Chương 16

Cố Cẩn Thừa... với cậu... rơi vào lưới tình...

Ba chữ đó xoay tròn trong đầu như một cơn lốc xoáy chói mắt, cổ họng Phương Kinh Nặc chợt dâng lên vị chua xót, dạ dày co thắt dữ dội không kiểm soát nổi.

Hơi muốn nôn.

Tôi xem anh là đối thủ, anh lại muốn bẻ cong tôi à?

Phương Kinh Nặc lồm cồm bò tới đầu giường. Ở đó có một hốc nhỏ cỡ nửa bàn tay được cậu cẩn thận mài giũa, trông như một cái nôi thu nhỏ, bên trong nằm yên một viên đá cuội xám nâu sẫm, bề mặt sần sùi.

Cậu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng viên đá lên, lòng bàn tay cảm nhận rõ những đường gờ gợn của bề mặt đá:

"Tiểu Hắc à, em nói xem có phải Cố Cẩn Thừa bị bệnh không?"

Viên đá trong tay theo động tác của cậu mà khẽ lắc lư, như thể đang gật đầu đồng ý.

"Đúng chứ, rõ ràng là anh ta có bệnh!"

Phương Kinh Nặc ôm đầu ngã xuống chiếc gối mềm, tóc rối bù xõa tung, bắt đầu nghiêm túc sắp xếp lại mối quan hệ giữa hai người.

Dù fandom hai bên đánh nhau tơi tả, công ty cạnh tranh lẫn nhau, quản lý thì âm thầm đấu đá, tất cả như một mớ bòng bong quấn chặt quanh họ, nhưng nếu bỏ qua hết những yếu tố bên ngoài đó...

Thật ra, cậu và Cố Cẩn Thừa đến một câu nói cũng chưa từng trao đổi, là hai người hoàn toàn xa lạ!

Cố Cẩn Thừa sao có thể...

Phương Kinh Nặc gần như phát điên, nhưng xen trong cơn điên loạn ấy lại lộ ra chút đắc ý nhỏ nhoi...

Fan của Cố Cẩn Thừa suốt ngày mắng cậu ăn theo độ hot, nhưng ai ngờ "chính chủ" lại thầm thương trộm nhớ mình cơ chứ.

A a a, cái cảm giác ưu việt bí mật này... sao lại thấy khoái chí thế nhỉ?

Không đúng, không đúng, tuyệt đối không đúng...

Cậu lập tức lắc đầu thật mạnh, Cố Cẩn Thừa là gay, mà người hắn thích lại là mình!

Thế chẳng phải mình đã nắm được điểm yếu của hắn rồi sao?

Nếu tận dụng nó một chút để hắn mất mặt thì...

Phương Kinh Nặc tự tát mình một cái "bốp", rồi lăn qua lăn lại trên giường, chăn trượt xuống để lộ cổ chân trắng nõn.

"Phương Kinh Nặc, sao cậu lại xấu xa thế hả!"

Một lúc sau, như bị một sức mạnh vô hình thúc đẩy, cậu bò dậy, nhặt chiếc điện thoại rơi trên thảm lên. Đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình ba lần mới dám mở Weibo, chậm rãi gõ từng chữ cái của "Cố Cẩn Thừa" vào ô tìm kiếm, cố tình gõ rất chậm:

"Mình đâu có định tìm hiểu hắn, chỉ là nể tình người hắn thích siêu đẹp trai thôi, xem như có tí mắt nhìn."

Cậu lẩm bẩm với viên đá cuội bên gối, mượn lý do đường hoàng này để dám đối diện với màn hình tìm kiếm.

Trang chủ tràn ngập hình Cố Cẩn Thừa nhận giải Ảnh đế.

Những cái nhướng mày, nhếch môi mà trước kia cậu chỉ thấy ngạo mạn, đáng ăn đòn, giờ như được phủ thêm một lớp filter, bỗng trở nên góc cạnh và quyến rũ lạ thường.

