Chương 40

Sau nhiều năm quen biết Tô Vân, họ hiểu rõ nhất một điều là Tô Vân chưa bao giờ chịu thiệt. Đứa trẻ này bình thường nhìn rất dễ gần, hay cười nói với mọi người, cởi mở đáng yêu, nhưng thực ra nếu ai chọc giận cô thì cô sẽ không tha.

Cho dù không kể đến tình cảm giữa Tô Vân và nhà họ Ô trước đây, hôm nay cô đến đây là để làm việc, mà cha con gã đàn ông béo cản trở công việc của cô, chỉ cần lý do này thôi là Tô Vân cũng có thể khiến hai cha con béo ú kia sống dở chết dở.

Ô Cẩn cũng cho rằng Tô Vân muốn đánh người. Bây giờ Tô Vân không còn chỗ dựa là nhà họ Tô nữa, anh ta lớn tiếng gọi Tô Vân: “Tô Vân, em——”

Lời còn chưa dứt thì bị một sự việc bất ngờ cắt ngang——Tô Vân đưa chân ra không phải để đánh hai cha con kia mà là đạp gãy hai trong ba nén hương trên mặt đất. Ba nén hương ban đầu dài bằng nhau, đột nhiên biến thành hai ngắn một dài.

Khoảnh khắc hương bị gãy, gã đàn ông béo đột nhiên im bặt. Khuôn mặt ông ta đột nhiên đỏ bừng, ông ta vội vàng ôm lấy cổ mình, trông như thể bàn tay mập mạp đang cố sức bóp cổ chính mình. Đứa con trai bên cạnh tưởng cha bị nghẹn, cũng chậm chạp đứng dậy vỗ lưng cho cha.

Những người khác vốn không muốn để ý đến hai cha con cố tình gây sự này. Cảnh sát đang khẩn trương điều tra các số liệu, hy vọng chứng minh sự trong sạch của bệnh viện, còn bác sĩ thì giả vờ hợp tác, làm như không nhìn thấy gì.

Đứa con trai thì ngu ngốc, chỉ cho rằng cha bị nghẹn mà thôi, còn càu nhàu cha vừa rồi cười quá lớn tiếng, nếu không thì sao lại bị nghẹn không nói được.

Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này thì chỉ cảm thấy gã đàn ông béo thật sự đã đυ.ng phải Diêm Vương, lần này gặp báo ứng rồi!

Cho dù không phải Diêm Vương thì cũng là linh hồn người vợ không vừa mắt, muốn tự mình báo thù.

Chẳng bao lâu sau, mặt gã đàn ông béo nghẹn đỏ tía, mắt trợn ngược, như người lặn xuống nước đột nhiên bị thiếu dưỡng khí dưới áp suất lớn, đau đớn và đầu óc căng phồng, như thể chỉ một giây sau mắt sẽ nổ tung.

Tô Vân phẩy tay ra hiệu cho Quỷ sai A Hưu dọn dẹp hiện trường, đặc biệt là bài vị và lư hương, chỉ có hai nén hương ngắn và một nén hương dài trên mặt đất là không được thu lại.

“Bác sĩ, ông ta rất khó chịu, khám cho ông ta một chút đi, chết ở đây thì không hay.” Tô Vân đột nhiên lên tiếng gọi vị bác sĩ đang giả vờ không nhìn thấy ở phía bên kia.

Thực ra, cảnh sát cũng giả vờ không nhìn thấy. Họ đã chứng kiến rất nhiều chuyện như thế này, đặc biệt là hai cha con này cứ như đồ vô lại, lúc ở đồn cảnh sát thì quấy nhiễu họ không yên. Vốn dĩ ban đầu nói là đi tìm người vợ mất tích, kết quả thấy vợ được người giàu có cứu giúp thì lại đổi giọng đòi tiền.

Những kẻ ngốc cũng có thể thấy rõ ràng bọn họ chính là muốn đòi tiền từ nhà họ Ô, tốt nhất là nhà họ Ô có thể cho bọn họ làm người trên người, nuôi dưỡng bọn họ cả đời!

Thêm vào chuyện Tô Vân vừa nói mời Diêm Vương Gia, trời liền tối sầm lại, mọi người trong lòng đều cầu nguyện thật sự có Diêm Vương Gia đến, tuy nói người ta không nên mê tín dị đoan, nhưng nếu thật sự có thì cũng không tính là mê tín.

Vốn dĩ gã đàn ông béo đột nhiên đá phải lư hương, mọi người thật sự cho rằng Tô Vân chỉ là lừa gạt người đàn ông đó, kết quả người đàn ông cười một hồi liền bắt đầu ho khan dữ dội và ôm cổ, bọn họ đều cảm thấy người đàn ông này diễn kịch quá nhiều, nếu có người đến kiểm tra, ai biết được liệu gã có đột nhiên nhảy dựng lên nói "Ha ha ha lừa các người, vậy mà cũng tin" hay không.

Không ai muốn bị coi là đồ ngốc, nên đều nhẫn nhịn không đi quản, xem gã có thể giả vờ được bao lâu.