Chương 17: Mất đi lý trí

Đêm dài thăm thẳm, trong gian phòng nghỉ chật hẹp chỉ thắp một ngọn đuốc, cách ngọn đuốc năm bước chân đã không nhìn rõ năm ngón tay.

Lê Nhược chậm rãi cởϊ áσ, nhân lúc vắt áo lên giá mà lùi lại mấy bước.

Nàng biết trong lòng, cứ thế này thì không thể gạt được Thái tử.

Lúc từ hình phòng trở ra, chiếc váy áo trên người nàng đã nhuốm đầy vết máu, mà lúc này, tấm lưng nàng lại láng mịn như ngọc, ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có, rõ ràng là đang giả vờ.

“Thuộc hạ không dám để điện hạ hạ cố, chuyện bôi thuốc vẫn nên để thuộc hạ tự làm.”

“Lề mề cái gì, cứ nghe lệnh là được.”

Tiêu Lê mở bình thuốc, đổ bột phấn vào lòng bàn tay rồi bước lại gần nàng.

Lê Nhược lại lùi về sau vài bước.

“Che che giấu giấu, hay là có thứ gì không thể để người khác thấy được?”

“Điện hạ nói đùa rồi.”

Lê Nhược cười gượng, nàng biết không giấu được nữa, chỉ có thể đánh cược một phen, dứt khoát chuyển thế bị động thành chủ động.

Nghĩ vậy, Lê Nhược bóp nát viên hương giấu trong người, để nó rơi xuống đất, rồi vén rèm lụa bước vào trong giường, hai gối quỳ lên, cánh tay chống vào thành giường, để lại tấm lưng cho người phía sau.

Được, tới thì tới, chưa biết ai thiệt hơn ai đâu.

Trên người hắn còn có hợp hoan cổ, coi chừng lát nữa không thể tự chủ, vừa hay đỡ tốn công, trực tiếp giải quyết luôn hợp hoan cổ.

Ánh nến không chiếu tới được bên trong giường, Tiêu Lê tiến lên hai bước, cách một lớp rèm lụa, lờ mờ thấy được thân hình uyển chuyển bên trong.

Một mùi hương thoang thoảng ập đến, dần dần, hai tròng mắt hắn nổi lên một vẻ u tối, cảm giác quen thuộc lại trỗi dậy.

“Điện hạ, mau tới đây.”

Giọng nói nũng nịu từ trong giường truyền ra, hoàn toàn phá tan lý trí sắp sụp đổ của hắn.

Ánh sáng chập chờn chiếu rọi bóng dáng nam nhân, nhìn hắn từng bước đi vào trong rèm lụa.

Nhưng hắn vừa vén rèm lên đã không chịu bước tiếp, Lê Nhược cố ý dùng giọng mềm mỏng gọi thêm một tiếng.

“Điện hạ?”

Im lặng một lúc, hắn không trả lời, Lê Nhược bèn đứng dậy xem thử, kết quả vừa mới ngẩng lên đã thấy thân hình cao lớn của nam nhân phủ xuống, ngay lập tức bị ấn ngã vào trong chăn nệm.

Trong chăn nệm vẫn còn hơi ấm do thân thể nàng để lại.

Lê Nhược chưa kịp phản ứng đã bị sức mạnh ghì chặt, hai tay nam nhân khóa cứng cổ tay nàng, vải vóc cọ xát, chiếc yếm trước ngực lộn xộn, hai sợi tơ hồng mỏng manh chưa bằng nửa ngón út, tinh tế yếu ớt, dường như chỉ khẽ gảy là đứt.

Nghĩ là vậy, mà Tiêu Lê cũng thật sự làm như thế.

Ngón tay giật một cái, hai sợi dây liền bung ra, hai tròng mắt bị vẻ trắng nõn chiếm trọn, làm sao cũng không dời đi được.

Lê Nhược kêu lên kinh hãi, giơ tay đẩy hắn.

Trên tay đương nhiên không dùng sức, nửa che nửa hở đầy khêu gợi, càng kí©h thí©ɧ ý muốn xâm chiếm của nam nhân.

