Chương 33: [Anh ơi, có chuyện! Mau tới cứu em! QAQ]

Ha, cậu đã sớm nhìn thấu mọi chuyện!

Lý Tư Viễn: "..."

"Đừng ngại mà! Em đâu có nói không cho anh dính lấy em." Giản Phồn Tinh bẽn lẽn, chọc chọc vào anh, "Dù sao cũng là đôi vợ chồng son, thân mật quấn quýt không rời là chuyện dễ hiểu mà."

"..." Ông chồng hờ trừng mắt nhìn cậu một cách dữ dằn, sau đó không nói gì, mặt không cảm xúc bỏ đi.

Chỉ để lại một bóng lưng cao ngạo và lạnh lùng.

Hả? Thẹn quá hóa giận sao?

Bị nói trúng tim đen nên tức giận à?

"Đi rồi, đi rồi! Anh họ tôi đi rồi." Nhìn thấy đại lão rời đi, bộ ba vẫn trốn bên cạnh lặng lẽ quan sát trận chiến lập tức chạy ùa tới.

"Chị dâu, anh không sao chứ?" Văn Vũ Hiên nhìn Giản Phồn Tinh với vẻ mặt lo lắng, thì thào hỏi: "Anh họ tôi không… bạo hành anh chứ?"

Giản Phồn Tinh khó hiểu lắc đầu: "Không có mà!"

"Cậu là người đầu tiên dám mắng anh ấy trước mặt anh ấy mà vẫn đứng đây nguyên vẹn đấy!" Văn Cận cảm thán đầy kính nể.

Lưu Đình cũng giơ ngón cái tán thưởng: "Cừ thật!"

Giản Phồn Tinh: "..."

"Tôi mắng anh ấy lúc nào?"

"Anh nói anh ấy dữ dằn, còn mắng là "quân tử giả tạo" nữa!" Văn Vũ Hiên thì thào, "Mặc dù mọi người đều biết anh ấy rất dữ, nhưng chưa từng ai dám nói thế trước mặt anh ấy."

Văn Vũ Hiên nhìn cậu với ánh mắt sùng bái: "Chị dâu Phồn Tinh, dũng cảm thật!"

"..."

Dũng cảm cái đầu ấy, cảm ơn!

Nếu lúc đó cậu biết Lý Tư Viễn đứng ngay sau lưng mình, đảm bảo cậu sẽ nói 8 thứ tiếng khác nhau để nịnh nọt, thổi phồng anh ấy lên tận trời xanh.

Đáng tiếc, sau lưng cậu lại không có mắt.

Khinh địch rồi.

"Đúng rồi, chị dâu, vừa rồi anh họ nói gì với anh vậy?" Văn Vũ Hiên tò mò hỏi: "Sao em thấy anh đút sushi cho anh ấy mà?"

"Đút nửa chừng còn tự mình ăn nữa. Bọn em tò mò chết mất."

Giản Phồn Tinh: "Tôi thấy sushi ngon quá, muốn chia sẻ với anh ấy, nhưng anh ấy sợ tôi đói nên nhường miếng cuối cùng cho tôi."

Văn Vũ Hiên nghe mà cảm động phát khóc: "Hai người yêu nhau quá trời luôn ấy!"

Giản Phồn Tinh: "..."

Cái cậu em họ này... đúng là có vẻ không được thông minh cho lắm.

"Mấy cậu... đều là bạn thân à?" Cậu chỉ vào chàng trai mặc vest tím sặc sỡ, tóc vuốt ngược đang đứng cạnh họ.

Lưu Đình gãi đầu, áy náy nói: "Xin lỗi chị dâu... Lúc nãy không biết là anh, đã mạo phạm rồi."

"Chủ yếu là anh... đẹp quá, tôi nhất thời không kìm lòng được..."

Văn Vũ Hiên mạnh tay vỗ vai Lưu Đình, trừng mắt răn đe: "Cậu còn dám nói nữa! Bình thường chơi bời thì thôi đi, nhưng cũng phải nhìn xem hôm nay là dịp gì chứ, lên là tán tỉnh!"

"Cũng may vừa rồi anh họ tôi không nhìn thấy, không thì cậu chết chắc đấy!"

Giản Phồn Tinh cảm thấy xem mấy người này cãi nhau cũng khá thú vị, liền nhấc ly champagne lên vừa uống vừa xem.