Người mà có "gu" rồi, nét mặt cũng khác hẳn.

Phương Kinh Nặc xoay ngược điện thoại, nhìn vào tấm gương nhỏ gắn sau ốp, đầu ngón tay khẽ chạm qua sống mày, sống mũi của mình, rồi gật đầu hài lòng với diện mạo trong gương.

Người anh ta thích là mình, mình không cần tự ti.

Ngay giây sau, khi xoay lại màn hình, sắc mặt Phương Kinh Nặc chuyển từ xanh sang tím.

Mẹ nó, mỗi bình luận khen Cố Cẩn Thừa đều kèm theo lời mỉa cậu! Thế ai chịu nổi chứ!

Cậu bực bội bóp sống mũi, định thoát Weibo, nhưng ngón tay lại vô thức bấm vào mục [Thời gian thực].

Một bài đăng vừa được cập nhật đập ngay vào mắt...

Thừa Nặc Kim Hôn Trăm Năm: [Chồng của Nặc bảo bối đẹp trai quá đi! Cố Cẩn Thừa lại có bìa tạp chí mới rồi kìa! (Hình ảnh) (hình ảnh).]

Chuyện Cố Cẩn Thừa chụp bìa tạp chí mới, cậu biết rõ, vì đó vốn dĩ là tài nguyên đáng ra thuộc về cậu!

Bìa tháng 6 cơ đấy, nhưng vì Cố Cẩn Thừa nhận giải Ảnh đế nên tạp chí đổi người ngay. Vương Xán vì vụ này tức tới mức mấy ngày liền không nuốt nổi cơm.

Phương Kinh Nặc bấm vào ảnh, cảnh tượng hiển thị khiến vành tai cậu đỏ bừng lên một cách khó hiểu.

Trong ảnh, Cố Cẩn Thừa nửa nằm trong bồn tắm, tóc ướt sũng dán sát bên cổ, áo sơ mi trắng bị hơi nước làm ướt, ôm khít lấy l*иg ngực, phác họa rõ ràng từng đường nét cơ bắp săn chắc.

Điều khiến đồng tử cậu co rút dữ dội hơn là... Trong ảnh còn có một "nhân vật nhỏ đỏ mặt xấu hổ" dạng hình tròn tròn mềm mềm, đang dán người vào bụng đối phương...

Khoan, theo cách gọi trong fandom thì thứ đó được gọi là "búp bê bông..."

Đang nằm úp mặt lên cơ bụng của hắn, khóe miệng còn được vẽ thêm hai vệt nước dãi.

Thật là ngốc nghếch...

Khoan đã... Phương Kinh Nặc nheo mắt, ánh nhìn khóa chặt vào đôi mắt xám nhạt, chiếc mũ beret jean và bộ đồ hồng, vàng đậm chói mắt của con búp bê kia.

Đó chẳng phải là trang phục mà cậu từng mặc khi tham gia sự kiện năm ngoái, được các tạp chí thời trang khen nức nở là "đẹp trai đến mức phá vỡ giới hạn" sao?

Mà hình như con búp bê đó... mang tạo hình của cậu?

Trong lòng dấy lên một cảm giác không thể tin nổi, Phương Kinh Nặc phóng to ảnh, đọc kỹ lại dòng caption của người đăng...

Ơ... cái "Nặc bảo bối" kia chẳng phải là... cậu à?

Ngay lúc đó cậu mới nhận ra, bài đăng này còn kèm theo một hashtag: [Siêu thoại Thừa Nặc].

Hiếu kỳ như con mèo cào cửa, Phương Kinh Nặc mơ màng, ngơ ngác nhưng ngón tay đã nhanh hơn não, ấn vào đó.

Ngay sau đó, trước mắt cậu như có một luồng ánh sáng thiêng liêng, một thế giới hoàn toàn mới mở ra...