Họ càng áp càng gần, hơi thở quấn quýt, thân hình nóng rực của nam nhân kề sát, hun nóng hai má nàng ửng hồng, ánh mắt mê ly.

Mẫu cổ trong cơ thể Lê Nhược không có phản ứng mãnh liệt bằng tử cổ, nhưng cũng kí©h thí©ɧ tình ý hơn hẳn thuốc kí©ɧ ŧìиɧ thông thường.

Miệng nói cứng rắn đến đâu, ở doanh ám vệ học nhiều thế nào, cũng đều là lý thuyết suông. Chưa từng thật sự trải qua, nay lại phô bày thẳng thắn trước mắt hắn, khó tránh khỏi ngượng ngùng.

Lê Nhược không che giấu thân mình, mặc cho hắn đánh giá, nhìn hắn chậm rãi cúi đầu, tim nàng đập càng lúc càng nhanh.

Thấy hắn cúi mắt lại gần, Lê Nhược nhắm mắt lại, nắm chặt tấm chăn.

“Cốc cốc cốc!”

Nhưng đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, tiếng gõ vào khung cửa rất lớn, từng tiếng chói tai.

Giọng Khương Chính Đức từ bên ngoài truyền vào, lớn tiếng nói: “Điện hạ, Lục thế tử đến, nói là có chuyện quan trọng bẩm báo, đang ở ngoài Thừa Ân Điện cầu kiến điện hạ.”

“Điện hạ? Điện hạ!”

Không nghe thấy tiếng trả lời, Khương Chính Đức ở ngoài cửa thăm dò gọi hai tiếng.

Trong giường, Tiêu Lê cả người cứng đờ, hai tròng mắt dần dần tỉnh táo, lại tìm về được một tia lý trí vào đúng thời khắc mấu chốt này.

Lê Nhược mở mắt ra, trong lòng biết hôm nay không thành chuyện được, vội vàng nhặt chiếc áσ ɭóŧ rơi bên chân, ôm áo che trước người, tay chân cùng lúc bắt đầu giãy giụa.

Một tay hung hăng véo mạnh vào đùi, vắt ra được hai giọt nước mắt khô khốc, đáng thương nhìn nam nhân trên người mình, một bộ dạng bị cưỡng bức lăng nhục.

“Bất luận điện hạ muốn làm gì, Lê Nhược đều cam lòng, cho dù là dâng lên tấm thân này. Nhưng mà điện hạ, ngài không thể đối với ta như vậy, ta không phải là thứ đồ vật không có cảm giác, ít nhất… ít nhất cũng phải dịu dàng một chút chứ.”

Hai tròng mắt nàng long lanh ngấn nước, một giọt lệ trong suốt treo ở khóe mắt chực rơi mà không rơi, hàm răng cắn môi, ánh mắt kiên cường bất khuất.

Tiêu Lê lại tỉnh táo thêm vài phần, ý thức được mình vừa làm gì, toàn thân cứng đờ trong giây lát, rồi bỗng nhiên đứng dậy, kéo chăn gấm che lại thân mình cho Lê Nhược.

Hắn không mất trí nhớ, tất cả những gì vừa xảy ra vẫn còn rõ mồn một trước mắt, cảnh xuân kiều diễm cứ tua đi tua lại trong đầu, căn bản không thể kìm nén.

“Ta không có…”

Tiếng gọi ngoài cửa vẫn tiếp tục, Tiêu Lê dừng lời, đáp lại Khương Chính Đức một tiếng, nói lát nữa sẽ đến.

Hắn nắm chặt tay đứng dậy, dời mắt đi không nhìn vào mắt Lê Nhược.

“Điện hạ đây là ý gì! Lại giống như lần trước, sàm sỡ xong là bỏ đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao!” Lê Nhược gọi hắn lại.

Tiêu Lê bước ra khỏi rèm lụa, quay lưng về phía Lê Nhược.

“Ta không phải cố ý, là…”

“Là vì chuyện gì xảy ra không quan trọng, điện hạ đã sàm sỡ ta, đây mới là sự thật đã xảy ra.”

