“A Nhược…”
Ánh mắt Tiêu Việt xao động, hắn ngẩn ngơ nhìn gương mặt lạnh nhạt, bình tĩnh của Lê Nhược.
Máu vẫn tuôn ra, cơn đau dữ dội từ vai truyền đến, nhưng nào chỉ có thân xác đớn đau, mà tim còn đau hơn gấp bội.
“A Nhược, ta… xin lỗi, ta mới vừa say rượu, hồ đồ rồi…”
So với nỗi đau thể xác, Tiêu Việt càng sợ hãi khi thấy sự chán ghét trong mắt Lê Nhược.
Lê Nhược rút cây trâm ra, tiện tay ném đi, máu tươi theo ngón tay nàng nhỏ giọt.
Nàng đứng dậy khỏi mặt đất, hơi thở đều đặn, nét mặt không một gợn sóng, chẳng hề chột dạ hay sợ hãi, bình tĩnh từ đầu đến cuối.
“Còn ngây ra đó làm gì, mau đi mời thái y đi chứ!”
Khương Chính Đức lôi hai tiểu thái giám đang quỳ trên đất dậy, quát họ đi mời thái y.
Xoay người lại, ông ta cẩn thận nhìn Thái tử điện hạ với vóc người cao thẳng, rồi cúi gập người: “Điện hạ bớt giận, thái y sẽ đến ngay ạ…”
Nói xong, ông vội vàng tiến lên, dùng sức nắm lấy vai Lê Nhược, đẩy nàng sang một bên.
Khương Chính Đức đỡ Tiêu Việt ngồi dậy, giúp hắn ấn chặt miệng vết thương đang không ngừng rỉ máu.
Lê Nhược nhìn về phía Thái tử, nàng không thấy rõ được cảm xúc trong đáy mắt Tiêu Lê, nhưng có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương tựa băng tuyết.
“Lê Nhược có tội, xin điện hạ trách phạt.”
Lê Nhược quỳ xuống xin phạt.
Trong điện lặng như tờ, Khương Chính Đức cắn chặt răng không dám cầu xin. Phía sau Thái tử, Bách Việt và Vân Tứ cũng đã bước vào, thấy cảnh tượng này thì nét mặt ai cũng nặng nề.
“Dĩ hạ phạm thượng, làm chủ bị thương, phải chịu tội gì?” Tiêu Lê lạnh lùng cất tiếng.
Bách Việt mím môi nhìn Lê Nhược, bất đắc dĩ đáp: “Đáng tội chết.”
Vân Tứ lo lắng nhìn sang, muốn cầu xin nhưng không biết mở lời thế nào: “Điện hạ…”
Đừng nói là thật sự động thủ làm chủ tử bị thương, chỉ cần nảy ra ý nghĩ đó thôi đã đáng tội chết. Đông Cung không giữ lại ám vệ có lòng khác, ám vệ bên cạnh điện hạ phải tuyệt đối trung thành, không được có một chút dao động.
Bách Việt đã theo hầu Thái tử từ nhỏ, hắn đã thấy những kẻ bất kính với điện hạ đều biến thành một nắm đất vàng.
Ngụy vương điện hạ là người em ruột mà Thái tử điện hạ coi trọng nhất, Lê Nhược làm Ngụy vương bị thương, sao có thể bỏ qua dễ dàng.
“Hoàng huynh!” Tiêu Việt ôm vết thương đứng dậy, khẩn khoản nói: “Hoàng huynh, không liên quan đến Lê Nhược, là do ta say rượu nổi điên, làm ra chuyện không phải người. Hơn nữa vết thương này chỉ là ngoài da, hai ngày là khỏi, hoàng huynh, ta không muốn liên lụy người khác.”
“Ngươi say rượu là chuyện của ngươi, còn Lê Nhược là ám vệ Đông Cung, Đông Cung có quy củ của Đông Cung. Nàng đã dĩ hạ phạm thượng, ra tay làm chủ bị thương, tất phải bị phạt.”
Tiêu Lê khẽ giơ tay rồi nắm lại: “Nghĩ đến công lao trước đây, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống không thể tha. Đưa đến hình phòng, phạt năm mươi roi để răn đe.”
Bách Việt lĩnh mệnh, lập tức tiến lên áp giải Lê Nhược đến hình phòng.
“Không, không được.” Tiêu Việt sốt ruột, quỳ thẳng xuống trước mặt hoàng huynh, hoảng hốt cầu xin: “Là ta sai, hoàng huynh, đừng phạt Lê Nhược, là ta sai, muốn phạt thì phạt ta đi, hoàng huynh, ta cầu xin huynh…”
Vừa nói, hắn vừa dập đầu. Thân là nhất phẩm Thân vương lại van xin như vậy trước mặt bao nhiêu hạ nhân, đến cả thể diện cũng không cần nữa.
