Thược Dược bưng nước vào cho Tạ Hoan rửa tay, Tiết Thời Yến bảo cậu rửa tay xong thì cứ đến phòng dùng bữa trước, còn hắn thì đi thay y phục trước.
Sau khi ăn một bữa cơm nhạt nhẽo vô vị, mấy ngày nay Tạ Hoan đều rất yên tĩnh, tạm thời không dám gây chuyện nữa.
Cậu thấy đứa trẻ Tiết Thời Yến này có chút kỳ lạ, rõ ràng chỉ mới sáu tuổi mà hoàn toàn không có vẻ ngây ngô của một đứa trẻ ở độ tuổi này, thậm chí chẳng giống một hoàng tử được hoàng đế sủng ái chút nào.
Không những không hình thành tính cách kiêu căng hống hách, ngược lại còn rất tự lập.
Kỳ lạ, rất kỳ lạ!
Yên ổn được vài ngày, Tạ Hoan lại đi đọc sách mấy hôm, nhưng ngày càng thấy mình không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cuộc sống sáng năm giờ, tối bốn giờ này chẳng khác nào dân văn phòng thời hiện đại, thậm chí là còn khổ hơn, Tạ Hoan thấy mình không kham nổi rồi.
Vì chịu không nổi nữa Tạ Hoan quyết định quay đầu, tiếp tục nghĩ cách trêu chọc Tiết Thời Yến.
Ngày hôm đó, nhân lúc Tiết Thời Yến như thường lệ đến chỗ Cảnh Hựu Đế đọc sách, Tạ Hoan lặng lẽ lẻn vào bếp tìm một ngự trù đang trực bếp để xin chút đường.
Đến bữa tối, cậu chạy đến trước Tiết Thời Yến, trước mặt mọi người đổ chỗ đường vừa xin được vào món canh Kim Ngọc Phỉ Thúy mà Tiết Thời Yến ngày nào cũng uống.
Ai cũng thấy hành động này của Tạ Hoan, nhưng muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn bát canh bổ thượng hạng bị đổ vào cả một lọ đường lớn.
Mọi người: …
Tiết Thời Yến đương nhiên cũng không bỏ qua hành động này của Tạ Hoan, đến khi Tạ Hoan cất giọng điệu vui vẻ hỏi: "Tam điện hạ, ta nghe nói thêm đường vào canh rất ngon, đây là đường ta đặc biệt đến phòng bếp xin về đấy, ngài mau nếm thử đi!"
Tiết Thời Yến mặt không đổi sắc bảo Liễu Tuyền múc hai bát canh đặt trước mặt. Liễu Tuyền trách móc liếc nhìn Tạ Hoan một cái, đang do dự không biết có nên khuyên Tam hoàng tử đừng uống nữa hay không thì thấy hắn nói với Tạ Hoan: "Vậy ngươi cũng nếm thử đi."
Tạ Hoan: …
Bị ép cùng Tiết Thời Yến uống một bát canh ngọt đến nghẹn họng, cả ngày hôm đó Tạ Hoan chẳng thể nuốt nổi thứ gì.
Lại một ngày nữa trôi qua, đêm đến gần giờ Tý.
Tạ Hoan bỗng dưng "vụt" một cái bật dậy từ trên giường, dè dặt liếc mắt nhìn ra ngoài.
Cậu nhẹ nhàng xuống giường, rón rén bước từng bước về phía cửa, dùng tay nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ hé mở từng chút một. Từng động tác đều nhẹ như gió thoảng, đến mức ngay cả cung nữ đang ngủ say bên ngoài cũng không hề hay biết.
Vừa ra khỏi cửa phòng, Tạ Hoan đã nhắm chuẩn vị trí phòng của Tiết Thời Yến, cậu vén tóc xõa ra che nửa khuôn mặt, đôi mắt nhắm nghiền lại, rồi bất ngờ lao tới điên cuồng gõ cửa phòng hắn.
Tiếng "thình thình thình" rất nhanh đã đánh thức Mặc Họa, cung nữ đang ngủ ở gian ngoài phòng của Tiết Thời Yến.
Là kẻ nào to gan như vậy, lại dám làm ồn khi Tam điện hạ nghỉ ngơi!
Mặc Họa vội vàng xuống giường cầm theo ngọn nến đã châm lửa, còn chưa kịp nhìn rõ người nàng đã quát lớn: "Đêm hôm khuya khoắt còn dám gõ cửa, không muốn sống nữa sao!"
"Á á á! Hu hu hu!" Tạ Hoan vừa gào loạn xạ vừa vung tay múa chân trong không khí.
Chỉ là vóc người quá nhỏ Tạ Hoan, Mặc Họa vừa mở cửa ra không thấy ai, suýt nữa bị dọa cho giật mình, đến khi nghe thấy tiếng động nhìn xuống dưới mới phát hiện ra là Tạ Hoan.