Diệp Tinh thấy người trước mặt không có phản ứng gì, ánh sáng trong mắt dần dần tắt đi, cô không vui nói: “Thôi, em không muốn múa Hồ Thiên Nga nữa.”
Hồ Thiên Nga là điệu múa dành cho người trong lòng.
Ông chồng chậm hiểu của cô không xứng đáng được xem.
Lão phu nhân bật cười, cố ý không nhắc nhở cháu mình.
Bà đứng dậy, đi vào bếp xem canh người giúp việc đang hầm đã xong chưa.
Lão phu nhân vừa đi, Diệp Tinh tự mình đi tìm tất, định che đôi chân xấu xí lại.
Vừa rồi nghe bà cụ nói, Phó Đình An đoán ra chân Diệp Tinh bị như vậy là do học múa.
Anh ngẩng đầu, nhìn cô gái nhỏ trước mặt với dáng vẻ yếu ớt kiêu kỳ, lại nhớ đến mấy ngón chân đã biến dạng kia...
Cảm giác thật mâu thuẫn.
Một con cá ngốc yếu ớt này lại chịu đựng được nỗi đau khi luyện múa sao?
“Chồng ơi.”
Thấy Phó Đình An cứ nhìn chân mình mãi, Diệp Tinh không muốn giấu nữa.
Cô gác chân lên đầu gối anh, hung hăng nói:“Em nói cho anh biết, anh không được chê chân em xấu!”
“Nếu em vẫn còn đuôi cá thì đã chẳng có cái chân xấu này!”
Phó Đình An: “Ừ.”
Được rồi.
Trẹo chân là tại anh, ngón chân biến dạng vì học múa cũng là tại anh.
Tóm lại, tất cả đều là lỗi của anh.
Sau khi kê đơn thuốc cho Diệp Tinh xong, Phó Lương không rời đi ngay, mà đứng bên cạnh như đang chờ Phó Đình An.
Phó Đình An liếc anh ta một cái, rồi bảo Diệp Tinh ngồi nghỉ ở đây một lát.
Anh dẫn Phó Lương vào thư phòng.
Phó Lương đưa cho anh thuốc mới để điều trị cho Diệp Tinh. Đưa xong, anh ta buông một câu đầy chấn động: “Tiên sinh, ngài thật sự thích phu nhân.”
Động tác bóc thuốc của Phó Đình An hơi khựng lại.
Một lúc sau, anh nhìn về phía Phó Lương, trên mặt không có chút biểu cảm nào: “Phó Lương, anh là thiên tài y học, nhưng trong chuyện tình cảm thì không.”
“Tôi và Diệp Tinh chỉ là hôn nhân thương mại, tôi sẽ không thích cô ấy.”
Phó Lương trưng ra bộ mặt như đang nhìn kẻ ngốc.
Anh ta quả thật không phải chuyên gia tình cảm, nhưng đi theo Phó Đình An cũng nhiều năm rồi.
Nếu chỉ là một cô vợ không có tình cảm, thì ngay từ đầu——
Khi Diệp Tinh bị ngã đập đầu, cứ bám lấy anh, Phó Đình An đã chẳng thèm để ý.
Theo hiểu biết của anh ta về Phó Đình An, cùng lắm thì anh sẽ sắp xếp người khác chăm sóc cô.
Chứ không phải là tự mình chăm sóc.
Phó Lương dường như định dùng lý lẽ để thuyết phục, nhưng Phó Đình An không hứng thú với việc đó.
Anh rất tự tin vào bản thân.
Một con cá ngốc bị hỏng não làm sao có thể dễ dàng khiến anh động lòng chứ?
Phó Lương thấy anh không muốn nói tiếp thì cũng không ép.
Người mắc chứng sợ xã hội vốn không thích trò chuyện.
“Tôi đi đây, nếu phu nhân có vấn đề gì, ngài cứ gọi điện cho tôi.”
Nghĩ đến việc gọi điện phải nói chuyện qua điện thoại, Phó Lương đổi ý: “Nếu được thì ngài chỉ cần nhắn tin cho tôi là được rồi.”
Phó Đình An không nói gì, gật đầu đồng ý.
Phó Lương không ở lại ăn cơm, chỗ đông người khiến anh không nuốt nổi.
Có lão phu nhân đích thân xuống chỉ đạo, trong bếp làm rất nhiều món.
“Đúng rồi, trong tủ lạnh sao lại không có con cá nào thế?”
Bà có chút khó hiểu: “Canh cá bổ dưỡng, có thể hầm canh cho Tinh Tinh uống.”
Người giúp việc mỉm cười đáp: “Là tiên sinh dặn. Tiên sinh nói dạo này không ăn cá, nên không cần chuẩn bị nguyên liệu liên quan đến cá.”
“Lớn tướng rồi mà còn kén ăn.” Bà cụ không hài lòng: “Dì tranh thủ lúc nào đi mua một con cá, nó không ăn thì thôi, làm cho Tinh Tinh ăn.”
“Dạ.”
Ăn trưa xong, bà cụ quay về nhà cũ.
Cũng nên để vợ chồng trẻ có chút thời gian riêng tư vào cuối tuần.
Diệp Tinh có thói quen ngủ trưa, đến lúc cô tỉnh dậy, Phó Đình An đã sớm đến công ty.
Không tìm thấy người, Diệp Tinh buồn chán nằm dài trên giường, mò tìm điện thoại chơi.