Khu vực bàn ăn này người đến người đi liên tục, thỉnh thoảng có vài ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ hoặc thăm dò lướt qua. Giản Phồn Tinh hoàn toàn phớt lờ, ung dung tận hưởng.

Tuy nhiên, cậu không để ý người khác, nhưng điều đó không có nghĩa là người khác không tìm đến cậu.

Lúc đang cùng nhóm ba người ngồi trò chuyện ở khu vực nghỉ ngơi cạnh bàn ăn, hai người đàn ông bất ngờ đi tới.

"Ồ! Đây chẳng phải là tên vô dụng lúc nào cũng theo sau Phó Trác Thần sao? Hôm nay... tự ra ngoài rồi à?" Một thanh niên với dáng vẻ công tử bột khinh khỉnh bước tới, cất giọng mỉa mai.

Người đàn ông bên cạnh, mặc bộ vest lịch lãm, liếc nhìn "kẻ vô dụng" trong lời nói một lượt, cười nhạt tiếp lời: "Không hổ danh leo được cành cao! Ăn mặc cũng khác hẳn rồi nhỉ!"

Giản Phồn Tinh nhíu mày. Hai người này bị bệnh à? Còn cố ý chạy đến trước mặt mình để mắng chửi nữa.

Nhưng từ lời họ nói, không khó để nhận ra rằng hai người này có khúc mắc với nam chính Phó Trác Thần. Vì không làm gì được anh ta, nên chuyển sang chế giễu nguyên chủ. Nhìn thấy cậu hiền lành dễ bắt nạt, họ mới dám lộng hành như vậy.

Không chỉ Giản Phồn Tinh khó chịu, mà ba người bạn mới của cậu cũng tỏ vẻ không vui.

Văn Vũ Hiên lập tức giận dữ nhảy dựng lên, chỉ vào hai kẻ kia quát: "Họ Kỷ kia, mày gọi ai là đồ vô dụng hả?"

Dám mắng chị dâu tao trước mặt tao, coi tao chết rồi chắc?

Kỷ Khải nhướng mày, nhìn cả bọn từ trên cao xuống, giọng điệu ngông nghênh: "Liên quan gì đến cậu? Tôi chào hỏi Giản Nhị thiếu gia mà cần cậu xen vào à?"

Cuộc tranh cãi ồn ào thu hút không ít ánh mắt xung quanh.

"Phồn Tinh, đừng sợ! Đáp trả họ đi, bọn tôi ở đây không để họ bắt nạt cậu đâu!" Lưu Đình đập tay lên vai cậu, khí thế hừng hực.

Giản Phồn Tinh điềm tĩnh lấy điện thoại ra: "Chờ chút, tôi nhắn tin cái đã."

Văn Cận, người ngồi gần nhất, tình cờ liếc qua màn hình điện thoại của cậu. Thấy cậu mở khung chat với tên "Người đàn ông khiến trái tim rung động", anh không khỏi kinh ngạc: "?"

Cái quái gì? Tình huống này mà còn tán trai được à?

Giản Phồn Tinh cúi đầu gõ: [Anh ơi, có chuyện! Mau tới cứu em! QAQ]

Kỷ Khải thấy cậu ngồi im lặng nghịch điện thoại, tưởng rằng cậu vẫn như trước đây, nhút nhát không dám phản kháng, liền được nước làm tới: "Sao không nói gì vậy, Giản Phồn Tinh? Lâu không gặp, cậu câm rồi à?"

Nhắn xong tin, Giản Phồn Tinh mới ngẩng đầu lên: "Cậu đang nói chuyện với tôi sao?"

Kỷ Khải hừ lạnh: "Nhảm nhí! Tôi nói từ nãy giờ không phải nói với cậu thì với ai?"

Giản Phồn Tinh làm vẻ mặt ngây thơ: "Thật à? Vậy mà tôi cứ tưởng nãy giờ chó đang sủa."

"Phụt." Câu nói vừa dứt, Văn Cận và mấy người bên cạnh đều không nhịn được cười phá lên.

Sắc mặt Kỷ Khải tối sầm lại, tức giận quát: "Cậu dám mắng tôi là chó?"

"Tôi đâu có nói." Giản Phồn Tinh nhún vai: "Là tự cậu nói đấy chứ."

Những người xung quanh nhìn thấy bộ dạng giận điên của Kỷ Khải và đồng bọn cũng bật cười đầy chế giễu.