Chương 32

[Còn ra sao nữa? Nghe nói sau này còn có "phòng quan sát của fan", fan được ngồi xem thẳng chương trình, chắc là bắn pháo đối diện luôn hahaha.]

[Tôi tới muộn rồi, show này ngoài Cố Cẩn Thừa ra còn ai nữa không? Sao giờ màn hình chỉ thấy mình anh ta?]

[Tôi thấy rồi! Tổng cộng có 6 khách mời, 4 người đến trước đã lên máy bay đi thành phố Z rồi. Cố Cẩn Thừa đến muộn, giờ đang chờ người cuối cùng cũng đến muộn để đi cùng.]

[Cố Cẩn Thừa mà cũng đi muộn á? Hiếm có nha!]

[Nghe nói là lỗi của trợ lý, hành lý chưa chuyển giao xong, suýt bị thất lạc, may mà tìm lại được.]

[Nói thật, Cố Cẩn Thừa thật sự đẹp trai quá đi, đè bẹp tất cả mọi người luôn!]

[Người cuối cùng tới trễ là ai vậy nhỉ?]

[Khoan đã... ống kính có thể lia sang bên phải chút không? Vừa rồi tôi thấy lướt qua có người ngồi trên vali, cúi đầu rụt cổ... có phải là Phương Kinh Nặc không?]

[Tôi xỉu, sao có thể chứ? Chắc hoa mắt rồi.]

[Tôi cũng không thấy gì cả.]

[Phương Kinh Nặc sắp vào đoàn phim rồi, sao có thể tới quay cái show nhàm chán này được, thôi tha cho Nặc bảo của tôi đi, đừng gọi tên nữa.]

...

Phương Kinh Nặc buông điện thoại xuống, trong lòng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tan nát không sao ghép lại nổi.

Cậu bỗng nhớ đến đoạn video cắt ghép mà fan "Cam Nếp Dẻo" đăng tối qua.

[Hồn ma si tình Cẩn × Con người rạng rỡ Nặc], cuối cùng vẫn là kết BE.

Giờ ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn Thừa, lại thấy trên đầu hắn hiện rõ con số "100% hảo cảm" sáng chói, Phương Kinh Nặc thoáng ngây người, toàn thân lạnh buốt, rùng mình một cái. Cảm giác thật sự như bị "hồn ma si tình" quấn lấy không dứt.

Nếu nói trước đó cậu vẫn còn nghi ngờ, thì giờ đây đã hoàn toàn tin chắc rồi.

Chương trình này rõ ràng là do cậu ký trước, vậy mà người chưa từng tham gia show nào như Cố Cẩn Thừa lại theo sau ngay lập tức.

Quả nhiên, hắn thích mình.

Phương Kinh Nặc ngẩng đầu 45 độ, khẽ nhắm mắt, bất lực chấp nhận sự thật này.

Ngay sau đó, cậu vội kéo tay áo Vương Xán bên cạnh: "Giờ hủy quay vẫn còn kịp không?"

Vương Xán: "Cậu nói xem?"

Phương Kinh Nặc: "Hu hu."

Tôi không muốn thật sự bị "gay" đâu!

Lúc này, Tiểu Lạt cũng phát hiện ra Cố Cẩn Thừa, kinh ngạc đến mức tròn xoe mắt.

Tổ quay theo hướng bình luận trong livestream mà quay đầu lại, Phương Kinh Nặc muốn trốn cũng không kịp, đành phải cứng người, cố gắng giữ thẳng lưng, tỏ ra không chịu yếu thế mà nhìn lại.

Ánh mắt của Cố Cẩn Thừa quét tới, chính diện chạm vào đôi mắt to xám tro của Phương Kinh Nặc.

Hôm nay, Phương Kinh Nặc mặc trang phục trông vừa tươi sáng vừa thoải mái, nhưng trên người vẫn là toàn hàng hiệu, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ tinh tế, cầu kỳ.

Cậu mặc một chiếc sơ mi ngắn tay họa tiết caro xanh trắng theo phong cách retro rất đặc biệt, dáng áo rộng vừa vặn rơi ngay thắt lưng, điểm nhấn là chiếc khăn lụa màu xanh ngọc kiểu "tranh sơn dầu" cột ở eo, khéo léo khoe ra vòng eo thon nhỏ, khiến người ta như được hạ nhiệt giữa cái nóng oi ả của mùa hè.

Mái tóc dưới ánh nắng hiện lên sắc nâu nhạt, tựa như bộ lông xoăn của một chú mèo Devon kiêu ngạo. Khi ánh mắt hai người giao nhau, vài sợi tóc con dựng đứng lên như bị tĩnh điện, lại càng khiến cậu giống một con mèo nhỏ đang xù lông.

Cố Cẩn Thừa khẽ dừng lại một giây, không hiểu sao bản thân lại đắc tội với đối phương lần nữa. Chỉ thấy cậu hơi ngẩng cằm, trong mắt mang theo vẻ ngạo nghễ đến cực điểm, toát ra khí chất quý tộc xa hoa đến mức phô trương.

Nếu đặt vào thời cổ đại, e rằng chính là kiểu công tử đại gia tộc ăn chơi trác táng, mỗi ngày chỉ biết tiêu tiền, rượu ngon mỹ nhân chẳng thiếu thứ gì.

Chỉ cần nhìn thôi cũng biết là loại người từ nhỏ đã được nâng niu trong nhung lụa, chưa từng phải chịu khổ ngày nào.

Cố Cẩn Thừa vốn chẳng có mấy thiện cảm với kiểu "thiếu gia không biết nhân gian khổ" như thế.

Đặc biệt là bây giờ, đã 25 tuổi rồi mà vẫn ngồi trên vali để trợ lý đẩy đi, nhàn tản như đang đi dạo ngắm cảnh.

Đôi chân thon dài trắng trẻo của cậu còn khẽ đung đưa qua lại, trên chân mang đôi bốt da thủ công tinh xảo, bên hông đính hai sợi dây chuyền bạc mảnh. Mỗi khi cậu lắc chân, hai sợi bạc lại va vào nhau phát ra tiếng leng keng giòn tan, một tiếng nối một tiếng.

Nghe đến phát bực.

Hai người cứ thế, mặt không cảm xúc, mắt to trừng mắt nhỏ, giằng co trong chốc lát, cuối cùng một trước một sau bước lên máy bay.

Dù tổ đạo diễn và nhân viên quay phim đã cố gắng hết sức để cứu vãn bầu không khí, liên tục tung ra các chủ đề được chuẩn bị sẵn, thậm chí dùng lời đùa để hòa dịu tình hình, nhưng trong khoang máy bay vẫn tĩnh lặng đến mức đáng sợ, nghe rõ cả tiếng thở.

Cố Cẩn Thừa im lặng, vốn dĩ hắn không phải người thích nói chuyện.

Phương Kinh Nặc cũng chẳng mở miệng, ánh mắt thì dán chặt vào chiếc khăn vuông buộc ở thắt lưng Cố Cẩn Thừa, đồng tử đột nhiên co lại, tim cũng bất giác hẫng một nhịp.

Chiếc khăn có hoa văn thêu chìm kia... chính là cùng mẫu với cái cậu đang thắt ở eo!