Giang Tuyết cầm chiếc xẻng nấu ăn đứng ở cửa bếp ngó ra: “Đừng nói chuyện nữa, ăn cơm!”
Trên chiếc bàn vuông không lớn bày mấy đĩa thức ăn, ba người ngồi mỗi người một bên.
Giang Thời bưng bát canh gà nhỏ, thổi thổi, rồi dè dặt húp một miếng. Dòng chất lỏng ấm áp mang theo hương thơm trôi xuống thực quản, cậu khẽ nheo mắt.
Không ngờ lại ngon đến thế.
Trình Dã gắp một miếng khoai tây, nghe thấy Giang Tuyết bên cạnh mở lời: “Buổi chiều con đi làm gì đấy, sao cả người hôi hám thế?”
Anh liếc nhìn Giang Thời, và một miếng cơm vào miệng: “Bên cạnh có cái công trường, con theo họ làm nửa buổi.”
Giang Thời lại chậm rãi húp thêm một ngụm canh gà. Nghe Trình Dã nói, ánh mắt cậu chuyển sang người anh.
Dưới ánh đèn, cậu thấy quần áo Trình Dã đã xám xịt đi.
Cậu không động tĩnh gì mà khẽ nhích người ra sau.
Động tác nhỏ bé này Giang Tuyết không nhận ra, chỉ có Trình Dã lặng lẽ siết chặt đôi đũa trong tay.
Giang Tuyết nói: “Con mới bao nhiêu tuổi, công trường đó vừa phải bốc gạch lại vừa phải vác xi măng, sức con làm sao nổi?”
“Không sao đâu ạ.” Trình Dã cũng nhích người ra sau, để mình cách xa bàn hơn một chút.
“Con khỏe lắm.”
“Khỏe thì đã sao? Con còn nhỏ, lỡ bị thương ở đâu thì sau này biết làm thế nào?” Bà trừng mắt nhìn Trình Dã.
“Lùi ra sau làm gì, thức ăn còn không gắp tới, ngồi lại đây!”
Trình Dã đành phải nhích lại về phía trước.
Giang Thời uống nửa bát canh gà, ăn thêm nửa bát cơm với một ít khoai tây xào là đã no, suốt bữa không hề động đến một miếng thịt gà nào.
Giang Tuyết tưởng cậu không thích ăn thịt gà, nhưng thực ra là do bà chặt miếng quá to, cả da lẫn thịt, Giang Thời thấy gặm rất phiền phức.
So với cái bao tử chim sẻ của Giang Thời, Trình Dã ăn khỏe hơn nhiều. Nồi cơm nhỏ nấu bằng bếp than hơn một nửa đã chui vào bụng anh.
Thức ăn trên bàn phần lớn đều bị anh quét sạch. Giang Tuyết càng nhìn càng thấy hài lòng, liếc mắt sang Giang Thời đang cúi đầu nghịch điện thoại chơi game Đẩy Hòm bên cạnh: “Con nhìn con xem, ăn ba ngày còn không bằng người ta ăn một bữa, bảo sao gầy như cây sào.”
Giang Thời chỉ cảm thấy mình nằm không cũng trúng đạn.
Ăn cơm xong, theo lẽ thường thì Trình Dã nên về, nhưng Giang Thời đang ngồi bên bếp lửa, gương mặt bị hơi nóng của than hun đến ửng một lớp hồng phơn phớt.
Chiếc áo hoodie rộng thùng thình, làm ẩn hiện nửa phần xương quai xanh tinh xảo.
Anh bỗng dưng không nỡ rời đi.
Giang Tuyết giữ anh lại chơi một lúc, anh bèn kê một chiếc ghế ngồi cạnh Giang Thời xem cậu chơi game Đẩy Hòm.
Đẩy Hòm là một trò chơi nhỏ có thao tác đơn giản, nhưng càng về sau độ khó càng tăng.
Giang Thời không thích suy nghĩ, cầm điện thoại đẩy lung tung, thành ra thường xuyên bị kẹt vào ngõ cụt.
Nhân vật bé xíu trong game đang di chuyển về phía trước, cậu đột nhiên cảm thấy một hơi thở ấm nóng phả nhẹ ở sau tai.
Giây tiếp theo, giọng nói trầm thấp của Trình Dã vang lên: “Đi tiếp về phía trước nữa là cậu bị kẹt ở trong đó không ra được đâu.”
Giang Thời ngẩng đầu nhìn anh một cái, ngửi thấy mùi khói bụi trên người anh.
Cậu dùng mông đẩy ghế nhích sang một bên, hoàn toàn không tin lời Trình Dã, tiếp tục đẩy về phía trước.
Sau đó, nhân vật bé xíu của cậu thật sự bị kẹt cứng trong ngõ cụt.
“...”
Giang Thời mím môi, bắt đầu một ván mới.
Chơi được một lúc, Trình Dã lại nói: “Phía trước là tường, cậu không xuống được đâu.”
Giang Thời không vui: “Rốt cuộc là anh chơi hay tôi chơi?”
Thấy mặt cậu sa sầm lại, Trình Dã có chút bối rối: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn...”
“Muốn cái gì mà muốn?” Giang Thời nói.
“Bộ anh không có điện thoại à? Nhìn chằm chằm điện thoại của tôi làm gì?”
Giang Tuyết đang cho heo ăn, nghe thấy tiếng nói chuyện, xách chiếc xô ngó vào: “Giang Thời, đừng bắt nạt Trình Dã, chơi chung với nhau thì có sao đâu?”
Giang Thời nổi tính thiếu gia, ném điện thoại vào lòng Trình Dã, đứng dậy định về phòng ngủ: “Vậy cho anh tự chơi đi, tôi không chơi nữa.”
Trình Dã cầm điện thoại của cậu đi theo sau: “Xin lỗi, tôi không có ý muốn chơi, tôi chỉ muốn cậu thắng...”
Đáp lại anh chỉ có tiếng cửa đóng sầm một cái thật mạnh.
...