Trong giọng nói của nàng xen lẫn uất ức và chất vấn, Tiêu Lê nghe ra được, nhưng lại không thể quay đầu lại.

Sự tự chủ mong manh đang ở bên bờ vực sụp đổ, nếu hắn quay đầu lại, thật không biết mình có thể bước ra khỏi căn phòng này hay không.

Không thể tiếp tục ở lại đây.

Tiêu Lê cuối cùng vẫn không đáp lại lời chất vấn của Lê Nhược, đẩy cửa rời đi, bước chân vội vã.

Ngoài cửa, Khương Chính Đức cẩn thận quan sát sắc mặt Thái tử điện hạ, thấy điện hạ không tức giận, đoán là Lê Nhược đã giấu được điện hạ, không để chuyện ở hình phòng bị bại lộ, ông ta liền yên tâm.



Qua tiết xuân phân, đoàn người của hoàng gia từng đợt di chuyển đến Hương Sơn hành cung. Thiên tử thích ở hành cung, cảm thấy hoàng cung gò bó, không tự tại bằng. Tuổi đã cao, sức khỏe suy yếu, ngài liền giao những quốc sự phiền phức cho Túc vương và Thái tử xử lý, còn mình thì đến hành cung tu thân dưỡng tính, an hưởng tuổi già.

Thiên tử đương kim bất quá mới hơn bốn mươi, theo lý mà nói thì chấp chính thêm mười năm nữa cũng không có vấn đề gì, chỉ là tâm tư của ngài không đặt ở chính sự, tuổi càng lớn càng thích hoa điểu cá sâu, muốn du sơn ngoạn thủy, chuẩn bị chờ Thái tử thành hôn liền thoái vị làm Thái thượng hoàng.

Tiệc du xuân lần này, thiên tử sẽ ở lại Hương Sơn hành cung mấy tháng, Túc vương và Thái tử cùng đi, nhưng chỉ ở lại ngắn ngày trong nửa tháng, rất mau sẽ quay về kinh thành.

Đoàn người của Đông Cung đi theo rất đông, Lê Nhược trà trộn trong đội ngũ thị nữ ngự tiền, dọc đường đi cùng Tùng Yên nói nói cười cười, không hề nhàm chán.

Khoảng thời gian này Lê Nhược lấy cớ bị bệnh tĩnh dưỡng để không phải thi hành nhiệm vụ ám vệ, Tùng Yên không chút nghi ngờ, còn quan tâm hỏi thăm sức khỏe Lê Nhược đã khỏi hẳn chưa.

“Khỏi thật rồi, ngươi xem ta không phải vẫn khỏe mạnh sao.”

“Vậy thì tốt rồi, xem sắc mặt ngươi hồng hào, không bệnh không tật là ta yên tâm rồi.”

Tùng Yên xem Lê Nhược là bạn, rất mực quan tâm, khó tránh khỏi hỏi nhiều vài câu.

Đoàn người dài dằng dặc di chuyển chậm chạp, đi ròng rã cả ngày, cuối cùng cũng đến Hương Sơn hành cung trước khi trời tối hẳn.

Khương Chính Đức dẫn các thị nữ ngự tiền đến Thanh Phong Điện nơi Thái tử điện hạ tạm ở, chỉ huy các thị nữ sắp xếp những vật dụng lặt vặt hằng ngày.

Hôm nay có yến tiệc, Thái tử vẫn chưa về, qua giờ Tuất, Lý thượng cung bên người Thái hậu nương nương đến truyền lời, tuyên năm vị thị nữ ngự tiền đến Ninh An Điện của Thái hậu, nói là điện hạ hôm nay say rượu, sẽ ở lại Ninh An Điện tạm nghỉ một đêm, bảo các thị nữ đến hầu hạ.

Hai tòa cung điện cách nhau không xa, Lý thượng cung rất nhanh đã dẫn các thị nữ vào Ninh An Điện.

Mấy người đi trước bái kiến Thái hậu nương nương, hành lễ xong, Thẩm Thái hậu ban ghế cho mấy người, cười ha hả uống trà, không vội cho các nàng lui ra, vừa nhìn là biết có chuyện muốn nói.

