Nhϊếp Dung trời sinh đã xinh đẹp, quyến rũ động lòng người. Vì thế, phụ thân nàng nuôi tham vọng gả con vào nhà quyền quý, mong nhờ đó mà thăng quan tiến chức, một bước lên mây. Về sau, ông để mắt đến …
Nhϊếp Dung trời sinh đã xinh đẹp, quyến rũ động lòng người. Vì thế, phụ thân nàng nuôi tham vọng gả con vào nhà quyền quý, mong nhờ đó mà thăng quan tiến chức, một bước lên mây.
Về sau, ông để mắt đến Nghiêm Từ, thế tử của phủ An Dương Hầu.
Người trong kinh thành đều châm chọc cười nhạo: “Thế tử là người cao quý, thanh nhã như ngọc, phong độ hơn người. Sao có thể chỉ vì một nữ nhân xinh đẹp mà chịu hạ mình kết thân với nhà của một viên quan lục phẩm?”
Thế nhưng hôn sự ấy cuối cùng vẫn được kết thành. Mọi người ai cũng kinh ngạc, nghĩ mãi cũng không hiểu vì sao.
Nhϊếp Dung cũng không hiểu, nàng cảm thấy vị thế tử này không đứng đắn như lời đồn, mà trái lại còn khá háo sắc.
Nhưng chưa kịp thành thân thì Hầu phủ đã gặp biến cố. Phụ thân Nghiêm Từ mất mạng, đến tước vị cũng không còn.
Phụ thân Nhϊếp Dung không chút do dự mà trở mặt, tang sự còn chưa xong ông đã vội vàng hủy hôn, rồi tìm cho nàng một vị hôn phu mới.
Nào ngờ một năm sau, khi ngày thành thân sắp tới gần thì triều đình lại biến động. Nhờ mưu trí, Nghiêm Từ một lần nữa lại được phong hầu, kế thừa tước vị An Dương Hầu. Đồng thời hắn nhậm chức Ngự sử đài, nắm trong tay quyền sinh sát triều thần.
Sau biến cố ấy, Nghiêm Từ không còn là vị thế tử ôn hòa năm xưa. Hắn dùng đủ loại thủ đoạn cay nghiệt để tra xét khiến triều đình người người khϊếp sợ, trở thành một Diêm Vương sống đúng nghĩa.
Quần thần ai cũng nơm nớp sợ hắn lật lại những món nợ cũ.
Nhϊếp gia càng sợ hãi hơn, cả nhà lập tức đóng cửa không dám ra ngoài, ngày ngày đều sống trong lo sợ bất an.
Thế nhưng, Nghiêm Từ vẫn tìm đến tận cửa Nhϊếp gia. Ngồi ung dung dưới chính đường, hắn thong thả mở lời: “Nghiêm mỗ tài đức hèn mọn, nay xin cầu thân với phủ gia.”
Tất cả mọi người đều hiểu rõ, hắn muốn cưới nàng về chỉ để từ từ tra tấn, trả lại sự nhục nhã năm xưa.
Nhϊếp Dung hiểu rõ mình khó tránh khỏi kiếp nạn này, trước ngày xuất giá đã an bài luôn cho hậu sự của bản thân.
Qua đêm tân hôn, quả thật nàng đã bị hắn giày vò thê thảm, nhưng nàng vẫn còn sống.
Một tháng trôi qua, hắn chưa từng nở một nụ cười với nàng, nhưng nàng vẫn còn sống.
Ba tháng trôi qua, hắn thường dùng lời lẽ cay độc với nàng, nhưng nàng vẫn còn sống.
Nửa năm trôi qua, nàng phát hiện bản thân bị bệnh cung hàn nên khó có thai. Để giữ lấy mạng, nàng vội vàng nghĩ cách nạp thϊếp cho Nghiêm Từ. Tìm khắp kinh thành, rốt cuộc nàng cũng chọn được hai cô nương có dung mạo khuynh thành, tự tay đưa đến trước mặt Nghiêm Từ để lấy lòng hắn.
Gương mặt vốn không mấy khi lộ ra biểu cảm của Nghiêm Từ chậm rãi tối sầm lại. Hắn từ từ bóp cằm nàng: “Nhϊếp Dung, có phải nàng cho rằng tính tình ta rất tốt? Sẽ nhẫn nhịn được nàng?”
Nhϊếp Dung run rẩy: “Thϊếp… thϊếp… thϊếp không dám. Nếu phu quân không ưng các nàng, xin chàng nói rõ, thϊếp sẽ lập tức đi tìm người khác!”
Hóng truyện. Mà truyện này bao nhiêu chương vậy bạn?