“Khương Chính Đức, không cần mời thái y, cho phủ y đến là được, những người còn lại lui ra hết.”
“Vâng.”
Khương Chính Đức dẫn các cung nhân lui ra ngoài.
Cửa thiên điện vừa đóng lại, Tiêu Việt vội quỳ lết về phía trước mấy bước, gấp gáp nói: “Hoàng huynh, huynh mau thu hồi thành mệnh đi, năm mươi roi đánh xuống, người sẽ tàn phế mất. Hoàng huynh! Là ta sai, vừa rồi là ta muốn cưỡng bức A Nhược… Là ta sai, A Nhược chỉ phòng vệ nên vô ý làm ta bị thương, nàng không cố ý.”
“Nàng là cố ý.”
Giọng Tiêu Lê lạnh như băng: “Tiêu Việt, ngươi rất rõ tính tình của Lê Nhược, nàng thà chết không chịu khuất phục, đương nhiên là cố ý làm ngươi bị thương, chẳng có gì là bất đắc dĩ. Nàng có thể khuất phục, nhưng nàng không làm, lại còn muốn làm địch bị thương tám trăm, tự hại mình một ngàn. Nàng phải trả giá cho hành vi của mình.”
“Còn ngươi, Tiêu Việt, vết thương trên vai ngươi chính là cái giá của ngươi. Ngươi là huyết thống đế vương, là con vợ cả, thân phận tôn quý, lại không biết tự tôn tự trọng, hạ mình đi cưỡng bức một ám vệ. Hành vi của ngươi không chỉ làm hại chính mình mà còn hại người khác. Ngươi nếu cứ cố chấp như vậy, hôm nay là năm mươi roi, ngày mai sẽ là một ly rượu độc.”
“Ta bảo đảm, ta sẽ không nhắc lại chuyện lúc trước nữa, ta biết sai rồi hoàng huynh, cầu huynh tha cho A Nhược đi.” Tiêu Việt dập đầu thật sâu, quỳ mãi không đứng dậy.
Hắn đã hiểu, sự yêu thích của hắn không khiến A Nhược sống tốt hơn, ngược lại còn mang đến tai họa cho nàng. Đã như vậy, hắn nên buông tay…
Tiêu Lê không đáp lời, hắn đẩy cửa bước ra, ra lệnh cho Khương Chính Đức đến hình phòng, dừng hình phạt của Lê Nhược.
Khương Chính Đức sớm đã chờ câu này, vội chạy đi hụt hơi, một bước cũng không dám dừng.
Hình phòng ẩm ướt âm u, kiến bò đầy dưới chân, bước vào trong thỉnh thoảng lại nghe tiếng kêu la thảm thiết vọng ra, từng đợt từng đợt, nghe mà kinh hồn bạt vía.
“Cứ phải là ngươi, Lê Nhược. Ngày nào đó gây ra họa lớn hơn, một đao kết liễu mạng nhỏ của ngươi là nhẹ nhõm.” Vân Tứ cầm roi quất xuống đất, vừa khởi động cổ tay vừa châm chọc.
Lê Nhược ngồi trên ghế hình, dùng khăn tay lau vết máu trên ngón tay, nghe vậy thì cười, thong thả đáp: “Vậy ngươi cứ chờ xem, sẽ có ngày đó.”
Vân Tứ bực bội, ném roi trong tay xuống: “Điện hạ rốt cuộc có chịu nới lời không đây, lại không nới lời, ta phải động thủ thật đó.”
Lê Nhược tự giác đi đến giá hình, dùng xiềng xích treo tay lên: “Đừng lề mề nữa, ngươi động thủ đi, đánh xong ta còn về nằm, lại được nghỉ thêm hai tháng.”
Vân Tứ lườm nàng: “Nằm mơ đi, ngươi mà được nghỉ hai tháng, điện hạ xử ngươi về lại doanh ám vệ thì ngươi đã phải đốt hương cảm tạ trời đất rồi.”
Lê Nhược cười vô tư lự: “Về doanh ám vệ thì có gì đáng sợ, lại đi một chuyến là được.”
“Được rồi, gấp cái gì.” Bách Việt cắt ngang cuộc đối thoại, ôm trường kiếm dựa vào một bên: “Chết còn không sợ, lại sợ chờ đợi sao?”
Đang nói thì Khương Chính Đức vội vã chạy vào: “Không cần đánh, không cần đánh nữa. Ngụy vương điện hạ cầu xin, điện hạ nhà chúng ta tha cho ngươi một mạng rồi.”