Thái hậu nương nương ban ghế cho thị nữ, các thị nữ đều vừa mừng vừa lo, ai nấy đều ngồi thẳng lưng, dỏng tai lên nghe, không dám có chút lơ là.

Thẩm Thái hậu đầu tiên là hỏi vài câu chuyện phiếm, hỏi han các thị nữ ở Đông Cung sống thế nào, hầu hạ ở Thừa Ân Điện có mệt không, hệt như một bậc trưởng bối trong nhà, không có thái độ của một Thái hậu, bất giác khiến cho các cô nương trẻ tuổi buông lỏng phòng bị, lời nói cũng thoải mái hơn.

Chờ dạo đầu xong xuôi, các thị nữ lần lượt nói vài câu, Thẩm Thái hậu cũng đã gần như nhìn thấu được tính tình đại khái của họ.

“Mới rồi Thái tử cùng phụ hoàng và hoàng thúc nó uống mấy chén, hiện đang nghỉ ngơi ở thiên điện. Ai gia gọi các ngươi đến nói chuyện phiếm, thuận tiện giữ lại một người đi hầu hạ Thái tử, các ngươi có bằng lòng không?”

Tất nhiên là bằng lòng, các thị nữ không ai là không gật đầu, vốn là thị nữ Đông Cung, hầu hạ Thái tử là bổn phận của các nàng.

Nhưng những lời nói trong tối ngoài sáng tiếp theo của Lý thượng cung lại khiến các thị nữ không hiểu ra sao.

“Những thứ mà nữ quan ở Thượng Tẩm Cục dạy dỗ, các vị đều đã học qua, mới đây thôi, chắc hẳn ký ức còn sâu đậm. Giờ thì có cơ hội cho các ngươi học đi đôi với hành, phát huy tác dụng rồi đó.”

Lúc Lý thượng cung nói chuyện, Thẩm Thái hậu cúi đầu nhấp trà, đồng thời ngước mắt ngắm nhìn mấy cô nương trẻ tuổi.

Các thị nữ nhìn nhau ngơ ngác, đều hiểu ý của Thái hậu nương nương, đây không phải là bảo các nàng đi hầu hạ, mà là bảo các nàng nhân cơ hội này đi trèo giường.

Việc này sao được, ai cũng biết điện hạ không gần nữ sắc, ra tay với cung nữ trèo giường không chút lưu tình, chỉ cần động ý đồ xấu xa, đều sống không được bao lâu.

Trong khoảng thời gian này các thị nữ làm việc ở Đông Cung, đã được chứng kiến không ít thủ đoạn hành sự lạnh lùng vô tình của Thái tử điện hạ.

Các thị nữ nhìn nhau, cũng không dám đáp lời. Ngay sau đó, Thái hậu nương nương liền cho các nàng một liều thuốc an thần, cho biết rằng cho dù hầu hạ không tốt cũng không cần lo lắng, có Thái hậu ở đây, các nàng sẽ không sao cả.

Lúc này, trong đó có ba thị nữ rục rịch, đều tỏ ý bằng lòng đi hầu hạ điện hạ, duy chỉ có Lê Nhược và Tùng Yên không nói gì.

Thẩm Thái hậu nhìn một vòng, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Tùng Yên: “Cô bé, ai gia thấy ngươi cũng khá điềm tĩnh, ngươi đi đi.”

Bà biết thân phận của Lê Nhược, từ đầu đến cuối không hề nghĩ đến việc để Lê Nhược đi. Hôm nay thử một vòng, trừ Lê Nhược ra, chỉ có cô nương tên Tùng Yên này là thuận mắt bà.

Điềm tĩnh ngoan ngoãn, mặt tròn xoe, trông đáng yêu mừng người.

Tùng Yên như sét đánh ngang tai, sợ đến mức nói không nên lời. Nàng trước nay nhát gan, sao dám làm loại chuyện này, lỡ may điện hạ giữa đường tỉnh lại bóp chết nàng thì phải làm sao.

“Nô tỳ… nô tỳ chân tay vụng về, e là làm không tốt…”

Lý thượng cung: “Thái hậu nương nương tin tưởng ngươi có thể làm tốt, thì chính là có thể làm tốt, cô nương không cần từ chối.”

