Chương 9

Trình Dã tỉnh dậy từ rất sớm, lúc anh dậy, gà trong sân còn chưa gáy.

Anh không bật đèn mà mò mẫm tìm bật lửa, thắp sáng cây đèn dầu trên chiếc tủ đầu giường.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn bấc nhỏ tỏa ra, ngọn đèn nhảy nhót, soi sáng gương mặt anh.

Anh cầm đèn ra khỏi phòng.

Gian nhà chính trống không, chỉ có trên tường và cạnh cửa còn dán mấy tờ câu đối nền trắng đã cong vênh cả mép.

Những lá bùa nhiều màu chưa gỡ xuống rủ từ trên xà nhà xuống, trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi hương khói.

Trình Dã đi xuyên qua nhà chính, vào gian bếp bên ngoài.

Anh dựa vào ánh đèn dầu để nhóm lửa, rồi đun nước rửa mặt.

Chiếc chậu không biết đã dùng bao nhiêu năm, là loại chậu tráng men, đặt trên một cái giá gỗ, trên giá có một mảnh gương vỡ mất một nửa.

Trình Dã qua loa rửa mặt, nhìn vào nửa mảnh gương, khom lưng, dưới ánh lửa bập bùng vén mái tóc hơi dài của mình lên, để lộ đôi mắt đen láy, hẹp dài.

Sau tai dường như vẫn còn lưu lại cảm giác hơi thở của thiếu niên phả lên, ấm áp, lại mang theo một mùi hương gì đó không tên.

Ngay cả giọng nói cũng vậy, thanh âm lạnh lùng, nhưng âm cuối lại cứ như móc câu hướng về phía trước, sự lạnh lùng ấy tức khắc nhuốm thêm vài phần quyến rũ, mời gọi.

Trình Dã đưa tay chạm nhẹ sau tai, buông khăn mặt xuống, bắt đầu lục tìm đồ đạc.

---

Bên này, Giang Thời bị tiếng gà gáy chó sủa đánh thức.

Tháng hai, thời tiết vẫn còn lạnh, cậu hoàn toàn không muốn dậy, chỉ có thể bất lực mà giận dỗi kéo chăn trùm kín đầu.

Ba phút sau, Giang Thời đành chịu thua trước đàn gà trống trong sân nhà Giang Tuyết.

Người thì tỉnh rồi, nhưng cậu không muốn dậy.

Cậu thò một tay ra khỏi chăn sờ soạng tìm chiếc điện thoại bên cạnh gối, định chơi đẩy ô một lúc rồi mới dậy.

Khi đó, phần mềm QQ mới ra mắt chưa được bao lâu. Giang Thời nhà có tiền, căn bản không quan tâm tốn bao nhiêu dữ liệu, ngày nào cũng cầm điện thoại treo nick cày cấp.

Khoảng thời gian đến thôn Khê Liễu này cậu không có tâm trạng chơi điện thoại, tự nhiên cũng quên tắt dữ liệu di động.

Nhìn phần mềm quen thuộc này, Giang Thời do dự một thoáng, cuối cùng vẫn nhấn vào.

Bên trong có mấy chục tin nhắn, có người mượn danh nghĩa quan tâm để dò hỏi chuyện của cậu và Tống Kiến An, cũng có kẻ bóng gió chê cười cậu, người duy nhất gửi mười mấy tin nhắn chỉ có Trương Trì.

Cậu ta sợ chạm vào chuyện đau lòng của Giang Thời nên đến điện thoại cũng không dám gọi, chỉ có thể lén lút gửi chút canh gà tâm hồn trên QQ.

Giang Thời xem mà thấy hơi cạn lời, gõ chữ trả lời cậu ta.

[Bố cậu vẫn khỏe, ăn ngon ngủ kỹ, không chết không què.]

Cậu không thèm xem những tin nhắn châm chọc bóng gió của người khác, vừa định thoát ra thì phát hiện chỗ danh sách liên lạc có thêm một dấu +1.

Giang Thời nhấn vào, thấy có một lời mời kết bạn mới, trên đó chỉ có ba chữ: Tống Kiến An.

Cái người bị ôm nhầm với cậu, đứa con thật sự của nhà họ Tống.

Giang Thời không cảm xúc nhìn chằm chằm cái tên đó vài giây, cuối cùng nhấn đồng ý.

Hai phút sau, đối phương gửi tin nhắn tới. Tống Kiến An: [Chào bạn.]

Giang Thời thầm nghĩ, cậu ta cũng lịch sự phết đấy. Cậu không biết đối phương muốn làm gì, đơn giản cũng trả lời lại một câu “Chào cậu.”

Tống Kiến An: [Thứ tôi nhờ mẹ đưa cho cậu, cậu xem chưa?]

Giang Thời chậm rãi gõ [?] gửi qua.

Tống Kiến An: [Chưa thấy à? Chắc là mẹ bận quá nên quên mất rồi, lát nữa cậu nói lại với mẹ một tiếng nhé.]

Không đợi Giang Thời trả lời, tin nhắn của cậu ta tới tấp gửi đến.

Tống Kiến An: [Trường Nhất Trung khai giảng ngày 26, bài tập nghỉ đông tớ đã soạn thành danh sách rồi, đến lúc đó chia cho cậu.]

[Tuy cậu mới chuyển đến không cần làm bài tập nghỉ đông, nhưng học mà không suy nghĩ thì vô ích, suy nghĩ mà không học thì nguy hiểm. Còn mười ngày nữa, tớ tin cậu có thể hoàn thành bài tập nghỉ đông.]

Giang Thời: [...]

Tống Kiến An: [Tớ đã tìm hiểu về trường Tam Trung ở Giang Thành rồi, phong cách học tập cũng không tệ, tài nguyên giảng dạy tốt hơn Nhất Trung, nhưng giáo trình hoàn toàn khác với trường Nhất Trung ở Lâm Thành.]

Tống Kiến An: [Tớ sẽ tổng hợp giáo trình và tiến độ học tập của trường Nhất Trung ở Lâm Thành gửi cho cậu. Để đáp lại, tớ hy vọng cậu cũng tổng hợp của trường Tam Trung ở Giang Thành gửi cho tớ, như vậy mới có thể giúp chúng ta cùng nhau hòa nhập với môi trường học tập mới.]

Giang Thời đọc đi đọc lại mấy lần tin nhắn, xem đến nỗi hai mắt tối sầm lại. Bảo cậu làm gì cơ?

Tống Kiến An đợi một lúc lâu không thấy Giang Thời trả lời, không nhịn được lại nhắn tin.

Tống Kiến An: [Sao vậy? Khó xử lắm à? Tớ biết, tài liệu học tập rất riêng tư, đòi hỏi cậu thứ riêng tư như vậy đúng là rất khó xử, nhưng tớ đảm bảo với cậu, tớ tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài.]

Tống Kiến An: [Thứ mẹ tớ, cũng chính là mẹ cậu, chuyển cho cậu là những bảo bối mà tớ đã tích góp mấy năm nay. Tớ nghe họ nói thành tích của cậu cũng không tệ lắm, xem những bảo bối của tớ, tớ tin cậu đến Nhất Trung chắc chắn có thể theo kịp tiến độ.]

[...]