Lê Nhược cong môi cười, Vân Tứ và Bách Việt cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt căng thẳng đều giãn ra.
Vân Tứ đặt roi về chỗ cũ: “Lần này thật là hời cho ngươi.”
Lê Nhược: “Điện hạ trước nay vẫn luôn hời cho ta, thì sao nào?”
Vân Tứ: “Vui quá hóa buồn, ngươi tốt nhất nên biết điều một chút.”
Ba người đứng dậy định đi ra ngoài, Khương Chính Đức ngăn lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Lê Nhược: “Đến đây một hồi lâu, một roi cũng không đánh, để điện hạ nhìn thấy e là không ổn. Hay là đánh hai roi lấy lệ?”
Vân Tứ gật đầu, cười đến hở cả lợi: “Cũng phải, hay là cứ đánh hai roi đi.”
“Được thôi.” Lê Nhược tỏ vẻ không sao cả, dù sao mấy roi cũng chẳng đau ngứa gì, không đáng kể.
Khương Chính Đức lại nói: “Đừng đừng đừng, cũng không cần dùng roi đánh thật. Lão gia là nói, tạo chút dấu vết, trông không chướng mắt là được.”
Việc này dễ làm, Vân Tứ không biết tìm đâu ra một bát nước màu đỏ, dùng roi nhúng vào rồi quất vài đường lên lưng Lê Nhược là xong.
Chẳng qua thuốc nhuộm quá đỏ, nói là tạo chút dấu vết, kết quả làm xong, trên áo quần máu loang từng mảng lớn, trông thảm không nỡ nhìn, cứ như vừa chịu đại hình.
Lê Nhược cạn lời, nhưng cũng không có thời gian thay quần áo, đành cứ vậy mà đi. Nàng vò rối mái tóc, giả bộ dáng vẻ đi không vững sau khi chịu hình, để Bách Việt và Vân Tứ dìu về phòng nghỉ.
Mấy người đi ngang qua con đường trước Thừa Ân Điện, vừa hay Tiêu Việt được đỡ ra cửa, chuẩn bị về Ngụy vương phủ, hai tốp người đi lướt qua nhau.
Ánh mắt Tiêu Việt dán chặt vào người Lê Nhược, nắm tay siết lại, đau lòng không thôi.
Hắn muốn tiến lên đưa Lê Nhược đi, nhưng cuối cùng vẫn thu lại ánh mắt, để hạ nhân dìu rời khỏi Đông Cung.
Khương Chính Đức sai một tiểu thái giám vào điện bẩm báo, nói đã đưa Lê Nhược về phòng.
Thái tử điện hạ ngồi vững vàng sau bàn án, hỏi hình phòng bên kia đã đánh mấy roi.
Tiểu thái giám bẩm báo không rõ ngọn ngành, chỉ nói Lê Nhược cô nương mình mẩy máu me đầm đìa, xem ra đã ăn không ít roi.
Tiểu thái giám run lẩy bẩy, trong điện im lặng hồi lâu, một lúc lâu sau mới nghe điện hạ bảo lui ra.
…
Sau một hồi náo loạn như vậy, Lê Nhược trên danh nghĩa không có việc gì, lại bắt đầu “dưỡng thương”.
Ban ngày một thân đầy máu về phòng, Ngọc Nô sợ chết khϊếp, vào xem mới biết là giả, liền yên lòng.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, nàng không khỏi thở dài, không biết nên trách Ngụy vương điện hạ ngang ngược, hay nên nói Lê Nhược không biết điều.
“Ngụy vương điện hạ đã cho giải tán hết đám cơ thϊếp, nếu ngài ấy chịu dùng chân tình cưới ngươi, cần gì phải như vậy, A Nhược, ngươi quá quật cường rồi.” Ngọc Nô nói.
Lê Nhược ngồi trên giường ăn điểm tâm, không ngẩng đầu lên mà đáp: “Vậy hợp hoan cổ thì làm sao bây giờ, ta ngủ với điện hạ trước, rồi lại đi gả cho Ngụy vương à?”
Nghĩ đến chuyện này, Ngọc Nô cũng thấy đau đầu theo: “Ngươi đó ngươi, vậy phải làm sao bây giờ…”
Lê Nhược ăn điểm tâm ngon lành, ung dung thong thả: “Cứ liều thôi.”
“Ngươi tự cầu phúc cho mình đi, thôi, nghỉ ngơi cho khỏe, muộn rồi, ta về đây.”
Ngọc Nô thở dài rồi đi, đóng cửa lại.