Tùng Yên ngây ra không nói nên lời.

Trước ánh mắt của Thái hậu nương nương và Lý thượng cung, Tùng Yên không dám từ chối, sợ sệt gật đầu, bị ép làm chuyện không muốn.

Lý thượng cung đưa Tùng Yên đi tắm rửa, sau đó đích thân đưa đến bên ngoài thiên điện.

“Vào đi Tùng Yên cô nương, tối nay nếu thành công, vinh hoa phú quý đều ở phía sau. Chuyện tốt như vậy rơi xuống đầu ngươi, phải nắm cho chắc đó.” Lý thượng cung đẩy Tùng Yên một cái.

Chân Tùng Yên đã mềm nhũn, thầm nghĩ mình sống không được bao lâu nữa, run rẩy bước vào trong.

“Khoan đã.”

Lê Nhược chạy tới, cúi người với Lý thượng cung: “Thái hậu nương nương để tiện tỳ ở bên ngoài canh giữ, Lý thượng cung mau về nghỉ ngơi đi, nơi này có Lê Nhược canh chừng là được.”

Lý thượng cung biết Thái hậu nương nương rất vừa ý Lê Nhược này, hơn nữa nàng lại là tâm phúc của Thái tử điện hạ, không dễ đắc tội, vì thế gật đầu, cho Lê Nhược một chút thể diện, dặn dò Tùng Yên một phen rồi lui ra.

Nhưng bà ta không đi xa, mà đứng ở dưới hành lang canh chừng bên này.

“Tùng Yên, yên tâm vào đi, sẽ không có việc gì đâu.”

Tùng Yên muốn khóc: “Nhưng… lần trước người ở Đông Cung đã bị đánh chết rồi.”

Lê Nhược nhỏ giọng nói: “Đừng sợ, vào trong rồi cứ làm theo lời ta nói, điện hạ sẽ không làm gì ngươi đâu.”

Nàng ghé vào tai Tùng Yên nói vài câu, Tùng Yên ngoan ngoãn gật đầu, giọng run rẩy: “Thật không? A Nhược, ta không muốn đại phú đại quý làm nương nương, chỉ muốn sống yên ổn. Làm theo lời ngươi dạy, điện hạ thật sự sẽ bỏ qua cho ta sao?”

“Sẽ, sẽ, nhớ kỹ lời ta nói, mau vào đi.”

Tùng Yên không còn cách nào khác, hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước vào.

Cửa điện khép lại, ngăn cách mọi ánh mắt dò xét.

Lê Nhược đứng gác ngoài cửa, sống lưng thẳng tắp, ngước mắt nhìn Vân Tứ đang ngồi xổm trong bóng tối trên mái hiên.

Điện hạ không uống được rượu, đây thật là một khuyết điểm chết người, nhưng điện hạ hành sự có chừng mực, tất nhiên không đến mức say không còn biết gì.

Muốn nhân lúc điện hạ say rượu mà ép ngài lâm hạnh cung nữ, chiêu này không thể thực hiện được, chẳng khác nào đi chịu chết.

Thái hậu nương nương chấp nhất với việc có cháu nối dõi, đúng là quẫn quá làm liều.

Gần đây Túc vương lại có hành động nhỏ, truyền tin đồn điện hạ không gần nữ sắc, có thói đoạn tụ, thủ đoạn hạ lưu, bôi nhọ thanh danh. Nếu không phải vậy, Thái hậu nương nương cũng sẽ không dùng đến hạ sách này.

Nói đi cũng phải nói lại, Thái hậu nương nương cũng là một lòng suy nghĩ cho Thái tử, nhưng tiếc là Thái tử dầu muối không ngấm, nhất quyết không gần gũi cung nữ.

Tùng Yên đi vào được mười lăm phút, bên trong không một chút động tĩnh nào truyền ra.

Nơi xa, Lý thượng cung đứng không yên, ghé lại gần nghe ngóng, gấp đến độ dậm chân liên tục.

