Chương 32: Thành phố xác sống

Trước cửa nhà an toàn, Bắc Hằng đang vận chuyển vũ khí từ bên ngoài vào.

Hiện tại, bọn họ chỉ còn lại 6 người chơi — và 1 kẻ nằm vùng.

Orlan phân công Hách Phương cùng ba người chơi mới ở lại trấn giữ nhà an toàn. Còn bản thân hắn, Bắc Hằng, Moss và người chơi mới tên là Rod thì cùng lái xe bọc thép tiến về khu dân cư phía viện nghiên cứu.

Hách Phương ban đầu đề xuất muốn ra tiền tuyến, nhưng bị Orlan từ chối thẳng thừng.

Mấy người chơi mới tuy không biết lái xe, nhưng ít nhất đều biết đứng tại chỗ mà xả đạn, nấp trong nhà an toàn để tiêu diệt zombie thì vẫn giúp được phần nào.

Rod là người chơi mới từng đưa ra vài nhận định khá hợp lý trong cuộc thảo luận trước đó, đầu óc cũng khá tỉnh táo, năng lực tạm chấp nhận được, nên Orlan quyết định cho hắn đi cùng.

“Xe đầy bom thế này, nhỡ đang đi mà bị kích nổ thì có phải nổ chết cả bọn không…” Moss nhìn chằm chằm vào bên trong xe bọc thép, ngơ ngác như chưa từng thấy cảnh này bao giờ.

Rod cười đáp: “Không đến mức đó đâu.”

Tên Rod này nhìn qua thì có vẻ thân thiện, nhưng chính những kẻ như vậy trong Thế giới Vô Hạn mới thật sự nguy hiểm.

Ví dụ như Moss — hồi mới vào Thế giới Vô Hạn, cậu từng bị mấy kẻ cười tươi như hoa đạp xuống xe, ném thẳng vào hầm quỷ. Rod này, chắc cũng cùng một giuộc thôi.

Moss mỉm cười đáp lại: “Phải rồi ha, có Orlan, người thuộc top 100 Bảng Vô Hạn ở đây, làm sao mà xảy ra mấy chuyện đó được chứ, ha ha.”

Rod: “Ha ha ha.”

Bắc Hằng liếc cả hai bằng ánh mắt khó đoán, rồi quay sang nhìn Orlan.

Orlan đang điều chỉnh hệ thống điều khiển xe, dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của Bắc Hằng.

“Anh có biết không, nghe nói cho đến nay vẫn chưa từng có người chơi nào gϊếŧ sạch toàn bộ zombie trong thành phố này.”

“Vậy à.”

“Nghe nói thôi.”

Bắc Hằng cảm thấy có gì đó, liền tiếp tục hỏi:

“Anh nói gϊếŧ sạch toàn bộ, vậy thì Vua Zombie phải là kẻ cuối cùng chết mới được. Nếu nó chết trước, bọn tôi lập tức vượt phó bản, mà phần lớn người chơi đến đây đều là để gϊếŧ Vua Zombie lấy điểm — ai lại giữ nó đến cuối, rồi đi gϊếŧ hết đám zombie trước cơ chứ?”

Thêm nữa, cần biết rằng trong thành phố vẫn còn rất nhiều zombie nằm ngoài khả năng điều động — ngay cả với Vua Zombie như Bắc Hằng cũng không điều khiển được. Ví dụ như mấy con bị nhốt trong phòng, bị treo lơ lửng giữa không trung, hoặc bị đè dưới đống vật liệu xây dựng.

Bắc Hằng không thể điều khiển zombie thường một cách chính xác — đến cả chuyện bảo chúng dùng chìa khóa mở cửa cũng không làm được, nếu không thì anh thậm chí còn dám nghĩ tới việc cho chúng lái trực thăng rồi.

Tất nhiên, việc Orlan hỏi như vậy — ẩn ý phía sau lại chẳng nằm ở điều đó.

“Đúng, dù thế nào đi nữa thì người chơi cũng khó lòng tiêu diệt sạch toàn bộ zombie trong thành phố. Nhưng, cậu không thấy tò mò sao? Nếu thật sự làm được, liệu có khi nào… Xảy ra một điều kỳ diệu ngoài dự đoán?”

“… Có hơi tò mò thật.”

Bắc Hằng tạm rời khỏi ghế lái, bước xuống xe, trầm ngâm suy nghĩ.

Không, đây vẫn là một cuộc thử thăm dò. Giống như cách chính anh hiện giờ cũng đang thử thăm dò lại Orlan.

Lúc này, Moss bước tới, nói:

“Tiền bối, hệ thống điều khiển xe đã điều chỉnh xong chưa ạ?”

“Chắc cũng sắp xong rồi.”

Bọn họ đang đứng ở phía sau bên phải của xe bọc thép — vị trí này, miễn là không ai sử dụng kỹ năng đặc biệt, thì cuộc nói chuyện khó có khả năng bị nghe lén.

“Tiền bối, anh cứ đeo mặt nạ phòng độc suốt vậy, có ngột ngạt không? Khi chiến đấu chẳng phải sẽ cản trở tầm nhìn sao? Chúng ta sắp phải đối mặt với mấy ngàn con zombie rồi, chẳng lẽ không tháo ra sớm một chút à?”

Moss nhìn mặt nạ của Bắc Hằng đầy tò mò, trông như thật sự đang quan tâm đến anh.

Bắc Hằng lạnh lùng nhìn hắn, đáp: “Không cần cậu lo.”

Tên này chính là kẻ giả trang mà Bắc Hằng đã sớm nhận ra. Ở một góc độ nào đó, anh cho rằng Moss còn nguy hiểm hơn cả Orlan — vì hắn có vẻ đầu óc không bình thường…

Mặc dù nói vậy có vẻ thiếu chứng cứ, chỉ là cảm giác cá nhân, nhưng Bắc Hằng từng xem vô số buổi livestream trong Thế giới Vô Hạn, suốt nhiều năm liên tục quan sát hành vi người chơi và cách họ thể hiện trong các phó bản. Riêng về việc nhìn người chơi, anh tự tin bản thân không thua bất kỳ ai.

Chỉ thấy Moss vẫn giữ nguyên nụ cười trước sự lạnh nhạt của anh, sau đó chậm rãi mấp máy môi — nói ra một câu bằng khẩu hình.

“Anh có muốn hợp tác gϊếŧ Orlan không?”

Quả nhiên.