Chương 11

Tôn Nhạc Trung: “Rồi, đừng có ồn ào nữa. Móc điện thoại giao ra đây.”

Tạ Tinh nhụt chí, chậm chạp móc chiếc điện thoại màu đen từ bên trong ngăn bàn ra, động tác đau khổ phải ngang với tử tù chuẩn bị bước ra máy chém. Vào khoảnh khắc sinh tử kia, hắn hấp hối giãy giụa thêm một câu:

“Cậu ta cũng có điện thoại.”

Có chết cũng phải kéo theo cái đệm lưng cho mình.

Không đợi ông mở miệng nhắc nhở, Du Thịnh dứt khoát lấy điện thoại của mình ra không một chút lưu luyến.

Hai chiếc điện thoại một đen một trắng, thậm chí nhãn hiệu và kiểu máy đều giống hệt nhau.

Để chúng cạnh nhau, trông xứng đôi đến lạ.

Tạ Tinh cảm thấy Du Thịnh là một tên vô cùng đáng ghét, chẳng những không giúp đỡ hắn thì thôi, lại còn bỏ đá xuống giếng.

Tôn Nhạc Trung hài lòng cầm hai chiến lợi phẩm rời đi.

Sau khi lòng đau như cắt nhìn ông cầm bảo bối của mình đi mất, Tạ Tinh quay sang chất vấn Du Thịnh:

“Cậu có biết hành vi của mình đã gây ra tổn thương lớn thế nào cho vợ tôi không? Sau rồi tôi lại phải dỗ dành cô ấy đó.”

Du Thịnh: “...”

Tạ Tinh lại than phiền: “Cậu ấy mà, cái người chẳng có chút lưu luyến với vợ như thế chẳng bao giờ hiểu được đâu.”

Bây giờ Du Thịnh mới hiểu ra vấn đề, thì ra tên ngốc này xem điện thoại như vợ nhỏ… Y có chút dở khóc dở cười, nào có ai lại diễn tả ví von lạ lùng như thế chứ…

Tạ Tinh nheo mắt, nhìn trong mắt Du Thịnh thoáng hiện ý cười thì lại càng thêm bực bội, tức giận mắng:

“Cậu còn dám cười à? Đều là do cậu không chịu phối hợp với tôi mà, bằng không làm sao ông ấy có thể cướp vợ tôi đi chứ. Không ngờ rằng Tôn Nhạc Trung của chúng ta lại có đam mê cướp vợ người khác như thế, thật sự bội phục.”

Chính bản thân Tạ Tinh cũng không ý thức được mình sẽ vô thức nói nhiều thật là nhiều khi ở cùng Du Thịnh, một lời nói ra, kéo theo một hàng dài kích động tuôn trào.

Du Thịnh không hề che giấu nụ cười của mình, đúng thật là y cố ý làm như thế, ai bảo đứa nhỏ này nói chuyện toàn giẫm không trượt phát nào trên nỗi đau của y.

“Thằng nhóc này, làm gì đấy? Sao lại bắt nạt bạn học hả?” Khuôn mặt gầy nhom cùng nụ cười “giả dối” của Tôn Nhạc Trung một lần nữa xuất hiện bên ngoài cửa sổ hù doạ Tạ Tinh sợ mất mật.

“Ôi mẹ, viện trưởng ơi! Ngài đừng có xuất hiện như bóng ma thế chứ, hù chết em.”

Ông cầm xấp bài thi trong tay, cuộn chúng lại rồi gõ boong boong lên đầu Tạ Tinh, nói:

“Quên nhắc anh, viết bản kiểm điểm 1000 chữ, đọc vào buổi kéo cờ thứ hai.”

Tạ Tinh: “Dạ?”

Sao lại còn phải viết bản kiểm điểm nữa?

Theo hắn biết, văn phòng của Tôn Nhạc Trung cách dãy phòng học chính mấy tầng lầu lận, chỉ vì muốn nhắc mình viết bản kiểm điểm mà đầu tư hẳn thêm một vòng nữa cơ á?

Nhiệt huyết vậy sao…

Tôn Nhạc Trung lại nhìn về phía Du Thịnh, giọng nói xoay chuyển nhẹ nhàng đến lạ:

“Còn em, buổi kéo cờ hôm thứ Hai em có thể lên chia sẻ một chút về phương pháp cải thiện khả năng học tập được không? Thầy muốn khích lệ đám trẻ này ấy mà.”

Du Thịnh đồng ý ngay lập tức.

Chờ sau khi viện trưởng đi khuất, Tạ Tinh không hài lòng phàn nàn:

“Nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ? Rõ ràng đều cùng bị tịch thu điện thoại như nhau, tại sao tôi lại bị yêu cầu viết bản kiểm điểm còn cậu lại được đại diện lên truyền cảm hứng? Ngài Tôn hơi bị thiên vị lộ liễu rồi đó.”

Du Thịnh bâng quơ thốt ra một câu: “Có thể là do trình độ của tôi khá ổn.”

Tạ Tinh: “...”

Hắn cạn lời: “Ha, cậu giỏi cậu có quyền.”

Gì mà ổn cơ chứ, phải là quá giỏi mới đúng. Khi Du Thịnh thốt ra câu đó, có là ai nghe thì cũng muốn đánh y một trận.

Du Thịnh thản nhiên lật một trang sách rồi nói:

“Đúng thế, tôi có quyền mà.”

Tạ Tinh: “Cậu nên cảm thấy may mắn vì mình không thích nói chuyện, bằng không với cách nói chuyện thiếu đánh này của cậu, không sớm thì muộn cũng bị người ta trùm bao tải.”

Giờ thì hắn cũng hiểu vì sao Du Thịnh lạnh nhạt kín tiếng, bởi vì người này thốt ra đến câu thứ hai thôi là đủ chọc người khác phát điên rồi.



“Nãy cậu đi đâu đó?”

Tạ Tinh cố gắng dành ra chút thời gian trong buổi tự học tối buồn tẻ đến nao lòng để hỏi cái người vừa mới biến mất gần một tiết học.

Du Thịnh: “Không có gì.”

Tạ Tinh kéo dài giọng: “Ò~~”

Buổi tự học tối kết thúc, Du Thịnh thật sự không chịu nổi bộ dáng tinh thần sa sút của Tạ Tinh nữa, y nắm tay áo của hắn rồi kéo ra ngoài, vừa đi vừa nói:

“Tôi có cách giải quyết.”

Tạ Tinh vốn còn đang khó chịu vì bị đối phương túm tay áo lôi xềnh xệch đi, vừa nghe vậy lập tức vui vẻ, ngay cả ánh mắt cũng toả sáng lấp lánh: “Cách gì thế?”

Du Thịnh liếc nhìn hắn rồi đáp:

“Đừng vội mừng, có điều kiện.”

Tạ Tinh: “...”

Hắn biết ngay mà, làm gì có chuyện dễ ăn như thế.

Lại nói, hắn hành nghề lăn lộn hai năm, từ trước tới nay chưa từng bị ai bắt được điện thoại, ấy thế mà chỉ vừa dính tới Du Thịnh thôi là xui xẻo ập tới liền.