Lý thượng cung đi đi lại lại một hồi, bên trong cuối cùng cũng truyền ra một vài tiếng kêu khe khẽ.

Nghe không rõ ràng, nhưng xác thực là có tiếng động.

Bà ta lộ vẻ mặt vui mừng khôn xiết, lập tức sai người đi bẩm báo Thái hậu nương nương.

Lý thượng cung không đi, lại ở bên ngoài chờ thêm ba mươi phút, cuối cùng cũng chờ được Thái tử điện hạ gọi nước, rửa mặt xong thì cho gọi kiệu mềm, đưa người về Thanh Phong Điện.

Hôm sau, Đông Cung cuối cùng cũng có cơ thϊếp. Thái hậu nương nương hạ ý chỉ, phá lệ phong thị nữ ngự tiền đã thị tẩm làm Thái tử Phụng nghi.

Không chỉ có vậy, còn ban thưởng rất nhiều đồ vật quý giá, cho vị Phụng nghi đầu tiên của Đông Cung đủ thể diện.

“Lê Nhược, ngươi thật to gan.”

Trong Thanh Phong Điện, không khí nặng nề.

Người bên cửa sổ nhìn ra ngoài, phía sau hắn, Lê Nhược mặt không biểu cảm quỳ gối.

“Ngươi muốn dùng điều kiện ta đã hứa, để cứu một cung nữ?”

“Phải.”

Lê Nhược bình tĩnh nói: “Đêm ở suối nước nóng chùa Minh Đức, điện hạ hỏi ta muốn cái gì, tùy ta đề, coi như là để bịt miệng. Mấy ngày trước ở Đông Cung lại xảy ra chuyện tương tự, điện hạ hẳn là phải hứa với ta thêm một điều kiện nữa, nói như vậy là hai ân huệ.”

“Lê Nhược không cầu xin gì, dùng hai ân huệ này đổi lấy mạng của Tùng Yên, cho một khoản tiền để an ổn đưa nàng ra khỏi cung. Đơn giản như vậy, điện hạ rất hời.”

Từ đêm đó đến nay, Lê Nhược không gặp lại Tiêu Lê, hắn cố ý tránh mặt, tuy cùng ở Đông Cung nhưng cũng không thấy người.

Hôm nay là lần đầu tiên Lê Nhược bị triệu kiến đến trước mặt hắn kể từ đêm đó.

Tiêu Lê lạnh lùng nói: “Thái hậu đã ban tước vị Phụng nghi, ngươi lại muốn ta thả nàng ra khỏi cung. Lê Nhược, ngươi rất biết tìm phiền toái cho ta.”

Đêm qua cung nữ kia vào trong tỏ lòng trung thành, bằng lòng phối hợp diễn kịch, khẳng định cũng là do Lê Nhược dạy.

Vàng bạc châu báu không cầu, lại cầu xin cho mạng của một cung nữ, đúng là đầu óc có vấn đề. Doanh ám vệ dạy ám vệ phải ít có tình cảm, lạnh lùng bạc tính, thế mà Lê Nhược lại có tính cách ngang ngược, luôn thích lo chuyện bao đồng.

Một cung nữ mà thôi, có gì đặc biệt? Đáng để nàng dùng đến ân huệ mà hắn đã hứa hẹn.

Lê Nhược: “Điện hạ muốn nuốt lời sao? Vậy thì có vài lời, thuộc hạ buộc phải nói ra.”

“Điện hạ hai lần sàm sỡ ta, đã nhìn thân thể, hôn môi, còn sờ soạng khắp người. Sỉ nhục như vậy, có phải nên cho một câu trả lời không?”

“Ngươi… câm miệng.”

Bàn tay Tiêu Lê siết chặt khung cửa sổ, nghĩ đến những hình ảnh đó, hơi nóng dâng lên, vành tai cũng có chút đỏ ửng.

Hắn ngượng ngùng không dám nhắc, mà Lê Nhược nói đến chuyện này lại không chút e dè.

Cái gì mà hôn qua sờ qua, sao nàng có thể không biết xấu hổ mà cứ nói thẳng ra miệng như vậy? Quy củ ở đâu, liêm sỉ ở đâu!