Chương 8

Thế nhưng, Trương Tiểu Tuyền càng run hơn, nửa chữ cũng không dám thốt.

"Tiểu Lạt đi đặt trà sữa với bánh ngọt rồi, lát nhớ qua lấy mấy phần ăn, ăn nhiều một chút." Phương Kinh Nặc thấy cậu ta không đáp, hơi ngạc nhiên: "Nghe thấy chưa, Trương Tiểu Tuyền?"

Chỉ thấy đại minh tinh có dung mạo rực rỡ kia tháo hẳn kính râm xuống. Dưới tán cây lốm đốm ánh nắng, đôi mắt xám nhạt của cậu sáng lên lấp lánh, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.

Cậu cầm chiếc gương nhỏ soi qua mái tóc đen buông xõa, vài món đồ trang sức bạc khẽ chạm vào nhau leng keng.

Trương Tiểu Tuyền nhìn sững một lúc mới bừng tỉnh, cậu ấy nhớ tên mình?

Trong đoàn phim, hạng người như cậu ta chỉ là tầng thấp nhất, chuyên làm việc vặt. Đừng nói đến đạo diễn hay diễn viên chính, ngay cả tổ trưởng của cậu ta chắc gì đã nhớ tên nhân viên.

"Nghe... nghe thấy rồi ạ! Cảm ơn thầy Phương!" Cậu ta cúi gập người, giọng đầy kích động.

Phương Kinh Nặc: "..." Cậu ta bị sao thế?

Hai người vừa định đi, thì đúng lúc Dương Kha từ xe bảo mẫu bước xuống, tươi cười hớn hở như chưa từng bị cậu chỉ thẳng mặt mắng "đồ nhà nghèo" khi nãy: "Thầy Phương, cùng đi đi!"

Trương Tiểu Tuyền thấy lạ, rõ ràng đây là xe của Phương Kinh Nặc mà? Sao nhìn Dương Kha trông cứ như chủ xe thật sự vậy?

Dương Kha chạy nhanh tới, sóng vai đi cùng: "Thầy Phương, cảnh hôm nay là em đẩy anh xuống sông đó. Em không dám đẩy thật đâu, em làm động tác giả nhé, anh ngã tượng trưng thôi nha?"

Phương Kinh Nặc: "Giả quá thì khán giả sẽ thấy lộ liễu, cứ đẩy thật đi."

Trương Tiểu Tuyền thầm gật đầu, trong lòng khâm phục: Quả nhiên là người nghiêm túc với nghề!

"Vậy... cũng được." Dương Kha cúi đầu lướt điện thoại, đột nhiên hét toáng lên: "Trời ơi!"

Trương Tiểu Tuyền giật mình, suýt đánh rơi đạo cụ, gượng cười hỏi: "Có... có chuyện gì thế ạ?"

"Thầy Cố... không, phải gọi là Cố ảnh đế mới đúng! Anh ấy giành được giải Kim Đỉnh rồi!" Dương Kha gần như hét vỡ tai, vừa che miệng vừa run run vì kích động.

Niềm vui của người này, đôi khi lại là bi kịch của người khác.

Phương Kinh Nặc lập tức mở hot search, mặt tái đi ngay tức thì.

Trên màn hình, dòng chữ đỏ rực kèm ký hiệu "hot" nhấp nháy sau tiêu đề:

[Ảnh đế trẻ nhất lịch sử, Cố Cẩn Thừa.]

Thật... thật sự lấy Ảnh đế rồi?

Giữa cái nắng hơn 40 độ, người khác bị thiêu đến hoa mắt, còn cậu thì lạnh toát cả sống lưng, cảm giác như vừa ngã vào hầm băng, rét đến tận xương.

Dương Kha bên cạnh vẫn không ngừng lặp lại: "Trời ơi, Cố ảnh đế kìa!", mỗi chữ lọt vào tai cậu đều như kim châm vào tim.

Phương Kinh Nặc lảo đảo bước đến trường quay, đầu óc rối tung. Trong đầu cậu cứ vang vọng lời Tiểu Lạt dặn: "Anh nhớ cười nhiều lên nhé, đừng để bị chụp góc xấu!"

Nhưng môi cậu... chẳng thể nào nhếch nổi.

Trong trí tưởng tượng, lại hiện ra gương mặt ấy, đôi mắt trong trẻo nhưng xa cách của Cố Cẩn Thừa, cái cách hắn nhìn cậu, lạnh lùng như đang nhìn vết bụi dính trên áo.

"Xì." Chỉ cần nghĩ tới thôi, thái dương Phương Kinh Nặc đã giật giật, tức tới nổ đom đóm. Có lẽ sau này, nên tránh mặt hắn càng xa càng tốt.

Nắng chiều gay gắt chiếu xuống mặt sông, ánh sáng lấp lánh đến chói mắt. Con công nhỏ ngày thường kiêu ngạo giờ đây như vừa bị dội một chậu nước lạnh, cụp hết lông đuôi, cúi đầu lê bước tới bờ sông, bóng dáng ủ rũ đến đáng thương.

Trường quay bên bờ sông đã được bố trí hoàn chỉnh: máy quay dựng sẵn, màn hình giám sát nhấp nháy ánh sáng, đạo diễn cầm loa lớn kiểm tra lần cuối.

Hôm nay họ sẽ quay một phân cảnh quan trọng của bộ phim cổ trang quyền mưu "Bất Nhiễm Kinh Hoa", cảnh công tử ăn chơi hào hoa trong quá trình điều tra vụ án tham nhũng bị kẻ xấu đẩy ngã xuống sông.

Bộ phim này gần như hoàn toàn quay cảnh thực. Dòng sông trước mặt xanh biếc hữu tình, hai bờ liễu rủ đong đưa, những sợi cành mềm mại lấp lánh dưới gió, nước phản chiếu màu xanh mát của cỏ cây, sóng nước lăn tăn ánh lên từng đốm sáng bạc.

Chỉ chờ một tiếng hô vang:

"Bắt đầu!" từ miệng đạo diễn,

Dương Kha trong vai kẻ bịt mặt liền mạnh tay đẩy Phương Kinh Nặc ngã nhào xuống nước.

Lực hơi mạnh, Phương Kinh Nặc cảm thấy mắt cá chân mình va phải phiến đá bên bờ, cậu nhíu mày một cái. 5, 6 chiếc máy quay lập tức đồng loạt chuyển ống kính về phía cậu từ nhiều góc khác nhau.

"Ngươi là ai, ai sai ngươi đến ám hại ta!" Cậu gắng sức gào lên, tiếng khàn khàn vang giữa làn nước tung tóe.

"Cut! Thầy Phương, vừa rồi cảm xúc hơi lệch rồi, chúng ta quay lại lần nữa." Giọng đạo diễn vọng từ bờ lên.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Sau vài lần "cut" liên tiếp, mọi người đều lấy làm lạ. Bình thường, Phương Kinh Nặc nhập vai cực nhanh, hầu như chỉ cần quay một lần là qua. Hôm nay lại khác hẳn, rõ ràng không vào trạng thái.

Trong giới giải trí, ai cũng biết giữa Cố Cẩn Thừa và Phương Kinh Nặc không ưa gì nhau. Bây giờ tin Cố Cẩn Thừa đoạt giải Ảnh đế vừa lan ra, ai nấy đều hiểu tâm trạng Phương Kinh Nặc chắc chắn chẳng tốt lành gì, vừa làm việc vừa khe khẽ bàn tán, ăn dưa hóng chuyện.