Chương 48: Hình như anh mới là người cần uống thuốc

Truyền dịch tới tận rạng sáng, cuối cùng cũng xong.

Phó Đình An bế Diệp Tinh về Tê Viên, từ đầu đến cuối cô không tỉnh lại lấy một lần.

Thời gian lặng lẽ trôi trong bóng tối, cho đến khi ánh sáng ban mai len lỏi chiếu rọi, mọi thứ mới dần dần tỉnh giấc.

Phó Đình An về đến nhà lúc nửa đêm, gần như không chợp mắt được chút nào.

Anh thức đến gần sáng, thấy tình trạng của Diệp Tinh ổn định mới yên tâm nghỉ ngơi.

Diệp Tinh dụi mắt, đập vào mắt cô là gương mặt đẹp trai được phóng đại ngay trước mặt.

Cô ngây người một lúc, định gọi anh, nhưng thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh thì lại thôi.

Phó Đình An luôn dậy rất sớm, hiếm khi cô thấy dáng vẻ anh ngủ say, cảm giác thật lạ.

Hai người cứ thế yên lặng nằm trên giường.

Diệp Tinh chăm chú nhìn khuôn mặt điển trai trước mắt, càng nhìn lại càng thấy thích.

Không biết đã nhìn bao lâu, đến khi cô gần như sắp ngủ thϊếp đi lần nữa, Phó Đình An cuối cùng cũng tỉnh lại.

Sau khi tỉnh, anh không đi làm. Không phải không muốn đi, mà là không thể đi nổi.

“Chồng ơi, bế em.”

Sau cơn sốt, Diệp Tinh càng trở nên yếu ớt. Cô ngồi trên mép giường, đung đưa chân: “Em không đi được, chân đau lắm.”

Thật ra vết thương ở chân cô đã lành rồi, dù có bước xuống đất cũng chẳng đau nữa.

Nhưng trước mặt chồng mình, cô cá nhỏ nũng nịu này vốn chẳng muốn đặt chân xuống đất chút nào.

Phó Đình An vì muốn cô chịu uống thuốc nên cũng đành chiều theo.

Nhưng quá trình dỗ cô uống thuốc vẫn rất gian nan.

Vừa uống ngụm thuốc đầu tiên, Diệp Tinh lập tức không màng chân có đau hay không, chạy chân trần về phòng ngủ để trốn ly thuốc trong tay Phó Đình An.

Không chỉ phải uống thuốc, hôm nay cô còn phải truyền dịch nữa.

Nghĩ đến đây, Phó Đình An lại thấy đau đầu.

Lúc đầu khi lựa chọn kết hôn, anh đã soạn thảo một bản thỏa thuận hậu hôn nhân.

Thỏa thuận quy định, hai người không được can thiệp vào đời sống của nhau.

Nhưng bây giờ…

Anh đứng trước cửa phòng ngủ, một tay cầm thuốc, một tay cầm ly nước, bỗng thấy hình như chính mình mới là người cần uống thuốc.

“Diệp Tinh.”

Phó Đình An nhìn cánh cửa đóng chặt, giọng trầm xuống: “Ra đây uống thuốc.”

“Không ra.”

Diệp Tinh cách anh một cánh cửa, mặc dù rất muốn ra ngoài ôm anh, nhưng cô vẫn phải nhịn xuống.

Trên sàn trải một tấm thảm khá dày, Diệp Tinh ngồi trên thảm, cúi đầu nhìn chân mình, ấm ức nói: “Em đã nói là em không bị bệnh mà.”

“Chồng.”

Cô ôm chặt lấy mình, dựa vào cửa, hỏi ra câu hỏi vẫn luôn để trong lòng bấy lâu nay: “Anh có yêu em không?”

Nàng tiên cá khi lên bờ nhất định phải nhận được tình yêu.

Chồng tuy sẽ ôm cô, sẽ ở bên cô, nhưng lại chưa từng nói với cô—

Anh yêu em.

Giờ phút này, nàng tiên cá nhỏ không muốn giả vờ nữa, lấy hết can đảm để đối mặt với sự thật!

“Anh không được nói dối, phải trả lời thật lòng.”

Câu hỏi của cô xuyên qua cánh cửa, lọt vào tai Phó Đình An, khiến anh đứng sững lại.

Phó Đình An chưa từng bị ép hỏi loại câu hỏi này.

Không.

Phải nói rằng, chưa từng có ai dám đứng trước mặt anh làm ra đủ trò như Diệp Tinh.

“Cô ra uống thuốc trước đã.”

Phó Đình An ngập ngừng, né tránh câu hỏi của cô: “Chỉ cần uống thuốc, cô sẽ không biến thành bọt biển.”

Thấy anh cố tình né tránh, lòng Diệp Tinh chùng xuống.

Cô hiểu rồi.

Cô sẽ mở bản đồ ngay bây giờ, tìm đường về nhà mình.

“Diệp Tinh.”

Phó Đình An thấy trong phòng không có động tĩnh gì, còn tưởng lời mình nói có tác dụng. Anh tiếp tục dụ dỗ: “Thuốc này là thuốc đặc biệt, ngăn người cá biến thành bọt biển.”

“Tôi—”

Anh còn chưa kịp nói xong, Diệp Tinh đã mở cửa.

Cô đứng trước mặt anh, gương mặt xinh đẹp hơi tái nhợt, ánh mắt bình tĩnh.

“Đưa thuốc cho em.”

Phó Đình An: “…”

Phó Đình An hơi nghi ngờ, nhưng vẫn đưa thuốc cho cô.

Trái tim của nàng tiên cá nhỏ đã nguội lạnh. Cô nhận lấy thuốc, ngửa đầu uống cạn.

Uống xong, cô đóng cửa lại, mắt hoe đỏ, khẽ lẩm bẩm:

“Đã từng yêu.”

Và, tạm biệt.