Đêm đen như mực, Lê Nhược trùm chăn bắt đầu ngủ.
“Cốc cốc cốc.”
Sắp ngủ thϊếp đi thì tiếng gõ cửa vang lên, Lê Nhược bị đánh thức, gắt lên: “Ai đó? Không ngủ được muốn gϊếŧ người à!”
“Mở cửa.”
Lê Nhược giật mình, bật ngồi dậy, vội vàng xuống giường.
Là giọng của điện hạ.
Nàng tiện tay khoác một chiếc áo ngoài rồi đi ra cửa.
“Điện hạ?”
Trên người ngài cũng khoác một chiếc áo ngoài, bên trong là áσ ɭóŧ màu trắng, rõ ràng đã đi nằm, giữa đường lại trở dậy qua đây.
Tiêu Lê thấy nàng sắc mặt bình thường ra mở cửa, đi lại tự nhiên, hơi nhướng mày, có chút kinh ngạc.
Lê Nhược ngơ ngác nhìn ngài, sững sờ một lúc mới nghiêng người để ngài vào.
“Điện hạ đến đây có việc gì?”
“Kim sang dược trong cung, giúp vết thương hồi phục nhanh hơn.”
Tiêu Lê đặt bình thuốc lên bàn, ngẫm lại rồi giải thích thêm một câu: “Mấy ngày nữa đến Hương Sơn hành cung cần ngươi đi theo, ngươi nếu bị thương nặng không đi được, sẽ làm hỏng chuyện của ta.”
Lê Nhược cúi đầu vâng dạ, đột nhiên nhớ ra mình đang là người có thương tích, lập tức ho hai tiếng, ra vẻ yếu ớt đau đớn, vịn vào bàn ghế đứng xiêu vẹo.
“Đa tạ điện hạ quan tâm, thuộc hạ nhất định không làm nhục sứ mệnh, bảo vệ điện hạ chu toàn.”
Tiêu Lê: “Không cần ngươi bảo vệ, đến lúc đó ngươi theo dõi chặt Cơ Hành Mộ và Giang Dư Nhu, có gì bất thường thì kịp thời bẩm báo là được.”
“Vâng.” Lê Nhược cúi đầu.
Dứt lời, trong phòng im lặng mấy giây, Lê Nhược chờ Thái tử điện hạ rời đi, nhưng ngài cứ đứng đó, dùng ánh mắt dò xét nhìn nàng.
“Trời đã tối, không dám làm phiền điện hạ nghỉ ngơi…”
“Không vội, ta vừa hay rảnh rỗi, giúp ngươi bôi thuốc. Kim sang dược bôi kịp thời, vết thương sẽ lành nhanh hơn.”
“A?”
Lê Nhược tức khắc toát mồ hôi hột, từ chối: “Sao dám làm phiền điện hạ, hơn nữa nam nữ không thể gần gũi, thuộc hạ bị thương ở sau lưng, việc này không thích hợp.”
“Lê Nhược, ngươi nói cái gì?” Giọng ngài sâu thẳm.
Ám vệ của Đông Cung sẽ không làm trái ý chủ tử, cái gì nam nữ, cái gì lễ nghĩa, đều xếp sau mệnh lệnh.
Lê Nhược cắn răng nuốt hết những lời còn lại vào bụng.
“Thuộc hạ… tuân mệnh.”
Nếu là bình thường, nàng cởi sạch cũng chẳng màng, còn có thể nhào lên hôn một cái. Nhưng lần này thì khác, trên người nàng không có một vết thương nào, da trắng như ngọc, mấy ngày nay được ăn sung mặc sướиɠ, ngay cả vết bầm tím cũng không có.
Tìm đâu ra vết thương bây giờ, nếu để điện hạ nhìn thấy, chẳng phải là chứng tỏ Bách Việt và Vân Tứ đã không tuân lệnh hành hình, mà còn thiên vị nàng sao.
Lại còn liên lụy đến cả Khương đại giám.
Nếu để bạn bè bị phạt thay cho mình, thà rằng nàng chịu phạt thật còn hơn.
Lê Nhược phiền muộn chết đi được, không còn cách nào khác đành cởi áσ ɭóŧ, từ từ tuột xuống.
Bên trong là chiếc yếm màu xanh lơ buộc lỏng lẻo, nàng nghe lời Ngọc Nô, đã lâu không còn bó ngực.
Cảnh xuân chợt hiện, da thịt trắng như tuyết, nét xuân sắc ấy đẹp đến lóa mắt, khe ngực sâu mềm mại, khiến người ta phải chú ý.
Tiêu Lê cầm bình thuốc, bước lại gần.
“Tiếp tục.”