nhiên run lên dữ dội, mở mắt, ngoài cửa sổ vừa có một tia chớp xẹt qua, căn phòng ngủ tối đen đột nhiên sáng rực.

Tim đập như trống dồn, nghiêng đầu, cậu càng kinh hãi kêu lên một tiếng, cả người căng cứng.

Cửa phòng ngủ không biết từ lúc nào đã mở toang, một bóng đen cao gần bằng khung cửa đứng đó, dưới ánh chớp lóe lên, một khuôn mặt trắng bệch hiện ra.

"Anh?" Sau một thoáng kinh hãi, Đào Nhiên thả lỏng, khuôn mặt kia cậu quá quen thuộc.

"Anh." Tiếng gọi thứ hai của Đào Nhiên đã rất chắc chắn.

Lật chăn ra, ấn nút đèn phòng.

Sau khi nhìn thấy vẻ ngoài khá chật vật của Chương Tranh, Đào Nhiên không kịp xỏ dép, vội vàng đi về phía cửa.

Nhưng khi tay vừa chạm vào vạt áo ướt sũng nước của Chương Tranh, Chương Tranh liền lùi lại mấy bước.

Chỉ có đôi mắt chăm chú nhìn cậu, không hề chớp mắt.

Bàn tay giơ ra của Đào Nhiên lơ lửng giữa không trung.

Phản ứng đầu tiên của Đào Nhiên là xong rồi, Chương Tranh đến tìm cậu tính sổ.

Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Chương Tranh, ánh mắt cụp xuống né tránh.

Sau đó cậu nhìn thấy tay mình.

Thon dài trắng trẻo, không có vết kim tiêm bầm tím, cũng không bị thâm đen vì hóa trị.

Lúc vừa tỉnh dậy cậu đáng lẽ phải nhận ra, đây là căn hộ tầng trệt ven sông mà cậu và Chương Tranh từng sống cùng nhau.

Âm thầm véo lòng bàn tay một cái, bây giờ không phải là mơ.

Vậy tất cả những chuyện xảy ra trước đó, chỉ là một cơn ác mộng của cậu thôi sao.

Trong khoảnh khắc, Đào Nhiên chỉ còn lại niềm vui sướиɠ không thể che giấu.

Nhưng cậu tiến lên một bước, Chương Tranh lại lùi về sau nửa bước.

Những hạt mưa rào rạt rơi trên kính, tiếng mưa bão rất lớn.

Phòng khách không bật đèn.

"Anh, anh sao vậy, anh đừng dọa em." Đào Nhiên cố chấp từng bước tiến lên, đôi chân trần trắng nõn, đạp lên sàn nhà ướt bẩn do Chương Tranh mang vào.

Vui sướиɠ tột độ, thăm dò, xác nhận.

Nhưng Chương Tranh cũng cố chấp từng bước lùi lại.

Cho đến khi bị bức tường chặn lại, không còn đường lui.

Đào Nhiên lại đưa tay ra nắm lấy tay Chương Tranh, lại bị Chương Tranh tránh đi, không nắm được.

Lại nắm, lại tránh.

Lại tránh, lại nắm.

Cho đến khi Đào Nhiên áp sát cơ thể mình vào, đưa tay lên trên, từ vai, khuỷu tay, rồi đến cổ tay, cuối cùng cũng nắm được bàn tay Chương Tranh đang giơ lên tránh né cậu.

Kéo xuống thả lỏng.

Tay Chương Tranh lạnh buốt, lạnh đến mức hơi run rẩy.

Đào Nhiên nắm lấy, rồi siết chặt, lo lắng mỉm cười với Chương Tranh.

Chương Tranh chưa bao giờ thảm hại như vậy, tóc ướt dính bết vào má, những giọt nước từ đầu tóc rơi xuống từng giọt, cả người đều thấm đẫm hơi lạnh.