“Tới, hai chúng ta đánh một trận ra trò nào!” Tạ Tinh vén tay áo lên, giọng điệu đầy hung hăng.
Du Thịnh nhíu mày nhìn người đối diện mình, bắt đầu thương lượng:
“Hôm nay chúng ta không đánh, có được không?”
Bộ dạng hiện tại của Tạ Tinh bây giờ thật sự rất đáng lo ngại, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, dưới mắt thâm quầng, cơ thể cũng gầy đi trông thấy, dẫn tới khi hắn kéo tay áo lên, cánh tay kia chẳng còn mấy lạng thịt.
Du Thịnh cảm thấy có gì đó đang cực kỳ không ổn, vì sao Tạ Tinh lại sụt cân nghiêm trọng như thế?
Hắn không thèm để ý, một đấm lao thẳng về phía Du Thịnh, “Nói nhảm ít thôi, bảo cậu đánh thì cậu cứ đánh tôi xem nào.”
Du Thịnh vươn tay giữ chặt nắm đấm suýt nữa thì hạ cánh trên mặt mình lại, giọng điệu có đôi phần khuyên nhủ ẩn giấu:
“Để lần sau đi.”
Tạ Tinh liếc xéo y một cái, khoe khoang nói: “Tên họ Du này, đừng bảo là cậu sợ đấy nhé?”
Y không còn cách nào khác đành phải bất đắc dĩ hùa theo: “Phải, tôi sợ lắm.”
Ngay lập tức, Tạ Tinh cảm thấy sung sướиɠ như thể bản thân sắp bay lên trời vậy, hắn đắc thắng nghênh ngang xoay người đi vài bước… ấy, không đúng lắm nhỉ? Con đường này sao lại có chút… lắc lư.
Dưới chân lảo đảo bước hụt, hắn loạng choạng rồi ngã vật xuống đất. À thì ra không phải con đường này có vấn đề, là hắn có vấn đề.
Du Thịnh trơ mắt nhìn vị đại ca kia nghiêng ngả liêu xiêu trong gió, đang tính đi lên dìu thì người kia đã ngã vật xuống đường.
Y hốt hoảng chạy tới, ngồi xổm xuống vội hỏi:
“Này, cậu có sao không?”
Bàn phím trong lòng Tạ Tinh gảy tung bay, khoé môi hơi gợi lên nụ cười đầy gian xảo, đôi mắt cũng sáng lấp lánh:
“Cậu lại gần đây chút đi.”
Du Thịnh có phần nghi ngờ, xong vẫn nghe theo lời hắn, nào ngờ khoé môi chợt nóng rực, còn bản thân cũng ngơ ngác ngồi im như tượng đồng.
Trông thấy vẻ mặt hoang mang tột độ kia của Du Thịnh, Tạ Tinh cho rằng trò đùa dai của mình đã thành công tốt đẹp, cười haha vang vọng, vui như muốn bay lên, đôi mắt màu hổ phách còn lộng lẫy hơn cả dải ngân hà vài phần.
Đánh nhau với Du Thịnh thực sự rất vui.
Chỉ đáng tiếc là, hắn sắp không qua khỏi rồi.
Bóng tối đột ngột bao trùm, âm thanh hoảng hốt pha chút nghẹn lại dồn dập của Du Thịnh tràn ngập bên tai:
“Tinh Tinh, cậu làm sao vậy?”
Du Thịnh vừa mới lấy lại tinh thần sau cú sốc vừa rồi, nhìn người trước mặt mình đang có dấu hiệu dần lịm đi, một tay y ôm lấy Tạ Tinh, một tay run rẩy hoảng loạn móc điện thoại muốn gọi cấp cứu, nào ngờ lại bị bàn tay gầy guộc trơ cả xương của hắn nhẹ nhàng đè lại.
Rõ ràng sức lực kia chẳng có bao nhiêu, vậy mà Du Thịnh lại không có cách nào tránh được.
“Đừng gọi, vô dụng thôi.” Thanh âm suy yếu chầm chậm vang lên, bên khoé môi vẫn còn vương nụ cười.
Du Thịnh đột nhiên có dự cảm không lành:
“Vô dụng… Ý cậu là sao?”
Chàng trai trẻ trong lòng cũng chẳng còn sức lực để đáp lại y nữa.
….
Trong bệnh viện, Du Thịnh dựa vào tường nhìn chằm chằm vào ba chữ “Phòng phẫu thuật”.
Từ trước tới giờ, y chưa bao giờ tin vào thần linh hay đức phật, nhưng vào thời khắc này, Du Thịnh đang thầm cầu nguyện Phật tổ linh thiêng, phù hộ cho lời thỉnh cầu của y. Nhưng nguyện vọng chung quy cũng chỉ là nguyện vọng.
Bác sĩ mặc áo blouse trắng đẩy cửa đi tới trước mặt Du Thịnh, giọng điệu đầy đau thương:
“Thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Nghe vậy, Du Thịnh ngẩn người đứng như trời trồng. Qua một lát, y khom người rồi từ từ ngồi xụp xuống.
Trái tim truyền tới từng cơn giày xéo đau đớn khôn cùng, nhưng hốc mắt lại khô khốc, thì ra khi con người ta đau đớn tới cực điểm, nước mắt như bị kìm hãm lại chẳng thể giải thoát, không thể khóc được.
Làm sao chuyện này có thể xảy ra được cơ chứ? Rõ ràng mới cách đây không lâu, ngôi sao nhỏ đó còn nhảy nhót tung tăng trước mặt y, rõ ràng vừa mới đây thôi, ngôi sao nhỏ của y còn hẹn đánh nhau một trận.
Tại sao lại là ung thư giai đoạn cuối cơ chứ?
Vì sao y lại chẳng thể nhận ra.
Có phải nếu như y phát hiện ra sớm hơn thì mọi chuyện sẽ không đi tới bước đường này?
Y đã phải rất vất vả mới tìm được hắn mà….