"Học sinh cấp ba ở trong nước học hành vất vả như vậy, ai cũng không làm được chuyện thất đức như thế này, ba năm đó vất vả và mệt mỏi như thế nào, chỉ cần tự học qua thì không ai làm được chuyện thất đức như thế đâu."
"Đây hoàn toàn là do nhân phẩm tôi tốt, liên quan gì đến việc có ghét anh hay không? Đừng có tự dát vàng lên mặt nữa."
Nói rồi, cậu lại chuyển giọng: "Nhưng nếu anh thực sự mong đợi như vậy, tôi cũng có thể nghe lời Sở Thành mà sửa nguyện vọng thi đại học của anh."
Nhắc đến tên Sở Thành, Tống Hàm Ngọc như đột nhiên phản ứng lại: "Khoan đã, anh nghe lén..."
Rầm!
Tiếng cửa bị đẩy ra ngắt lời cậu, âm thanh rất lớn, cho thấy người đẩy cửa đã dùng sức đến mức nào.
Hoắc Tuệ Tâm ở cửa mặt đầy giận dữ, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc: "Tống Hàm Ngọc, con muốn làm gì?"
"Con còn dám sửa nguyện vọng thi đại học của anh con, có phải bình thường mẹ đối xử với con quá tốt, khiến con không phân biệt được đúng sai phải không?"
Nhìn rõ tình trạng của hai người, vẻ mặt của bà càng đen hơn, bà nhanh chóng đi tới, một tay kéo Tống Hàm Ngọc ra: "Chân con còn giẫm lên người anh con? Còn bắt anh con quỳ trước mặt con?"
"Tống Hàm Ngọc, mẹ thấy con to gan quá rồi đấy!"
Tống Hàm Ngọc há miệng: "Con không..."
Hoắc Tuệ Tâm giận dữ quát: "Im miệng! Con không gì?"
"Nếu không phải mẹ không yên tâm lên xem anh con, có phải con còn muốn cưỡi lên đầu anh con mà tác oai tác quái không?"
Hoắc Vân Kiêu đứng dậy khỏi mặt đất, chắn giữa hai người, đáy mắt có chút bực bội: "Mẹ, chúng con chỉ đang đùa thôi."
Khi anh vào chỉ thuận tay đóng cửa lại, sợ Tống Hàm Ngọc hiểu lầm nên không khóa trái, ai ngờ Hoắc Tuệ Tâm lại có thể đứng ngoài cửa nghe lén.
Hoắc Tuệ Tâm đau lòng, giọng điệu đối với Hoắc Vân Kiêu dịu dàng hơn: "Con không cần nói đỡ cho nó, mẹ sẽ thay con trút giận."
Hoắc Vân Kiêu nhanh chóng ngắt lời bà, kéo bà ra ngoài: "Không cần, cũng không còn sớm nữa, mẹ đi nghỉ đi."
Hoắc Tuệ Tâm không muốn chọc giận Hoắc Vân Kiêu, bà đã làm mất con của mình mà lại nuôi con của người khác nhiều năm như vậy, bà cảm thấy có lỗi, bị anh nửa đẩy nửa kéo đi ra ngoài.
Trước khi rời khỏi phòng, bà quay sang Tống Hàm Ngọc: "Mẹ rất thất vọng về con, vì anh con đã nói đỡ cho con nên con hãy tự suy nghĩ thật kỹ, chuyện sửa nguyện vọng thi đại học của anh mà con cũng dám nghĩ, ngày mai phải xin lỗi anh con."
"Nếu không, tất cả tiền tiêu vặt của con sẽ bị mẹ cắt hết, cũng sẽ không cho người làm cơm cho con ăn nữa."
Sau khi hai người đi khỏi, căn phòng bỗng trở nên trống trải và yên tĩnh, Tống Hàm Ngọc đứng đó, thân hình gầy guộc, mãi một lúc sau mới nói khẽ một câu: "Con không có..."