Im lặng. Một sự im lặng kéo dài thật lâu.
Phương Kinh Nặc giữ nguyên tư thế, lặng lẽ lướt màn hình suốt hai phút, mãi sau mới bàng hoàng nhận ra...
Đây... chẳng phải là... Siêu thoại CP của cậu và Cố Cẩn Thừa ư?
Mà còn tệ hơn... cậu là người nằm dưới!
Khoan đã, gạch cái dòng đó đi!
Đối với siêu thoại CP, Phương Kinh Nặc vốn chẳng xa lạ gì. Là diễn viên, mỗi lần đóng phim, cậu đều bị cắt ghép CP với mấy người khác thành, có tương tác, có nhân vật trong phim, nên bị "ghép đôi" cũng dễ hiểu. Nhưng cậu và Cố Cẩn Thừa 5 năm trong giới giải trí chưa từng nói với nhau lấy một câu, thế mà cũng có người "đẩy thuyền" được sao?
Phương Kinh Nặc nhìn chằm chằm vào khung cảnh náo nhiệt trong siêu thoại, sững sờ phát hiện... Không chỉ có người đẩy thuyền, mà còn rất nhiều người nữa kìa!
[Thấy IP rồi nhé, Nặc Nặc và Thừa Thừa đều ở thành phố B!]
[Nhìn Weibo của quản lý Cố Cẩn Thừa đi, họ vừa dự tiệc mừng công xong!]
[Có người chụp ảnh hậu trường nè! Áo khoác Cố Cẩn Thừa mặc giống hệt của Nặc Nặc! Hai người lại diện đồ đôi rồi!]
[Không, mọi người xem kỹ đi! Không phải giống, mà là cùng một cái đấy! Chi tiết y hệt luôn! A a a tôi muốn ngất mất thôi!]
[Trời ơi trời ơi, chẳng lẽ họ thật sự ở bên nhau?]
[Có thể là Nặc Nặc đi đón "ông xã" sau buổi tiệc đó (múc thêm một bát đường nữa đi!)]
[Thầy Cố sợ vợ, Nặc bảo bối ghen tuông, tôi đắm chìm trong cái thuyền này rồi, chẳng biết trời trăng là gì nữa!]
[Tổng kết đường hôm nay, Nặc Nặc yêu anh ấy đến phát cuồng!]
Sắc mặt Phương Kinh Nặc dần chuyển thành kiểu "ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại" Cái quỷ gì đây thế này?
Bịa đặt! Tất cả đều đang bịa đặt!
Cậu hoàn toàn không yêu hắn!
Cậu và Cố Cẩn Thừa vốn chẳng quen biết, lấy đâu ra đường chứ!
Đây rõ ràng là một siêu thoại lừa đảo!
Thật là phí hoài năm phút quý báu của đời mình!
Phương Kinh Nặc thở dài, định thoát ra, nhưng ngón tay lại theo thói quen vuốt xuống thêm một cái.
Đột nhiên, một video cắt ghép bật lên, trong màn hình là ảnh chụp hai người trong bộ phim đầu tay.
Lúc đó, cả hai đều đóng vai chính trong một bộ phim thanh xuân học đường.
Cậu đóng vai "lưu manh trường học" ngậm kẹo mυ"ŧ, còn Cố Cẩn Thừa đóng vai "học bá ôm sách".
Khi ấy, vì phim chiếu cùng thời điểm nên fandom đôi bên đánh nhau loạn cả mạng. Ai ngờ bây giờ, trong video này, hai người lại được ghép vào cùng một khung, phủ lên sắc hồng ngọt ngào đến mức có thể chảy thành mật.
Trong video, lúc Phương Kinh Nặc quay đầu, khóe môi khẽ cong thành nụ cười bất cần, ngay sau đó hình ảnh chuyển liền mạch sang cảnh Cố Cẩn Thừa dịu dàng gật đầu.
[Này, mọt sách, cậu có muốn đi với tôi không?]
[Đi đâu?]
[Trốn ra ngoài, biến mất, đừng để thế giới tìm thấy.]
Kỳ lạ thay, hai cảnh vốn quay ở bối cảnh khác nhau, nhưng ghép lại lại không hề lạc điệu, kỹ thuật chỉnh sửa mượt mà đến mức còn làm cho hai người "chung khung hình" bằng công nghệ giả lập.
Kèm theo phụ đề tình tứ cùng nhạc nền ngọt lịm, thoáng chốc Phương Kinh Nặc còn tưởng mình thật sự từng đóng một bộ phim như vậy.
Cậu xem hết video với gương mặt vô cảm, lòng đầy nghi hoặc của một thẳng nam...
Rốt cuộc cái này có gì đáng "đẩy thuyền" vậy?
Thế mà video ấy vừa đăng chưa đầy một phút, bên dưới đã chật kín bình luận của fan:
[Tác giả ơi! Cô là thần của tôi!]
[Ngon quá! Ăn ngấu nghiến! Xin thêm bát nữa!]
[Tác giả đừng mệt nhé, cũng đừng nghỉ nhé, thật sự có thể cắt thêm 50 tập một lúc không?]
[Đây là tập ngoại truyện "if" cuối cùng sao? Phần chính trước đó hành tôi khóc chết, giờ thấy ngoại truyện này vừa cười vừa khóc, bị cặp Thừa Nặc hành cho cả đời luôn!]
Phương Kinh Nặc nhìn bình luận cuối cùng, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên màn hình.
"Ngoại truyện if" là gì thế nhỉ?
Cơn tò mò lại nổi lên. Cậu bấm vào trang chủ của editor video kia, nickname là [Cam Nếp Dẻo].
Trang cá nhân toàn là clip cắt ghép của cậu và Cố Cẩn Thừa, hơn nữa còn chia thành cả series!
Một album có tiêu đề to tướng:
[Thể loại ghi chép/ Những năm tháng bỏ lỡ mối tình đơn phương / BGM: "Mười năm" / BGM: "Sự thật là thật lòng".]
Phương Kinh Nặc cảm thấy có điềm chẳng lành, nhưng tay lại không chịu nghe lời, ấn vào tập đầu tiên...
Hai tiếng đồng hồ sau.
Trên bàn, giấy ăn vo tròn thành từng cục chất đống như một ngọn núi nhỏ, sắp lăn khỏi mép tủ đầu giường.
"Hu hu hu..." Giọng Phương Kinh Nặc nghẹn ngào, vừa sụt sịt vừa chùi nước mắt nước mũi, ôm chặt viên đá nhỏ trong lòng, tiếng nức nở run rẩy lẫn với âm mũi nghẹn lại:
"Hức... hức... sao lại buồn thế này chứ..."
"Á... á... hu hu hu hu hu hu hu hu á á..."
Xem xong toàn bộ series, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Đây nào phải một video cắt ghép CP, mà rõ ràng là một bộ phim ngắn mang phong cách tư liệu kể về cậu và Cố Cẩn Thừa, đường thời gian, mạch truyện, và tính logic đều trùng khớp hoàn hảo với cuộc đời thật của họ, khớp đến mức có thể sánh với một kịch bản được trau chuốt tỉ mỉ.