Chương 7

Hoắc Tuệ Tâm sững sờ, rồi lại cười nói: "Thế cũng được, hai anh em cứ ở chung với nhau nhiều hơn, dù sao cũng là anh em, ở chung nhiều tình cảm sẽ tốt thôi."

Hoắc Vân Kiêu gật đầu, nhưng lại không lên lầu ngay mà đi đến trước ghế sô pha, cúi xuống nhặt đôi dép của Tống Hàm Ngọc.

Anh xách dép lên lầu, Tống Hàm Ngọc trong phòng ngủ đang tức giận ném quần áo lên giường, nghe thấy tiếng động, ánh mắt nhìn về phía cửa khẽ sáng lên, sau khi nhìn rõ là ai thì lại ngay lập tức tối sầm lại, biến thành sự chán ghét.

Hoắc Vân Kiêu nhìn rõ sự thay đổi biểu cảm của cậu, tự giễu cười một tiếng không thành lời, rồi bước vào thuận tay đóng cửa lại.

Hoắc Vân Kiêu: "Sao không mang dép, sàn lạnh."

Tống Hàm Ngọc mặt nặng như chì, giọng cứng ngắc: "Mèo khóc chuột giả nhân giả nghĩa, đừng bày ra bộ dạng anh trai tốt ở đây trước mặt tôi, ghê tởm."

"Cố tình xách dép lên tìm tôi để diễn trò siêng năng rộng lượng trước mặt mẹ à?"

"Được thôi, vậy anh giúp tôi mang dép luôn đi."

"Kẻ trộm vẫn là kẻ trộm, vào được cửa nhà cũng chỉ có thể làm người giúp việc."

Cậu đầy khí thế ngồi xuống giường, chiếc nệm mềm mại đắt tiền đàn hồi cực tốt, khiến mông cậu "duang duang" nảy lên hai cái kéo theo cả người.

Tống Hàm Ngọc cắn răng không thành tiếng, một tia bực bội và ngượng ngùng lướt qua đáy mắt, mím chặt môi mới gượng dậy được khí thế để chống đỡ.

Chiếc nệm tồi tệ này!

Ngày mai sẽ thay nó.

May mà trên mặt Hoắc Vân Kiêu không có ý cười, nhưng Tống Hàm Ngọc vẫn cảm thấy mất mặt, thấy Hoắc Vân Kiêu ngồi khuỵu xuống cũng vẫn không hài lòng, yêu cầu càng lúc càng gay gắt và quá đáng: "Quỳ xuống mang."

Người đàn ông cao lớn mặc vest quỳ xuống bên mép giường, hơi cúi đầu, một tay nắm lấy cổ chân của Tống Hàm Ngọc, một tay cầm lấy một chiếc dép.

Tống Hàm Ngọc theo bản năng muốn rụt chân về, không vì điều gì khác, chỉ là lòng bàn tay của Hoắc Vân Kiêu quá nóng, bàn tay rộng lớn, một tay có thể ôm trọn cổ chân của cậu, khiến cậu có cảm giác lãnh thổ bị xâm phạm, sau lưng tê dại đến căng thẳng.

Đối phương chắc chắn cảm nhận được sự khó chịu này của cậu, động tác mang dép cho cậu trở nên chậm hơn hẳn.

Tống Hàm Ngọc cười lạnh trong lòng, cố gắng nhịn lại ý nghĩ muốn rụt chân.

Lúc này, ai lùi bước người đó mất mặt, ai kêu dừng trước người đó là cháu, cậu là người được phục vụ, tuyệt đối không thể lùi bước hay dừng lại.

Tống Hàm Ngọc nín thở, mặc cho đối phương mang dép chậm như thế nào cũng không lên tiếng.